Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn - Phần 3 (stt12) - Chương 29: Đêm Giao Thừa Thức Tuổi, Trăm Điều Đều Không Kiêng Kỵ
Cập nhật lúc: 20/07/2026 05:05
Nam Ương khoác chiếc áo choàng da cáo trắng dày dặn và ấm áp.
Tay ôm lò sưởi nhỏ.
Dẫn theo mẹ ruột, A Mỗ, Đằng Hoàng, Trà Cơ và Sở Cơ.
Trên cửa đã thay câu đối đào mới.
Trên cửa sổ dán đầy giấy cắt hoa.
Trong màn tuyết mỏng bay lất phất đêm giao thừa, mọi người quây quần bên đống lửa thức đêm đón năm mới.
Trên bàn bày đầy thức ăn nóng và rượu ấm.
Mỗi người được phát mười ống pháo tre.
“Đêm giao thừa thức tuổi, trăm điều đều không kiêng kỵ.”
Nam Ương cười gọi mọi người:
“Cứ ăn uống thoải mái.”
“Cứ sống cho vui vẻ.”
“Thật sao?”
Trà Cơ là người đầu tiên chộp lấy một ống pháo.
Muốn ném vào đống lửa nhưng lại hơi ngập ngừng.
“Nếu phu nhân không sợ ồn, nô tỳ thật sự ném đấy nhé?”
“Ở quê nô tỳ, Tết đến phải đốt pháo suốt cả đêm để xua tà cầu may.”
Nam Ương vội bịt tai trước.
“Trăm điều không kiêng kỵ.”
“Thử ném một cái xem.”
Trà Cơ cười khanh khách rồi ném pháo vào lửa.
Đùng—!
Ống tre nổ vang một tiếng.
Chu phu nhân đang ngồi đờ đẫn bên cạnh bị tiếng động thu hút.
Ánh mắt chậm chạp chuyển về phía đống lửa.
Trong đôi mắt trống rỗng vô hồn phản chiếu ánh lửa bập bùng.
Tiếng pháo nối tiếp không ngừng.
Đêm giao thừa thức tuổi.
Không chỉ hậu viện Hầu phủ.
Khắp các phủ đệ gần xa cũng vang lên tiếng pháo cùng tiếng cười đùa reo hò của người lớn trẻ nhỏ.
Đùng—!
Đùng—!
Thấy Chu phu nhân không có phản ứng bất thường.
Đằng Hoàng và A Mỗ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hai người bắt đầu ném pháo vào lửa.
Mỗi lần ném lại đọc một câu chúc cát tường:
“Đón xuân nghênh phúc!”
“Gia đình bình an!”
“Trường lạc vô ương!”
...
Nam Ương gắp từng món ăn trên bàn đút cho mẹ.
Thấy Chu phu nhân vẫn luôn nhìn những ống pháo nổ lép bép trong lửa.
Trong lòng nàng chợt động.
Nàng đưa cho mẹ một ống pháo.
“A Nương thử xem?”
“Hồi trước mỗi đêm giao thừa A Nương cũng thích đốt pháo lắm.”
“Năm nào cũng chuẩn bị rất nhiều.”
Chu phu nhân đờ đẫn cầm lấy ống pháo.
Không có bất kỳ phản ứng nào.
Nam Ương đã quá quen với chuyện này.
Nàng kiên nhẫn nắm lấy tay mẹ.
Ra hiệu cho bà nhìn theo động tác của mình.
Chậm rãi hướng dẫn:
“Nhìn này.”
“Chỉ cần ném vào lửa như thế thôi.”
“Tiếng nổ sẽ rất to.”
“A Nương đừng giật mình nhé.”
ĐÙNG—!
Ống tre nổ vang trời.
Chu phu nhân vẫn chẳng có phản ứng gì.
Ngược lại Nam Ương giật mình co rụt người.
Hai tay nàng đều đang nắm tay mẹ.
