Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 35: Đại Sư Đã Cho Cẩm Nang, Ắt Là Diệu Kế
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:09
Bác gái nọ đ.á.n.h mắt nhìn Lâm Vọng Trần từ trên xuống dưới một lượt. Lúc này các bà đang có ác cảm với đàn ông, đặc biệt là người trước mặt này còn ăn mặc lòe loẹt hoa hòe hoa sói, nhìn qua là biết hạng đào hoa.
"Cậu là ai? Ở đâu chui ra vậy?"
"Phụ nữ chúng tôi đang nói chuyện, đến lượt cậu xen mồm vào chắc?"
Lâm Vọng Trần bỗng dưng bị trúng mấy "nhát d.a.o" chí mạng, liền chỉ tay về phía Đàn Âm, vội vàng thanh minh: "Tôi... tôi cũng là anh trai của con bé!"
Đáng sợ thật sự, anh là đàn ông thật, nhưng không phải gã tồi nha. Nguyên tắc để anh có thể thoải mái ăn chơi hưởng lạc là tuyệt đối không dính vào tệ nạn, không gây ra mạng người. Nếu anh mà dám làm kẻ phụ bạc, ông già ở nhà chắc chắn sẽ đ.á.n.h gãy chân anh.
Anh phải chịu đựng sự thẩm định gắt gao từ các bà thím. Phải công nhận rằng, đôi vợ chồng nhà này khéo sinh thật, con gái xinh đẹp, con trai cũng rất bảnh bao. Các bà thím lúc này mới đổi sắc mặt, hỏi ngược lại một câu: "Cậu thật sự giúp được à?"
Trông thì đẹp trai đấy, nhưng cứ có cảm giác không được đáng tin cho lắm.
"Tất nhiên rồi, tôi có bạn làm luật sư."
Vương Nguyệt Oánh nhìn qua cách ăn mặc trên người anh ta rồi nhanh ch.óng rũ mắt, mệt mỏi nói: "Cảm ơn cậu, tôi tự mình có thể tìm được luật sư."
Những người có thể làm bạn với anh ta hẳn là không giàu cũng quý, với hoàn cảnh của bà hiện tại, căn bản là không mời nổi.
Lâm Vọng Trần đầy vẻ thắc mắc, tài nguyên dâng tận cửa thế này sao lại không nhận: "Thật sự không cần? Bạn tôi là luật sư vàng đấy, tỉ lệ thắng kiện trên 90%, án qua tay cậu ta thì coi như cầm chắc phần thắng."
Vương Nguyệt Oánh lắc đầu: "Cảm ơn ý tốt của cậu."
Bà trấn tĩnh lại tinh thần: "Đại sư, có phải sau này hai gã đàn ông đó sẽ phải trả giá không? Tôi cũng sẽ thắng kiện chứ?"
Đàn Âm khẽ nhíu mày, ngữ khí trở nên nhạt nhẽo: "Vốn dĩ không phải lỗi của bà, chỉ cần bà dám phản kháng, nhất định sẽ thành công."
Cô chỉ tính đến đó thôi, nhưng nếu bà ta chỉ ngồi mát ăn bát vàng chờ đợi kết quả tự đến thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó. Xem bói chẳng qua là dự báo kết quả tương lai dựa trên quỹ đạo và suy nghĩ vốn có của người xem. Đường đời có rất nhiều ngã rẽ, có người đổi hướng vẫn đến được đích, có người lại càng đi càng xa mục tiêu.
Người phụ nữ này quá đỗi nhu nhược, thà tin lời một người lạ nói còn hơn tin vào chính đôi mắt, đôi tai của mình. Muốn dứt khoát thoát khỏi bọn họ, pháp luật là phương tiện trực tiếp nhất. Trường hợp của bà dễ xử lý hơn nhiều so với đa số vụ việc đàn ông ngoại tình thông thường, nhưng tất cả phụ thuộc vào việc bà ta có dám cầm lên v.ũ k.h.í pháp lý hay không.
Bà vẫn do dự không quyết: "Nhưng tôi không có việc làm, hơn nữa đứa trẻ cũng không phải con ruột của ông ta, chỉ cần họ khăng khăng là tôi ngoại tình..."
