Xin Em Đừng Khóc Mỗi Khi Đau Lòng - Chương 1

Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:00

Bệnh viện Nhân Dân Bắc Kinh. Phòng phẫu thuật số 3 và số 4.  

Chỉ cách nhau một bức tường.

Bên này: Đèn đỏ tắt. Bác sĩ tháo khẩu trang.  

"Ca ghép tim cho Thẩm Từ thành công. Tim phù hợp 100%."

Bên kia: Tim ngừng đập. Màn hình kéo thành một đường thẳng.  

"Xin lỗi... bệnh nhân Phương Nhiễm... u.n.g t.h.ư não giai đoạn cuối...  

chúng tôi đã cố gắng hết sức..."

Tôi: C.h.ế.t trên bàn mổ.  

Đau đớn hơn cả tự sát.  

Vì tôi vĩnh viễn không thể nói cho anh biết...  

trái tim đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh lúc này, là của tôi.

BỐN NĂM SAU. KHÁCH SẠN QUỐC TẾ BẮC KINH. BUỔI HỌP LỚP.

[Âm nhạc: Rượu va vào ly thủy tinh]

Thẩm Từ: 28 tuổi. Vest đen may đo.  

Khối tài sản trăm tỷ. Gương mặt lạnh như băng.  

Bên cạnh là Trình Tô Tình - tiểu thư danh giá, xinh đẹp như minh tinh.

Sau vài ly rượu vang.  

Một bạn học: Lỡ miệng.  

"Thẩm Từ, Phương Nhiễm sao không tới?"

Không khí: Đóng băng.

Tôi: Lơ lửng trên trần nhà.  

Cúi đầu nhìn xuống thân thể mờ ảo, gần như trong suốt của mình.  

Và tấm bia mộ bám đầy bụi đất ở nghĩa trang ngoại ô.

Tôi: "Phương Nhiễm... c.h.ế.t rồi.  

C.h.ế.t được 4 năm rồi."

Không biết có phải vì khối u não đã ăn mòn trí nhớ không.  

Rất nhiều chuyện trước kia... tôi quên sạch.  

Chỉ còn nhớ hai cái tên: Thẩm Từ. Trình Tô Tình.

Bạn học A - Gã hói đeo kính: Hớp rượu, bực dọc.  

"Tôi năm nào cũng nhắn tin hỏi cô ta có đi họp lớp không.  

Năm nào cũng seen không rep. Đúng là vô tâm."

Bạn học B: "Hồi đi học đã thế rồi.  

Lập dị, ít nói. Ngoài Thẩm Từ ra chẳng thân với ai.  

Suốt ngày biến mất cũng chẳng biết đi đâu."

Bạn học C: "À nhắc mới nhớ.  

4 năm trước tôi đi công tác ở nước Mờ,  

tình cờ gặp cô ta ở sân bay.  

Gầy rộc đi. Như chỉ còn da bọc xương.  

Chắc đi giảm cân hay gì đó."

Bạn học D: "Tìm được chồng Tây rồi cũng nên.  

Định cư luôn bên đó.  

4 năm không đăng gì trên mạng xã hội.  

Tài khoản chắc bỏ luôn rồi."

Bạn học E - Cô nàng tóc xoăn: Quay sang Thẩm Từ, giọng tò mò.  

"Này Thẩm Từ, hồi đại học cậu với Phương Nhiễm...  

có phải đang quen nhau không?"

Thẩm Từ: Ngón tay đang xoay ly rượu khựng lại.  

Mặt không biểu cảm.  

Đến khi nghe hai chữ "Phương Nhiễm" mới ngẩng lên.

Thẩm Từ: "Ừ."

Một chữ. Nhẹ như gió. Nhưng nặng như chì.

Bạn học F: Vội vàng huých tay cô nàng tóc xoăn.  

"Nói gì thế? Không thấy bên cạnh Thẩm Từ là ai à?"

Trình Tô Tình: Cười dịu dàng, đưa tay khoác lấy cánh tay Thẩm Từ.  

"Không sao đâu. Mọi người cứ nói chuyện tự nhiên đi."

Giọng cô ta: Mềm mại. Chuẩn mực. Không một gợn ghen tuông.

Tôi: Sững người.  

Trình Tô Tình.  

Người thứ hai tôi còn nhớ.  

Tiểu thư nhà họ Trình. Theo đuổi Thẩm Từ suốt 4 năm đại học.

Tôi: Nhìn sang Thẩm Từ.  

Anh cao lớn, ngồi đó, uống rượu một mình.  

Giữa vòng bạn bè ồn ào mà vẫn toát ra sự cô độc.

Tôi: "Thì ra... hai người ở bên nhau rồi.  