Không thể tự bịt tai cho mình.
Ánh mắt trống rỗng của Chu phu nhân chậm rãi chuyển tới.
Trong đêm giao thừa ngập tràn tiếng pháo này...
Không ai biết bà đang nhìn thấy cảnh tượng gì.
Cũng không ai biết bà đang nghe thấy âm thanh của năm tháng nào.
Nhưng bất ngờ.
Bà giơ bàn tay gầy guộc nổi đầy gân xanh lên.
Áp vào hai bên tai Nam Ương.
Nhẹ nhàng bịt tai cho con gái.
Giọng nói khàn đặc vì đã quá lâu không mở miệng vang lên:
“Đừng sợ.”
“Không có gì phải sợ cả.”
“Tiểu Nam Ương can đảm lên nào.”
“Đi đốt thêm một ống pháo nữa đi.”
“Có mẹ ở đây mà.”
Nam Ương ôm lấy bờ vai gầy gò của mẹ.
Nước mắt tuôn như mưa.
Khóc đến không thành tiếng.
Hôm sau.
Mùng Một Tết.
Trận tuyết mỏng rơi suốt đêm giao thừa cuối cùng cũng ngừng.
Nghe nói bên ngoài phủ đã phủ kín một màu trắng bạc.
Đẹp vô cùng.
Nhưng tối qua Nam Ương thức tuổi cùng mẹ quá khuya.
Nàng lười chẳng muốn dậy xem.
Buổi sáng mùng Một.
Nàng trùm chăn ngủ một mạch.
Đến trưa mùng Một.
Vẫn tiếp tục trùm chăn ngủ.
Chiều mùng Một Tết.
Nam Ương vẫn tiếp tục trùm chăn ngủ...
A Mỗ không chịu nổi nữa.
Bà ngồi bên giường lải nhải:
“Người trẻ ham ngủ cũng phải có chừng mực thôi chứ!”
“Cả nửa ngày trời đã trôi qua rồi!”
“Tiêu Hầu vào cung dự đại triều hội đầu năm, trong phủ chẳng có ai quản nhị nương t.ử.”
“Nhị nương t.ử tự nhìn xem có ra thể thống gì không?”
Nam Ương ngái ngủ hé một góc chăn ra.
“Trong phủ không ai quản con.”
“Khó khăn lắm mới có một ngày mùng Một.”
“A Mỗ cũng đừng quản con nữa.”
“Cho con ngủ đi...”
A Mỗ bất lực thở dài.
“Dậy ăn chút gì đi, nhị nương t.ử của ta.”
“Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu rồi.”
“Tuyết đêm qua cũng tan mất một nửa.”
“Ăn xong rồi nhị nương t.ử ngủ tiếp.”
Nam Ương mí mắt trên dưới đ.á.n.h nhau.
Cuối cùng vẫn bị kéo dậy dùng bữa.
Trời lạnh.
Nàng chẳng muốn xuống giường.
Bữa ăn được bưng thẳng tới bên giường.
A Mỗ vui vẻ nhắc lại chuyện tối qua:
“Chu phu nhân biết nhận người rồi.”
“Bệnh điên có phải đã đỡ hơn chút không?”
“Tiếc là Minh tiên sinh không có mặt trong phủ.”
“Nghe nói y thuật của ông ấy rất cao minh.”
“Đợi người từ trong cung trở về, chúng ta đi hỏi Minh tiên sinh nhé?”
Nam Ương không lạc quan đến vậy.
“A Nương không phải nhận ra con.”
“Chỉ là tiếng pháo tối qua có lẽ khiến bà nhớ lại cảnh đón năm mới ở Vệ gia trước đây thôi.”
“Cũng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.”
“Nhớ lại được một chút cũng tốt rồi.”
A Mỗ không khỏi cảm khái:
“Nói mới nhớ.”
“Chu phu nhân lâu rồi không phát bệnh.”
