Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn - Phần 2 (stt12) - Chương 4: Có Gì Quan Trọng Hơn Giữ Mạng?(44)
Cập nhật lúc: 29/06/2026 10:06
Đêm mùng Một tháng Tám ấy.
Một đêm khiến vô số người thao thức không ngủ.
Ngoài thành đại chiến.
Nửa đêm binh mã tiến vào kinh thành.
Tiêu diệt Tề Vương...
Cứ như vậy kinh tâm động phách mà trôi qua.
Cuộc tranh đấu giữa Hoài Dương Hầu và Tề Vương ngoài thành.
Có thể nói là làm rung chuyển cả bầu trời.
Dư âm kéo dài suốt cả tháng Tám.
Quy mô binh lực thật ra không lớn.
Tề Vương điều động hai nghìn quân tập kích.
Tiêu Thừa Yến đã sớm mai phục một nghìn năm trăm quân Thiên Sách.
Sau này quan phủ công bố cáo thị trấn an dân chúng.
Dùng một từ rất nhẹ nhàng:
“Đánh nhau bằng binh khí.”
Nhưng điều đáng sợ của trận “đánh nhau bằng binh khí” quy mô nhỏ ấy là:
Hai bên đều sử dụng máy b.ắ.n đá.
Nỏ lớn.
Trận trường kích.
Đá lăn.
Mưa tên.
Trường kích xung phong.
Đá lăn và tên nỏ cùng lúc b*n r*.
Đó chẳng phải là một trận chiến thực sự sao?
Mà còn diễn ra ngay bên ngoài kinh thành.
Ngay dưới chân thiên t.ử!
Núi Bạch Vân xác chất đầy đồng.
Vệ quân của Tề Vương bị tiêu diệt toàn bộ.
Thi thể trải dài từ lưng núi xuống tận chân núi.
Tiêu Thừa Yến thậm chí còn kéo cả một cỗ xe công thành vào kinh thành.
Kinh thành đã thay đổi.
Không còn yên ổn nữa.
Ngay cả Tết Trung Thu năm đó.
Nhà họ Vệ cũng không dám tổ chức.
Theo lời Nam Ương nghe được.
Cha nàng sợ trong phủ mở tiệc sẽ thu hút sự chú ý của Hoài Dương Hầu.
Lại bị người ta kéo xe công thành tới đ.â.m sập cổng lần nữa...
Ăn Tết Trung Thu làm gì?
Có gì quan trọng hơn giữ mạng?
Nhà họ Lục cho người tới báo.
Lục Thanh Trạch dự định tạm ngừng việc học ở Thái Học.
Trở về quận Sơn Dương.
Hy vọng có thể thành thân càng sớm càng tốt.
Đưa Vệ Nhị nương t.ử cùng rời kinh.
Ngày thành thân của hai nhà được định vào:
Mùng Bảy tháng Mười.
Ngày Lập Đông.
Đại cát.
Hợp cưới hỏi.
Hợp xuất hành.
Dù sao cũng là đại sự hôn nhân.
Sáu lễ cưới hỏi rất rườm rà.
Thời gian chuẩn bị không thể rút ngắn hơn nữa.
Nam Ương vốn ít ra ngoài.
Ngày tháng vẫn trôi qua như thường lệ.
Đối với nàng.
Việc sắp xuất giá chẳng qua chỉ có nghĩa là...
Có thêm rất nhiều việc thêu thùa nữ công phải làm cho của hồi môn.
Nhưng kinh thành sau khi đổi trời.
Dù sao cũng có vài điểm khác trước.
Cho dù sống trong viện Đinh Hương yên tĩnh.
Không cố ý đi nghe ngóng.
Thì cách vài hôm.
Vẫn có tin tức tự chui vào tai nàng.
“Bên ngoài ai cũng nói Tề Vương mưu phản.”
A Mỗ ngồi trong phòng.
Vừa sửa lại váy mới của Nam Ương.
Vừa lẩm bẩm:
“Tề Vương chẳng phải là con ruột của Hoàng thượng sao?”
“Sao lại thành phản tặc rồi?”
“Ngược lại cái tên sát tinh Hoài Dương Hầu kia.”
“Lại biến thành công thần dẹp loạn?”
“Thế đạo này loạn rồi.”