Đàn Âm lấy giấy ghi chú ra, thoăn thoắt viết đầy ba trang giấy, sau đó nhét vào ba chiếc túi cẩm nang.
"Tôi ở đây có ba túi cẩm nang, tổng cộng năm trăm tệ. Lúc nào bà thấy mất phương hướng thì cứ làm theo chỉ dẫn trong này, có thể giải quyết được vấn đề. Nếu không hiệu quả, cứ coi như bà mất trắng số tiền này đi."
Đã làm đến mức này rồi, còn lại tùy bà ta chọn lựa.
Các bà thím và Lâm Vọng Trần còn tò mò nội dung cẩm nang hơn cả chính chủ.
"Đại sư đã cho cẩm nang thì ắt là diệu kế. Em gái à, em cứ làm theo kế hoạch của đại sư, chuẩn không cần chỉnh!"
Lâm Vọng Trần gật đầu như bổ củi: "Đúng thế, em gái tôi thần thông quảng đại, phương pháp chắc chắn thành công."
Em gái anh là người có thể tay không hất văng nữ quỷ cơ mà, nói gì đến đối phó với một gã tra nam.
Trong mắt Vương Nguyệt Oánh hiện lên tia sáng le lói, bà nắm c.h.ặ.t điện thoại nhưng vẫn còn chút ngập ngừng: "Thật sự có thể sao?"
Đàn Âm: "... Không lấy thì thôi."
Bà thím nọ giục giã: "Do dự cái gì mà do dự, dùng tiền của gã tồi để trị gã tồi, có gì mà không nỡ chứ."
Vương Nguyệt Oánh ngẩn ra, sau đó liền quét mã thanh toán. Đúng vậy, tiền bà tiêu là tiền của người đàn ông đó. Bà nâng niu ba túi cẩm nang, nôn nóng định mở ra xem thì bị Đàn Âm lên tiếng ngắt lời.
"Đừng vội mở ra ngay, khi nào bà thấy bối rối hoặc lâm vào đường cùng thì hãy mở."
Con người phải có chủ kiến, cứ dựa dẫm vào người khác mãi không phải kế lâu dài. Vương Nguyệt Oánh dừng động tác, cẩn thận thu vào trong túi xách: "Vâng, tôi nghe theo đại sư."
Bà nói lời cảm ơn rồi rời đi trong bộ dạng có chút thất thần.
Đến dưới chân tòa nhà chung cư, bà dừng bước. Nghĩ đến những lời cay độc của mẹ chồng, bà chần chừ không dám lên lầu. Vài phút sau, bà không nhịn được mà mở một túi cẩm nang ra. Xem xong, bà không khỏi kinh ngạc.
Cách của đại sư... thực sự có chút "thất đức".
Bà hoảng loạn cất cẩm nang vào túi, hít sâu vài lần để điều chỉnh tâm trạng rồi mới lên lầu. Trước khi vào nhà bà lại lưỡng lự, mãi mới lững thững bước vào cửa.
Mẹ chồng bà, bà Trần, đang nằm trên sofa lướt điện thoại. Bà gọi một tiếng: "Mẹ."
Bà Trần không thèm đoái hoài. Vương Nguyệt Oánh định bước về phòng thì phía sau vang lên giọng nói khắc nghiệt của bà Trần: "Mới nói cô vài câu đã đập cửa bỏ đi lâu như vậy, tôi còn tưởng cô bản lĩnh lắm, không thèm quay về nữa cơ đấy!"
Vương Nguyệt Oánh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, coi như không nghe thấy tiếp tục đi về phòng.
"Đứng lại! Gia giáo của cô bị ch.ó tha rồi à? Tai điếc rồi sao mà bề trên nói chuyện cô không nghe thấy!" Trong mắt bà Trần đầy vẻ chán ghét.
Trước đây cô con dâu này làm việc gì cũng vừa ý bà, nhưng từ khi biết cô ta cắm sừng con trai bà, còn bắt nhà họ nuôi "giống hoang" bấy nhiêu năm, trong lòng bà không biết căm giận đến nhường nào. Cả nhà bà đã bị người đàn bà mặt người dạ thú, lòng xà dạ hiểm này lừa gạt bấy lâu.