“Mỗi ngày đều rất yên tĩnh.”
“Có phải đã hơn một tháng rồi không?”
Nam Ương bẻ ngón tay tính toán.
“Ba mươi mốt... ba mươi hai.”
“Đúng thật.”
“A Nương đã ba mươi hai ngày không phát bệnh.”
Đằng Hoàng vốn cẩn thận.
Quan sát ngày đêm suốt thời gian qua, trong lòng nàng đã có vài suy nghĩ.
“Nô tỳ cảm thấy...”
“Có lẽ Chu phu nhân không hoàn toàn không cảm nhận được thế giới xung quanh.”
“Một số người nhất định.”
“Một số hoàn cảnh nhất định.”
“Có thể k*ch th*ch Chu phu nhân.”
Đằng Hoàng nhỏ nhẹ nói:
“Một vài k*ch th*ch là tốt.”
“Ví dụ như tối qua phu nhân dẫn Chu phu nhân đi đốt pháo.”
“Cũng có những k*ch th*ch mang tính tiêu cực.”
“Chẳng hạn như lúc Vương ma ma còn ở đây.”
“Chu phu nhân luôn tỏ ra bất an.”
Nam Ương cảm thấy lời tổng kết ấy rất đúng.
Nàng uống nửa bát cháo gạo tẻ.
Đặt bát xuống rồi nói với A Mỗ đang vô cùng vui mừng:
“Đợi thêm vài ngày nữa đi.”
“Chờ Minh tiên sinh từ trong cung trở về.”
“Con sẽ bàn bạc với ông ấy.”
“Xem làm thế nào để A Nương có thêm những k*ch th*ch tích cực.”
“Dù chỉ kéo thần trí của bà từ nơi mơ hồ xa xăm trở về được một hai phần cũng tốt.”
“Còn hôm nay...”
Nam Ương chậm rãi kéo chăn thêu lên.
Bình thản nằm xuống.
“Mùng Một Tết.”
“Cho con ngủ...”
Như để phối hợp với câu nói cuối cùng ấy.
Chữ
“
ngủ
”
còn chưa tan khỏi không khí.
Thì cửa phòng bất ngờ bị người từ bên ngoài đẩy mở.
Cơn gió lạnh sau trận tuyết mùa đông ùa vào phòng.
Hai chậu than lập tức bị thổi tắt.
Chủ nhân Hầu phủ mang theo đầy người sát khí và hàn ý bước vào.
“Phu nhân có ở trong phòng không?”
Không chỉ ở trong phòng.
Mà còn đang nằm trong giường.
Bước chân Tiêu Thừa Yến khựng lại.
Hắn khó tin nhìn bóng dáng thon thả trong màn trướng.
Chỉ mặc áo lót dày, vẫn đang nằm trên giường.
Đã là buổi chiều rồi.
Mà còn chưa dậy?!
Nam Ương vẫn giữ nguyên tư thế nằm xuống.
Lặng lẽ nhìn Tiêu Thừa Yến ngoài cửa.
“...”
“...”
Tiêu Thừa Yến nhìn vị phu nhân ngủ đến tận chiều.
Rõ ràng còn định tiếp tục ngủ nữa.
Hắn im lặng gật đầu.
Được lắm.
Vệ Nam Ương.
Hai ngày nay hắn chạy ngược chạy xuôi không ngừng.
Dự cung yến.
Dự đại triều hội.
Vào thăm hoàng đế đang hôn mê như gỗ đá.
Đấu trí với Dự Vương.
Đấu trí với đám quan viên đã ngả theo Dự Vương.
Tiệc trong cung ăn chẳng thấy ngon.
Rượu đưa lên còn phải thử độc trước.
Hai ngày nay...
Hắn đã làm biết bao nhiêu chuyện?
Còn vị phu nhân tâm rộng như biển này của hắn.
Chỉ ngủ một giấc...
Là đã ngủ hết hai ngày.