“Bà già như ta không hiểu nổi.”
Hoàng thượng vốn chỉ có hai người con trai.
Một người năm ngoái tạo phản ở phía Nam rồi c.h.ế.t.
Một người năm nay cũng tạo phản rồi c.h.ế.t.
A Mỗ tiếp tục lẩm bẩm:
“Nhị nương t.ử.”
“Người nói xem.”
“Đám long t.ử phượng tôn của hoàng gia này rốt cuộc đang làm cái gì vậy?”
“Đấu tới đấu lui.”
“Kết quả Hoàng thượng chẳng còn con trai nào nữa.”
“Nghe nói Hoàng thượng lại lâm bệnh nặng.”
“Vị hoàng đế tiếp theo...”
Nam Ương ngồi bên cửa sổ.
Trước mặt là một khung thêu.
Nàng hờ hững thêu vài mũi kim.
“Dù sao rồi cũng sẽ có hoàng đế mới.”
“Người như chúng ta.”
“Đến hoàng cung còn chưa từng bước chân vào.”
“Đừng lo chuyện của hoàng gia nữa.”
Trên khung thêu bên cửa sổ là một tấm gấm đỏ thẫm.
Ba ngày trước mới được đưa tới viện nàng.
Nói là đồ hồi môn.
Thúc giục nàng mau hoàn thành.
Ba ngày trôi qua.
Trên mặt gấm chỉ xuất hiện...
Một chiếc lá sen xanh mướt.
Nam Ương nhìn trái nhìn phải.
Cứ cảm thấy hình dáng chiếc lá sen có gì đó không đúng.
Nhưng lại không nói ra được sai ở đâu.
Chiếc chăn cưới thêu sen biếc uyên ương này.
Khâu rồi tháo.
Tháo rồi khâu.
Không biết bao giờ mới thêu xong.
Nàng đang cầm kim.
Cẩn thận tìm vị trí vá lại mũi thêu.
Thì nghe A Mỗ nói thêm một câu:
“Hai vị hoàng t.ử đều c.h.ế.t dưới tay Tiêu hầu.”
“Bên ngoài còn đồn.”
“Tiêu hầu muốn cướp ngôi!”
Hai chữ “cướp ngôi” như sét đ.á.n.h ngang tai.
Tay Nam Ương run lên.
Mũi kim đ.â.m thẳng vào đầu ngón tay.
A Mỗ giật mình.
Vội chạy tới xem đầu ngón tay đang rỉ m.á.u.
Vừa đau lòng vừa trách:
“Mau đặt kim xuống!”
“Ta đã nói từ sớm rồi.”
“Để ta thêu giúp người là được.”
“Người nhìn xem.”
“Mấy ngày nay đ.â.m tay bao nhiêu lần rồi?”
“Cứ chọc tới chọc lui như vậy.”
“Không đau sao?”
Nam Ương không chịu đưa kim cho A Mỗ.
“Việc thêu thùa bên A Mỗ đã đủ nhiều rồi.”
“Nếu còn thêu thêm cả chăn cưới nữa, không biết lại phải thức bao nhiêu đêm.”
“Dù sao con cũng chẳng có việc gì làm.”
“Mỗi ngày tùy tiện thêu vài mũi rồi mang sang chính phòng là được.”
“Nếu thật sự thêu xấu quá.”
“Mẫu thân nhìn không nổi.”
“Thì kiểu gì cũng sẽ cho thợ thêu giúp thôi.”
A Mỗ nghe ra sự quan tâm và bảo vệ trong lời nàng.
Trong lòng chợt chua xót.
Khóe mắt cũng đỏ lên.
“Nhà nào có tiểu thư khuê các xuất giá mà thật sự phải tự mình từng kim từng chỉ thêu hết của hồi môn chứ?”
“Đều chỉ là làm cho có lệ thôi.”
“Thợ thêu làm bảy tám phần.”
“Tiểu thư chỉ thêu thêm vài mũi cuối cùng là xong.”
“Chủ mẫu bà ấy thật là...”
Những lời đại bất kính phía sau không tiện nói trước mặt Nhị nương t.ử.
A Mỗ nghiến răng:
“Dù sao người cũng gọi bà ta một tiếng mẫu thân!”
“Con gái nhà họ Vệ xuất giá.”
