Xin Nhận Một Quỳ Của Chúng Tôi - Chương 263
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:34
Anh nhìn thấy sự ngọt ngào trong mắt Tống Sư Yểu, một sức sống thiếu nữ hiếm thấy, liền biết chắc chắn cô đã gặp được Giang Bạch Kỳ.
Bao nhiêu lời đã soạn sẵn trong đầu, anh vừa mở miệng định nói thì nghe Tống Sư Yểu cất lời: "Anh trai, em quyết định tháng sau sẽ kết hôn."
"Cái gì?"
"Tháng sau, kết hôn với A Kỳ ạ."
Trời đất tối sầm, mặt trời mặt trăng như đóng băng.
Evans ôm n.g.ự.c, dường như sắp ngất đi. Để tìm người chia sẻ nỗi đau, anh lập tức gọi điện cho những người khác trong gia đình.
Đêm nay, nhà của Tống Sư Yểu đã xảy ra một trận động đất cấp mười.
...
Trận động đất trên mạng thì vẫn đang tiếp diễn, chưa từng dừng lại.
Bởi vì đoạn ghi hình phải đợi Tập đoàn Phồn Tinh cắt ghép và tung ra, Văn Châu Liên lại đang suy sụp tinh thần, Văn Quốc Hoa khăng khăng đưa cô ta về nhà. Lê Hân nói với ông ta chuyện Văn Châu Liên bỏ rơi ông, nhưng dưới những lời khóc lóc biện giải của Văn Châu Liên, Văn Quốc Hoa không muốn tin. Vì vậy, Văn Châu Liên tạm thời có được một nơi che mưa chắn gió.
Nhưng điều này cũng chẳng khá hơn là bao. Văn Châu Liên muốn Văn Quốc Hoa giúp mình, nhưng chuyện đã ầm ĩ quá lớn, Văn gia căn bản không giúp được gì. Chi phí để gỡ bài, xóa hot search, xóa bình luận cũng đủ để đẩy Văn gia đến bờ vực phá sản. Thậm chí, cổ phiếu công ty Văn gia vì Văn Châu Liên mà đã giảm mạnh, nguy cơ đã xuất hiện từ sớm.
Văn gia ốc còn không mang nổi mình ốc, Văn Châu Liên chỉ có thể gọi điện cho công ty quản lý, nhưng lại bị ông chủ ngày xưa từng nịnh nọt nâng đỡ mình c.h.ử.i cho một trận: "Quan hệ công chúng? Cô không xem xem có thể xử lý được không à? Cô muốn hại c.h.ế.t chúng tôi, hại c.h.ế.t nghệ sĩ cả công ty phải không? Tin hay không chỉ cần nói giúp cô một lời, nghệ sĩ cả công ty sẽ bị cư dân mạng tẩy chay?! Cô gọi điện đến cũng đúng lúc, chuyện đạo nhái rốt cuộc là thế nào?"
Văn Châu Liên nghe thấy hai chữ "đạo nhái" liền cảm thấy tai đau nhói, vùng vẫy trong tuyệt vọng: "Đạo nhái? Mắt nào của ông thấy tôi đạo nhái? Các người có tìm được bản audio gốc nào không? Nếu không có, làm sao chứng minh tôi đạo nhái?"
"Cô và Vệ Ngôn đã nói gì chẳng lẽ cô không rõ?"
"Mẹ nó, không thể là tôi bị quỷ ám sao?!" Văn Châu Liên suy sụp.
"Ha ha, tôi thì lại tin đấy, dù sao hình tượng của cô chênh lệch quá lớn, đúng là như một người khác. Nói thế này, cô có đạo nhái hay không bây giờ cũng không quan trọng nữa, trọng điểm là hình tượng của cô đã hoàn toàn sụp đổ. Loại người m.á.u lạnh vô tình ngay cả cha mẹ cũng không quan tâm như cô, ai còn dám dùng? Thị trường đĩa nhạc bây giờ tệ đến mức nào cô không biết sao? Không có hợp đồng quảng cáo, chỉ dựa vào ca hát, lại còn với danh tiếng này, bao nhiêu người sẽ còn mua đĩa của cô? Thật sự cho rằng có tài năng là có thể muốn làm gì thì làm à?" Giọng điệu của ông chủ rất tệ, ông ta là một người rất hiếu thảo, vì vậy hành vi của Văn Châu Liên khiến ông ta vô cùng chán ghét.
"Ngày mai cô đến công ty một chuyến, các nhãn hàng đại diện đều đòi cô bồi thường."
"Dựa vào cái gì?!"
"Dựa vào cái gì? Cô gây ra những chuyện này, làm liên lụy đến nhãn hiệu của người ta, ảnh hưởng đến danh tiếng và hình tượng của họ, không tìm cô bồi thường thì tìm ai?"
Văn Châu Liên tức giận cúp điện thoại. Trước đây toàn là những kẻ khom lưng uốn gối trước mặt cô ta, bây giờ lại... Cô ta cảm thấy n.g.ự.c một trận ngột ngạt. Trên góc phải ứng dụng mạng xã hội hiện lên con số tin nhắn và tag liên quan đã vượt qua mấy triệu, đây là một con số đáng sợ. Cô ta có thể tưởng tượng đó đều là những lời lẽ gì, cô ta không dám xem.
Nhưng không phải cô ta không xem là có thể coi như không biết gì.
Những người bạn ngày xưa của cô ta lần lượt nhắn tin, gửi cho cô ta những ảnh chụp màn hình c.h.ử.i bới trên mạng, rồi hỏi một câu "cô sao rồi", có người còn châm chọc mỉa mai.
Văn Châu Liên vừa thấy, tức giận đến run người. Rốt cuộc những người này, có rất nhiều kẻ dựa vào cô ta nâng đỡ, ké fame mà đi lên. Trước khi vào Công viên Đảo Sinh Tồn, trước khi biết anh trai Tống Sư Yểu là Evans, những người này còn hùng hồn giúp cô ta c.h.ử.i Tống Sư Yểu.
Cô ta không nhịn được, c.h.ử.i những người này một trận, c.h.ử.i xong cũng không thấy khá hơn bao nhiêu.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Tự sát có ích không? Ở đây c.h.ế.t đi, theo lý thuyết là sẽ rời khỏi thế giới ảo. Nhưng cô ta không dám, tổ sản xuất bảo cô ta đừng hành động thiếu suy nghĩ, cô ta cũng thật sự không dám tùy tiện tự sát. Cô ta nghĩ đến những NPC tạm thời bị nhốt ở kỳ đầu tiên, lỡ như cô ta tự sát mà không rời khỏi thế giới ảo, mà cứ thế c.h.ế.t đi thì sao?
Ứng dụng trò chuyện trên điện thoại lại vang lên, cô ta liếc mắt, thấy lại có bạn gửi ảnh chụp màn hình. Lần này là bài đăng của những người vừa bị cô ta c.h.ử.i. Bọn họ lại đăng ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện lên mạng, cắt bỏ phần hỏi han tiện bẩn của mình, còn giả vờ thất vọng...
