Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 48: Bà Gào Cái Gì Mà Gào! Nguyền Rủa Con Gái Tôi Làm Gì!

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:12

Buổi chiều xem bói, mấy bà thím hôm qua lại kéo đến góp vui.

Còn có cả bà Trịnh, vừa thấy Đàn Âm đến, trên mặt bà đã rạng rỡ nụ cười. Bà chú ý thấy con ch.ó Đàn Âm đang dắt theo, con ch.ó trắng đã sạch sẽ trở lại, nhưng trên người lại có vài dấu triện đỏ, đặc biệt là ngay giữa trán.

Bà Trịnh xúc động hỏi: "Đại sư, chuyện của con gái tôi có phải đã được giải quyết triệt để rồi không?"

Đàn Âm dừng lại tại vị trí quen thuộc: "Phải, hôm nay tôi định tìm cho nó một người chủ tốt."

Nói rồi cô đặt dây dắt xuống đất, con ch.ó cứ như bị buộc c.h.ặ.t vào một chỗ, đứng im tại chỗ không nhúc nhích, cũng không vì đông người mà trở nên hung dữ hay bất an, trái ngược hoàn toàn với tình trạng ngày hôm qua.

Bà Trịnh nhìn con ch.ó, cảm xúc có chút phức tạp. Dẫu sao nó cũng giống con gái bà, đều chịu tai bay vạ gió, đau đớn cùng chia sẻ. Bà mở lời: "Hay là... để tôi đưa nó về nhé?"

Đàn Âm mỉm cười: "Vậy bà mang nó về đi. Người ta bảo đại nạn không c.h.ế.t tất có hậu phúc, hãy đối xử tốt với nó nhé."

Bà Trịnh hơi ngẩn ra, cảm thấy lời đại sư hình như có ẩn ý gì đó, chẳng lẽ con ch.ó này đã ràng buộc với con gái bà, phúc họa có nhau? Bà không rõ lắm, nhưng lời đại sư nói thì cứ nghe theo là không sai. Hơn nữa, làm nhiều việc thiện luôn tích được chút phúc báo, chẳng thiệt đi đâu.

Không ngờ vừa mới đến đã tặng được con ch.ó đi, nếu mang về nhà, con ch.ó điên Đại Bạch chắc chắn lại sủa váng cả lên cho xem.

Tâm trạng Đàn Âm khá tốt, cô liếc qua gương mặt của các bà thím, thấy ai nấy đều có vẻ đang cầu cạnh điều gì đó nhưng chưa ai chủ động, cô liền hỏi: "Mọi người không xem sao?"

Mấy bà thím đưa mắt nhìn nhau, bà Trịnh nhân cơ hội phụ họa: "Muốn xem thì xem nhanh lên, đừng có để lỡ việc! Sai một ly là đi một dặm đấy."

Đàn Âm ném cho bà Trịnh một ánh mắt tán thưởng. Các bà các thím đều đã tận mắt chứng kiến bản lĩnh của cô nên không do dự nữa. Một bà thím giơ tay: "Vậy để tôi trước."

Đàn Âm nhìn mặt bà, sau khi bà thím trả tiền, bà định hỏi nhưng lại có chút e thẹn không dám mở lời.

"Muốn xem gì thì nói đi chứ!" Những người khác thúc giục.

Đàn Âm: "Nếu hỏi về nhân duyên thì đoạn này chính là chính duyên (duyên tiền định), cứ thuận theo lòng mình là được."

Bà thím đỏ bừng mặt ngay lập tức. Những người xung quanh bắt đầu trêu chọc.

"Chả trách được nhé, chắc là quen nhau lúc đi nhảy quảng trường chứ gì?"

"Có gì mà phải thẹn thùng, đến tuổi già rồi cũng nên có người bầu bạn, mỗi ngày dắt tay nhau đi dạo, cũng để con cái khỏi lo mình cô đơn."

Bà thím hắng giọng: "Tôi muốn tìm bạn già cũng là vì nghĩ cho con cái, chỉ sợ ông ấy không hòa hợp được với chúng nó, nếu không ở được với nhau thì lại thành thêm phiền."

Đàn Âm: "Yên tâm đi, mọi chuyện đều ổn cả, bà không tìm thì con cái cũng đi tìm cho bà thôi."

Nghe vậy, bà thím vui mừng ra mặt, khiến những người khác lại được dịp cười đùa.

Mọi người không rề rà nữa, từng người một lên hỏi. Hầu hết đều có con cháu đề huề, nên câu hỏi đa phần xoay quanh sự nghiệp của con cái, học hành và sức khỏe của cháu chắt.

"Đại sư, con gái tôi dạo này đi nghỉ mát, tôi muốn biết chuyến đi này có bình an không?"

Khi bà Quan hỏi câu này, ánh mắt Đàn Âm khẽ trầm xuống. Cô nhận lấy bát tự từ tay bà rồi bắt đầu bấm quẻ.

Quả nhiên...

Quẻ tượng hiển thị, mệnh lý bát tự của cô Quan đã dừng lại, không thấy được bất kỳ tương lai nào nữa. Đối với người bình thường, trường hợp này 99% là đã t.ử vong.

"Cô ấy hiện đang ở đâu?" Đàn Âm hỏi để tìm thêm manh mối.

Vẻ mặt này của cô từng xuất hiện khi xem cho mẹ của Hà Mỹ Linh. Những nụ cười đùa cợt ban nãy dần tắt lịm, bà Quan cũng nhận ra điều bất ổn, dồn dập hỏi: "Có phải con gái tôi gặp chuyện rồi không?"

"Bà nghĩ lại xem lần cuối cùng cô ấy liên lạc với bà là khi nào, có điểm gì bất thường không?"