Tiêu Thừa Yến nhìn nàng, chậm rãi nói:
“Xem ra hai ngày bổn hầu không có mặt trong phủ...”
“Phu nhân sống rất thoải mái.”
“Thật khiến người khác hâm mộ.”
Tiêu Thừa Yến đi thẳng tới bên giường.
Một tay vén màn lên.
Rồi ngang nhiên ngồi xuống đầu giường.
Hắn cúi đầu hỏi:
“Còn ngủ nữa à?”
“Hay để bổn hầu ngủ cùng nàng?”
Đằng Hoàng lập tức kéo A Mỗ nhanh ch.óng lui ra ngoài.
Nam Ương không mấy tình nguyện.
Bởi vì...
Cái gọi là
“
ngủ
”
của Tiêu Hầu.
Và cái gọi là
“
ngủ
”
của nàng.
Hoàn toàn không phải cùng một khái niệm.
Nàng ngủ một mình gọi là nghỉ ngơi.
Ngủ cùng Tiêu Hầu thì gọi là:
Vận động gân cốt.
Hoạt động tay chân.
Toát mồ hôi khắp người.
Kiệt sức toàn thân...
Nam Ương đấu tranh tư tưởng một hồi.
Cuối cùng quyết đoán vén chăn ngồi dậy.
“Không ngủ nữa.”
“Thật sự không ngủ?”
Tiêu Thừa Yến giữ lấy góc chăn.
“Nếu đã quyết định không ngủ nữa...”
“Mùng Một đầu năm, đi dạo cùng ta nhé?”
Ban đầu Nam Ương cảm thấy...
Đi dạo một chút cũng không có gì không tốt.
Chẳng phải A Mỗ vừa nói sao?
Cảnh tuyết đẹp vô cùng.
Đất trời phủ bạc.
Như tiên cảnh Dao Đài.
Nhưng...
Cái gọi là
“
đi dạo” của Tiêu Thừa Yến.
Hiển nhiên không phải kiểu đi dạo mà nàng tưởng tượng.
Một canh giờ sau.
Nam Ương kéo chiếc áo choàng da cáo trắng suýt bị gió núi cuốn bay.
Chật vật nhấc chân ra khỏi một hố tuyết.
Gió lạnh mùa đông gào thét bên tai.
Chỉ cần sơ ý một chút.
Chiếc áo choàng lại bị gió quất mạnh lên người.
Bốp!
Lông cáo trắng phủ đầy người nàng.
Nàng vất vả kéo mũ áo xuống thấp hơn.
Đang định che bớt gương mặt đã lạnh cóng—
Tiêu Thừa Yến bỗng nhiên kéo nàng về phía trước.
Nam Ương bị lôi đến loạng choạng.
Suýt ngã nhào xuống tuyết.
Ngay sau đó.
Rắc!
Một đoạn băng dài hơn hai thước trên cành cây bị gió thổi rơi xuống.
Cắm thẳng vào vị trí nàng vừa đứng.
Tiêu Thừa Yến bình thản nói:
“Tập trung đi đường.”
“Đừng phân tâm.”
Nam Ương:
...
Mùng Một Tết.
Giữa trời đông tuyết phủ, gió lớn lạnh cắt da.
Tại sao lại lôi nàng lên núi Bạch Vân ngoài thành?
Tại sao lại bắt nàng mỗi bước một hố tuyết leo núi?
Đây là cái gọi là...
“Đi dạo một chút” của chàng sao?!
Hả???
Lời tác giả:
Tiêu Thừa Yến:
Trong thành có tí đất, cưỡi ngựa còn không đủ chỗ.
Ra khỏi thành mới gọi là đi dạo khắp nơi.
Nhìn xem, cảnh tuyết trong núi đẹp biết bao.
Nam Ương (vừa cố rút chân khỏi đống tuyết):
Về nhà!
Cho ta về nhà!
--------------------------------------------------------------