Vương Nguyệt Oánh quay người lại nhìn bà Trần: "Con đã nói rất nhiều lần rồi, con không làm chuyện gì có lỗi với anh Trần Hiển cả. Mẹ nói những lời này, con thực sự không muốn nghe."
"Cô không làm, thế thì đứa 'giống hoang' lù lù ra đó mà còn dám bảo mình không làm chuyện đồi bại, đúng là không biết xấu hổ! Không biết con trai tôi hồi đó nhìn trúng cô ở điểm nào, chắc chắn là bị loại hồ ly tinh như cô lừa rồi!"
"Giờ thì tôi cũng vỡ lẽ ra rồi, hồi đó cô vội vàng đòi kết hôn như vậy, chẳng lẽ là do quan hệ bừa bãi bên ngoài rồi bắt con trai tôi 'đổ vỏ' à? Cô đúng là táng tận lương tâm!"
Vốn dĩ nếu không phải Trần Hiển nói muốn tăng thêm dư vị vợ chồng nên ra ngoài thuê phòng, thì làm sao xảy ra chuyện đó. Vương Nguyệt Oánh đỏ hoe mắt, răng c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức môi sắp rỉ m.á.u, bà phản bác: "Con trai con không phải giống hoang!"
"Con cô không phải giống hoang thì ai vào đây? Chẳng lẽ bệnh viện giám định sai à!" Bà Trần chỉ tay vào mặt bà giận dữ quát, cơn thịnh nộ bốc lên tận đỉnh đầu.
"Con trai cô đừng hòng bước chân vào cửa nhà này nữa, còn cái loại không đoan chính như cô, sớm muộn gì tôi cũng tống khứ ra khỏi nhà!"
Vương Nguyệt Oánh tay chân lạnh toát, cơ thể run lên bần bật vì tức giận. Bà Trần trừng mắt nhìn bà, ánh mắt như muốn lăng trì: "Sao không nói gì nữa? Không phải cô giỏi lắm sao!"
Vương Nguyệt Oánh nhắm mắt lại. Vài giây sau, như hạ quyết tâm, bà lên tiếng: "Tiểu Hủ không phải giống hoang, chính con trai mẹ đã bảo con sinh đứa bé, cũng chính anh ta tìm người đàn ông kia cho con!"
Bà Trần sững lại một chút: "Cô nói cái gì vớ vẩn vậy, con trai tôi đã c.h.ế.t đâu!"
Vương Nguyệt Oánh cười thành tiếng: "Con trai mẹ chưa c.h.ế.t, nhưng anh ta không phải là đàn ông thực thụ! Mẹ hiểu ý con chứ?"
Vẻ mặt khắc nghiệt của bà Trần biến mất, cả người đờ ra. Vương Nguyệt Oánh thấy có hiệu quả, tiếp tục bồi thêm: "Con trai mẹ phương diện kia không được. Là đàn ông, sao anh ta dám để người khác biết chuyện này, nên chỉ có thể bắt con chịu ủy khuất, sinh con của người khác. Điều kiện kinh tế nhà mình đâu có tệ, mẹ nghĩ xem bao nhiêu năm nay tại sao không sinh đứa thứ hai? Vì anh ta 'không được' đó, nuôi hộ người khác một đứa là đủ rồi!"
Bà Trần đứng hình hồi lâu, vẫn chưa tin nổi mà thốt lên: "Không thể nào! Con trai tôi thường xuyên cùng cô..."
"Đó cũng chỉ là diễn kịch thôi! Để giữ chút lòng tự trọng cho anh ta đấy!"
Nước mắt Vương Nguyệt Oánh biến mất, bà khôi phục lại vẻ hiền thục dịu dàng như trước, tiến đến trước mặt bà Trần hỏi ngược lại: "Mẹ ơi, nếu con thực sự ngoại tình, con ở nhà suốt ngày, mùi đàn ông lạ chắc chắn mẹ phải ngửi thấy từ lâu rồi chứ. Ngược lại mẹ thử nghĩ mà xem, chồng con điều kiện tốt như vậy, sao bao năm qua ngoài con ra, bên cạnh anh ta chưa từng có người đàn bà nào khác? Là do anh ta không muốn sao?"