Bà Quan mở điện thoại, kiểm tra lịch sử trò chuyện WeChat. "Chúng tôi vẫn đang nhắn tin đấy thôi."

"Còn gọi điện hay video thì sao?" Đàn Âm nhắc nhở.

Bà Quan nhìn lướt lên trên, nếp nhăn trên trán càng hiện rõ: "Một tuần nay chúng tôi không gọi video nữa, sau đó tôi và con gái toàn gọi thoại thôi. Nó đang du lịch nước ngoài, tín hiệu không tốt lắm, cũng chẳng có vấn đề gì."

Đàn Âm không bao giờ nghi ngờ quẻ tượng của mình. Việc không gọi video trong thời gian dài chính là một vấn đề lớn.

"Bà đưa điện thoại cho tôi xem một chút được không?"

Bà Quan do dự một lát rồi đưa máy cho Đàn Âm. Bà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ trung nhưng lại mang vẻ già dặn của vị đại sư: "Đại sư, cô không thể nói thẳng là có chuyện gì sao? Con tôi an toàn hay không an toàn?"

Bà thím Phương vừa từ nhà đi ngang qua xem Đàn Âm xem bói, vui vẻ nói: "Đại sư làm vậy là có nguyên do của đại sư, đừng có cuống lên."

"Tôi có thể không cuống sao? Cô ta cứ im im không nói gì, đổi lại là bà bà cũng cuống thôi."

Bà Quan liếc xéo bà Phương một cái. Lúc này Đàn Âm đang nghe các tin nhắn thoại, bỗng nhiên chiếc điện thoại bị bà Quan giật phắt lại: "Xem được thì nói thẳng đi, đừng có hỏi đông hỏi tây, lại còn xem tin nhắn riêng của người ta. Cứ thế này thì đứa trẻ tám tuổi cũng nói bừa ra được."

Bà Quan cất điện thoại, có ý định bỏ đi.

"Nếu bà đi bây giờ, thì phải mất một thời gian dài nữa vụ án của con gái bà mới được phát hiện."

Lúc này Đàn Âm mới lên tiếng, gương mặt nhỏ nhắn vẫn bình thản. Cô nói tiếp: "Giọng nói của con gái bà một tuần trước và một tuần sau không phải là một. Giọng nói sau này là do trí tuệ nhân tạo (AI) tạo ra."

Bà Quan quay người lại, chưa kịp phản ứng, hỏi ngược lại: "Cô nói cái gì? Vụ án gì? AI cái gì?"

Đàn Âm lấy điện thoại ra, mở một phần mềm AI mà cô tự mày mò vài ngày nay, bắt đầu ghi âm để nhân bản giọng nói: "Alô alô, xem bói không ạ? Một lần năm mươi tệ, không chuẩn không lấy tiền."

Cô bấm vài cái, rồi phát đoạn âm thanh đã được nhân bản cho bà Quan nghe:

"Chỉ điểm mê tân, phùng hung hóa cát, xem bói xin tìm Đàn Âm."

"Cô bé này, tôi xem tướng thấy cô sắp phát tài to rồi đấy!"

Bà Quan trợn tròn mắt, đứng bất động nhìn cô, vẫn chưa hoàn toàn hiểu ý của Đàn Âm là gì.

Đàn Âm nói thẳng: "Con gái bà rất có thể đã mất mạng từ một tuần trước rồi. Những âm thanh trao đổi với bà sau đó là do kẻ khác nhân bản giọng nói để che mắt thiên hạ."

Biểu cảm của các bà thím đồng loạt chùng xuống. Bà Quan đờ người ra, một lúc lâu sau con ngươi mới đảo động, bà nói: "Nhưng con rể tôi cũng bảo con gái tôi vẫn ổn mà."

Bà Phương không nhịn được nữa: "Kẻ đứng sau đã lừa được bà thì cũng lừa được người khác. Nếu người gặp chuyện, không thể nào cứ mãi không gọi video được. Nếu bà không tin thì bây giờ gọi một cuộc đi."

"Việc cấp bách là bà phải xác định rõ con gái đang ở đâu để đại sư tìm giúp. Nếu thực sự có chuyện thì báo cảnh sát, còn nếu không có chuyện gì thì cả nhà cùng vui!"

Bà Quan trừng mắt nhìn bà Phương đầy ác ý: "Bà câm miệng ngay! Con gái tôi không đắc tội với ai cả, không thể nào gặp chuyện được!"

Đàn Âm bồi thêm: "Người không hề ra nước ngoài."

"Không thể nào! Con gái tôi còn gửi ảnh du lịch nước ngoài cho tôi mà." Bà Quan lôi ảnh ra, còn mở cả vòng bạn bè của con gái cho mọi người xem.

Bà Phương sốt ruột đến c.h.ế.t đi được: "Bà không xem tin tức à? Người thời nay, nhất là bọn l.ừ.a đ.ả.o, đừng nói là giọng nói, ngay cả hình ảnh video chúng nó cũng dựng lên được cho bà xem đấy. Nếu kỹ thuật của kẻ đó tốt một chút, bà có khi chẳng bao giờ phát hiện ra!"

"Bà gào cái gì mà gào! Nguyền rủa con gái tôi làm gì! Tôi nói nó không sao là không sao! Lưu lượng mạng ở nước ngoài đắt đỏ lại còn giật lag, không gọi video thì đã làm sao? Không phải muốn chứng minh à, tôi gọi video ngay bây giờ cho các bà xem!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 48: Chương 48: Bà Gào Cái Gì Mà Gào! Nguyền Rủa Con Gái Tôi Làm Gì! | MonkeyD