Cũng tốt. Cô ấy xứng với anh hơn tôi."

Không khí: Ngượng ngùng.  

Mọi người vội vàng đổi chủ đề, cười nói ồn ào trở lại.

Thẩm Từ: Không nói thêm câu nào.  

Chỉ lặng lẽ nâng ly. Uống cạn.  

Một ly. Hai ly. Ba ly.

Buổi họp lớp tan.

Tôi: Lững lờ đi theo anh.  

Không phải vì còn yêu.  

Chỉ vì... trên đời này, tôi chỉ còn nhớ được anh và cô ấy.

Bãi đỗ xe.

Thẩm Từ: Mở cửa xe cho Trình Tô Tình.  

Trình Tô Tình: Trước khi vào xe, đột nhiên kéo nhẹ tay áo anh.

Trình Tô Tình: "A Từ."  

Thẩm Từ: Dừng lại. "Sao thế?"

Trình Tô Tình: Cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi.  

"Hôm nay... khi mọi người nhắc đến cô ấy,  

anh có thấy... khó chịu không?"

Thẩm Từ: Rút tay áo lại. Đút vào túi quần.  

"Không."

Trình Tô Tình: Ngẩng lên, mắt hoe đỏ.  

"Nhưng em thấy anh uống nhiều lắm.  

Từ lúc nghe tên cô ấy..."

Thẩm Từ: Cắt ngang.  

"Lên xe đi. Muộn rồi."

Anh: Đóng cửa xe. Đi vòng sang ghế lái.  

Suốt cả quãng đường, không nói một lời.

Đèn đỏ.

Thẩm Từ: Một tay đặt trên vô lăng.  

Tay kia vô thức chạm lên n.g.ự.c trái.  

Ngay vị trí trái tim đang đập.

Thẩm Từ: Lẩm bẩm, nhỏ đến mức không ai nghe thấy.  

"Nhiễm Nhiễm..."

Tôi: Đang lơ lửng bên ghế phụ.  

Tim tôi - trái tim giờ đang ở trong anh -  

đột nhiên nhói lên một cái.

Tôi: "Anh vẫn nhớ em sao?"

Gió đêm: Thổi qua cửa kính.  

Mang theo mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt trên người anh.

Thẩm Từ: Dừng xe trước biệt thự nhà họ Trình.  

Trình Tô Tình: "Anh không vào chứ?"  

Thẩm Từ: "Không. Về nghỉ sớm đi."

Cửa xe đóng.

Thẩm Từ: Lái xe về một mình.  

Về căn hộ trống không 200m2 ở trung tâm thành phố.  

Không bật đèn. Chỉ ngồi trong bóng tối, uống rượu.

Trên bàn: Có một khung ảnh úp xuống.  

Tôi lơ lửng lại gần. Lật lên.

Trong ảnh: Tôi 20 tuổi. Tóc ngắn.  

Đứng cạnh Thẩm Từ ở sân trường.  

Tôi đang cười toe toét, giơ chữ V.  

Anh thì mặt lạnh, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía tôi.

Thẩm Từ: Cầm khung ảnh lên. Ngón tay miết lên gương mặt tôi.  

"Phương Nhiễm..."

Tôi: Đứng ngay sau lưng anh.  

Vươn tay ra, định chạm vào vai anh.  

Tay xuyên qua. Lạnh buốt.

Tôi: "Em ở đây.  

Ngay trong tim anh đây này."

Anh: Đột nhiên ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c. Thở dốc.  

Bác sĩ từng nói: "Sau ghép tim, thỉnh thoảng sẽ có cơn đau co thắt."

Thẩm Từ: "Đau..."

Tôi: Hoảng loạn. "Anh ơi! Anh làm sao vậy!"  

Nhưng anh không nghe thấy. Không nhìn thấy.

10 phút sau: Cơn đau qua đi.  

Thẩm Từ: Gục xuống bàn. Ngủ thiếp đi.  

Tay vẫn nắm c.h.ặ.t khung ảnh.

Tôi: Ngồi xuống bên cạnh anh.  

Giống như 4 năm trước, những đêm anh ôn thi,  

tôi cũng ngồi như vậy, gọt táo cho anh.

Tôi: "Thẩm Từ.  

Nếu anh biết người hiến tim cho anh là em...  

anh sẽ ghét em, hay sẽ hận em?"

Ngoài cửa sổ: Trời bắt đầu mưa.  

Trong tim anh: Nhịp đập của tôi vẫn đang sống.

Tôi: "Em c.h.ế.t rồi.  

Nhưng em vẫn yêu anh.  

Bằng chính trái tim này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xin Em Đừng Khóc Mỗi Khi Đau Lòng - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD