Xin Nhận Một Quỳ Của Chúng Tôi - Chương 588
Cập nhật lúc: 01/04/2026 15:27
Chiếc xe hướng về phía Vương cung.
Phượng Lâm Hà thấy thời gian cũng gần đủ, liền liên lạc với Tống Sư Yểu, hỏi nàng thế nào.
Tống Sư Yểu: “Em đang trên đường đến Vương cung.”
“Sao vậy?” Giọng Phượng Lâm Hà tức khắc trở nên nghiêm túc.
“A Kỳ chắc là bị bắt rồi. Em đến Vương cung đây.”
“Yểu Yểu, bình tĩnh lại!”
“Anh trai, anh yên tâm, em sẽ không hành động bốc đồng. Nơi đó cũng không phải chỗ em có thể làm càn.”
Nhưng nàng phải đi. Vương cung trước đó đã tốn công tốn sức tìm Giang Bạch Kỳ, khí thế hừng hực, đằng đằng sát khí, không chắc có muốn hạ sát thủ hay không. Nếu Quốc vương g.i.ế.c Giang Bạch Kỳ thì sao? Đối mặt với chủ nhân của mảnh đất này, nàng có thể làm gì đây?
Nội các biết phía Phượng Lâm Hà đã lừa họ, các trưởng lão tức đến râu ria dựng đứng, mặt già đỏ bừng, giận không thể át.
“Đồ ăn cháo đá bát! Đúng là đồ ăn cháo đá bát!”
“Thôi đừng mắng nữa. Nếu người Phượng Lâm Hà mang đi là Vương hậu giả, vậy Vương hậu thật đâu? Liệu có phải đã gặp được trái tim rồi không?”
Khả năng này khiến sắc mặt các trưởng lão đều trở nên khó coi.
Nội vụ quan bước vào. Các trưởng lão hậm hực nói: “Cười tủm tỉm làm gì? Có tin tốt sao?”
“Đúng vậy ạ.”
“Chẳng lẽ…?”
“Bệ hạ đã tìm lại được trái tim rồi ạ.”
!!!
Niềm vui bất ngờ ập đến, các trưởng lão trong nội các vui đến mức muốn nhảy cẫng lên. Họ như thấy được cảnh tượng đại hôn của Quốc vương và Vương hậu, tương lai thậm chí có thể sinh hạ một vị tiểu chủ nhân. Nghĩ đến đây, họ cảm động đến muốn khóc.
…
Vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu Tống Sư Yểu. Giang Bạch Kỳ rốt cuộc là thân phận gì? Nàng có con át chủ bài nào để đàm phán với Quốc vương, để đưa Giang Bạch Kỳ đi?
Xe dừng ở quảng trường bên ngoài Vương cung. Trên quảng trường vẫn đông người như vậy: đi dạo, dắt ch.ó, triều bái. Khi đội kỵ sĩ cưỡi ngựa tuần tra đi qua, các cô gái lại phấn khích hét lên khe khẽ.
“Đẹp trai quá!”
“Khí chất của nam đoàn Vương cung nhà ta đúng là đỉnh của ch.óp.”
“Tôi nghi là Vương cung tuyển kỵ sĩ toàn xem mặt hay sao ấy, sao ai cũng đẹp trai thế? Không biết khi nào mới phát cho thanh niên nữ độc thân chúng ta nhỉ…”
“…”
Người quá đông, nhưng Tống Sư Yểu không thể đợi thêm một khắc nào nữa. Nàng lấy khẩu trang và kính râm trong xe ra đeo lên, rồi mở cửa xe bước xuống.
Người thường không thể tùy tiện lại gần đội kỵ sĩ và quân đội, nếu không sẽ bị xem như kẻ địch, hơn nữa còn có rất nhiều người đang vây xem. Vì vậy, Tống Sư Yểu đi đến trung tâm tuyển dụng của Vương cung, rồi ngay lập tức sững người.
Nàng nhìn thấy một người ở trung tâm tuyển dụng.
Tóc ngắn, đeo kính, mặc đồng phục hầu gái, nụ cười công thức hoàn hảo, khi khẽ đẩy gọng kính, trong mắt để lộ một tia sắc sảo. Đó chính là Y Mộng của kỳ thứ năm.
Không, diện mạo vẫn khác với nhân vật trong thế giới ảo, nhưng ngoại hình, khí chất và trang phục thì hoàn toàn giống hệt. Trong khoảnh khắc, Tống Sư Yểu tưởng như đã gặp cùng một người.
Cảm giác trùng hợp đến mức này… Là bản sao nhân cách của cô ta sao? Bản sao này, ở thế giới thực, cũng làm công việc này?
Y Mộng nhìn thấy Tống Sư Yểu cũng sững sờ một chút, rồi nhanh ch.óng bước tới, cung kính nhún váy chào: “Vương… cô Tống.”
Quả nhiên là bản sao nhân cách của cô ta.
Trong lòng Tống Sư Yểu dâng lên một dự cảm không lành. Nàng tháo kính râm và khẩu trang, thử mở lời: “Tôi muốn gặp Bệ hạ Quốc vương.”
Các nhân viên trong trung tâm tuyển dụng đều trừng lớn mắt. Đầu tiên là vì nhận ra đây là người phụ nữ nổi tiếng nhất đế quốc hiện nay, Tống Sư Yểu. Sau là vì câu nói quá táo bạo của nàng. Gặp Quốc vương? Dù Tống Sư Yểu bây giờ được người dân đế quốc yêu mến cuồng nhiệt, cũng không có tư cách chủ động yết kiến Quốc vương. Quan trọng là, Tống Sư Yểu không phải người có tính cách ngông cuồng vô lễ như vậy.
Xong rồi, bà trưởng hầu gái sắp mắng người rồi.
Nhưng Y Mộng lại không mắng người. Cô ta có vẻ hơi khó xử, nhưng sau một lúc chần chừ, liền nói: “Xin hãy đợi một lát.”
Y Mộng đi sang một bên, liên lạc với ai đó, nói vài câu, một lát sau liền quay lại.
“Mời cô đi theo tôi, cô Tống.”
Những nhân viên làm việc ở vòng ngoài cùng của Vương cung, vốn không có vinh hạnh được thấy mặt Bệ hạ, ngay cả tên của bà trưởng hầu gái cũng không biết, chỉ có thể trừng mắt, kinh ngạc đến ngẩn người. Tại sao bà trưởng hầu gái lại có thái độ như vậy với Tống Sư Yểu?
Y Mộng mời Tống Sư Yểu lên xe, còn mình thì không lên theo, mà đứng ngoài xe cúi mắt cung kính chờ xe rời đi.
Tống Sư Yểu nhìn bóng dáng cô ta xa dần trong kính chiếu hậu, rồi cúi mắt xuống, hai tay đặt trên đùi siết c.h.ặ.t.
Bên trong Vương cung náo nhiệt phi thường.