“Nếu của hồi môn quá sơ sài.”
“Người mất mặt là chủ mẫu nhà họ Vệ!”
Nói cũng có lý.
Nam Ương lại vá thêm vài mũi.
Miễn cưỡng chỉnh chiếc lá sen méo mó cho ngay ngắn hơn chút.
Nhìn sơ qua cũng tạm chấp nhận được.
Nàng nhẹ nhõm cắm cây kim lên khung thêu.
“Hôm nay thêu xong phần của mình rồi.”
“Nếu mẫu thân cho người tới thúc giục.”
“A Mỗ cứ nói là con đã cố hết sức.”
“A Mỗ cũng nghỉ ngơi đi.”
“Ngắm hoa nào.”
Ngoài cửa sổ có rất nhiều hoa.
Đều là những giống cúc đang đúng mùa.
Có màu vàng.
Có màu trắng ngọc.
Được Nam Ương nâng niu chuyển tới đặt dưới cửa sổ.
Chỉ cần mở cửa là có thể ngắm nhìn.
“Cẩm cúc.”
“Ngọc cầu.”
“Đại Kim Linh.”
“Kim Tiền Cúc...”
Nàng dẫn A Mỗ đi xem.
Giới thiệu từng chậu như báu vật.
Viện Đinh Hương vốn rất yên tĩnh.
Hồi nhỏ Nam Ương buồn chán đến phát điên.
Bèn trồng dọc theo chân tường hàng trăm chậu cây.
Có hoa.
Có cây.
Có cỏ.
Bốn mùa đều có hoa nở.
Những lúc nhàn rỗi quá mức.
Nàng liền tưới nước.
Bắt sâu.
Nói chuyện với hoa cỏ.
Có khi còn trò chuyện với bọ hung.
Con rết.
Hay lũ rệp bắt được.
Có vài năm.
Dây leo trong viện bò kín tới tận tường ngoài phủ họ Vệ.
Mỗi độ xuân hè hoa nở rực rỡ.
Cả viện như được phủ bởi gấm vóc muôn màu.
Đẹp vô cùng.
Cuối năm ngoái nàng bị đưa tới trấn Bình An.
Hơn nửa năm sau mới trở về.
Hàng trăm chậu cây vẫn còn đó.
Nhưng đáng tiếc chẳng ai chăm sóc.
Những loại hoa cỏ kiều quý c.h.ế.t mất bốn năm chục chậu.
Số còn lại mọc thành đám cỏ dại.
Toàn bộ dây leo trong viện đều bị c.h.ặ.t sạch.
Nam Ương mất hơn nửa tháng dọn dẹp.
Cuối cùng cũng chăm cho vài chậu nở hoa trở lại.
Chính là những chậu cúc mùa thu đang đặt trên bệ cửa sổ lúc này.
A Mỗ vừa nhìn vừa thở dài:
“Vốn còn có một chậu cúc quý nhất.”
“Tên là Lục Mẫu Đơn.”
“Mới nhú nụ thôi.”
“Vậy mà bọn họ cứng rắn chuyển sang tiền viện mất rồi!”
“Bọn họ nói Tiêu hầu thích hoa cúc.”
“Nhà nào cũng phải bày vài chậu cúc quý để giữ mạng!”
“Ta không tin đâu.”
“Nếu tên sát tinh ấy thật sự muốn g.i.ế.c người.”
“Làm sao lại quan tâm nhà ngươi có bày hoa cúc hay không?”
Nam Ương liếc nhìn khoảng trống dưới cửa sổ.
Nơi trước kia đặt chậu Lục Mẫu Đơn.
Không lên tiếng.
Tiêu hầu có thích hoa cúc hay không.
Chẳng ai biết.
Đêm đó hắn đ.â.m sập cổng phủ họ Vệ.
Có lẽ chỉ là tâm trạng không tốt.
Lại không ngủ được.
Buồn chán quá.
Nên ghé qua tiện tay hái mất một bông Kim Ti Cúc mà thôi.
Nhưng phụ thân nàng sau khi bị đ.â.m sập cổng giữa đêm.
Chắc là đã sợ mất mật.
Đến mức ngay cả câu chuyện:
“Bày cúc quý để giữ mạng.”
Cũng tin sái cổ.
=========================================
