Xin Nhận Một Quỳ Của Chúng Tôi - Chương 590

Cập nhật lúc: 01/04/2026 15:27

Bởi vì anh biết có một đối thủ rất khó đối phó, thậm chí có lẽ người đó mới là người định mệnh thật sự của nàng, còn anh cảm thấy mình chỉ là kẻ thừa cơ chen vào, đ.á.n.h cắp một phần tình cảm của nàng. Vì vậy anh mới bất an đến thế, không dám yên tâm tận hưởng hạnh phúc khi yêu nàng.

Thế giới của Tống Sư Yểu, những cành cây khô héo đã nhú mầm non, mảnh đất hoang vu cằn cỗi đã điểm chút sắc xanh, thì lúc này lại đột nhiên khô héo trở lại. Nàng đang đứng trên một cây cầu độc mộc trên vách đá, cả người chao đảo sắp ngã.

Nội vụ quan thấy mặt nàng trắng bệch như giấy, như thể bị đả kích nặng nề, khiến sắc mặt Quốc vương cũng trở nên vô cùng tệ. Ông vội vàng nói: “Cô Tống, cô không cần phải buồn như vậy, Bệ hạ và Giang Bạch Kỳ là cùng một người…”

Tống Sư Yểu: “Không phải cùng một người.”

“Sao lại không phải? Trái tim và cơ thể của một người, chẳng lẽ lại không phải là một thể sao?”

“Nếu Giang Bạch Kỳ là trái tim của ngài, vậy thì điều đó chứng minh một việc, ngài vì chán ghét tôi, nên đã vứt bỏ anh ấy.” Tống Sư Yểu lẩm bẩm: “Trái tim bị vứt bỏ, một mình đến bên cạnh tôi, bảo vệ tôi, yêu thương tôi, vì tôi mà trả giá mọi thứ. Còn ngài, biết rõ tôi đang trải qua những gì, lại ngồi cao trên đài quan sát, giống như những kẻ thẩm phán tôi, bình phẩm từng hành động của tôi, thẩm phán linh hồn tôi, xem tôi có tư cách trở thành người định mệnh của ngài hay không.”

Nàng ngẩng đầu nhìn Quốc vương, hốc mắt đã đỏ hoe. “Phải không? Bệ hạ Quốc vương?”

Quốc vương gần như bóp nát tay vịn, tim đau như cắt, nhưng ngài cũng không cho rằng cách làm trong quá khứ của mình có gì sai. “Chẳng lẽ ngươi sẽ vô cớ yêu một người? Người đời đều nói tình yêu không có lý lẽ, nhưng luôn có một nguyên nhân dẫn đến thứ tình cảm đó, hoặc là vì dung mạo, hoặc là vì tính cách, nhân phẩm. Trước kỳ thứ tư, ta căn bản không quen biết ngươi.”

Tống Sư Yểu cười. “Xem ra ngài đã động lòng với tôi, thật quá vinh hạnh, Bệ hạ Quốc vương. Nhưng ngài cũng giống những người đó, sở dĩ động lòng với tôi, cũng chỉ vì tôi đã cho các người thấy những thứ các người muốn xem mà thôi.”

Sự phẫn nộ và bi thương của Tống Sư Yểu mãnh liệt đến mức ngay cả Nội vụ quan cũng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, huống chi là Quốc vương, người có thể cảm nhận được cảm xúc của nàng.

Nội vụ quan hoàn toàn không ngờ đến kết quả này. Lẽ ra sau khi biết Giang Bạch Kỳ là trái tim của Quốc vương, Tống Sư Yểu không nên lập tức xem hai người là một, vui vẻ chấp nhận sao? Dù trong thời gian ngắn khó có thể chấp nhận, cũng không nên phẫn nộ đến thế, chỉ vì Quốc vương không ra tay kịp thời sao? Nhưng lý do của Bệ hạ cũng là lẽ thường tình mà!

“Cô Tống, cô… cô có thể tưởng tượng, Bệ hạ và Giang Bạch Kỳ, giống như đa nhân cách vậy, dù tính cách khác nhau, nhưng vẫn là cùng một…”

“Ông câm miệng!” Tống Sư Yểu gầm lên, cả người run lên dữ dội hơn. Nàng đã có thể đoán ra được tình hình. Con mèo đó đã c.h.ế.t, vì Quốc vương đã bắt Giang Bạch Kỳ ra và đặt lại vào cơ thể ngài.

Rất nhiều ký ức của kiếp trước, nàng đã gần như quên mất, thậm chí sắp quên đi nó đau khổ đến nhường nào. Nhưng giờ khắc này, những ký ức đó lại điên cuồng ùa về, rõ ràng đến thế, sâu sắc đến thế, nỗi đau như từ trong xương tủy truyền ra.

Chẳng lẽ Giang Bạch Kỳ chỉ xuất hiện ở kiếp này sao? Chẳng lẽ thân phận người định mệnh của nàng là kiếp này mới đột nhiên có được sao? Chắc chắn không phải. Nói cách khác, vị Bệ hạ Quốc vương này, người được gọi là định mệnh của nàng, ở kiếp trước đã ngồi yên làm ngơ, khoanh tay đứng nhìn, cho đến khi nàng c.h.ế.t, ngài cũng chưa từng ra tay, dù ngài chỉ cần động một ngón tay, không, ngài thậm chí chỉ cần một câu nói là có thể thay đổi vận mệnh của nàng.

Có lẽ ngài có lý do của mình, dù là nổi loạn, phản kháng số phận, hay không quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của người lạ. Lý do có nhiều đến đâu, thì liên quan gì đến nàng? Dựa vào đâu nàng phải thông cảm?

Nếu ngay từ đầu đã chọn làm ngơ, tại sao không thể làm ngơ đến cùng? Cứ như vậy làm hai người xa lạ không được sao? Tại sao lại cướp Giang Bạch Kỳ đi? Chỉ vì nàng đã được cứu rỗi nhờ Giang Bạch Kỳ? Chỉ vì nàng trọng sinh, bày mưu tính kế trong show Thẩm Phán, đóng gói mình thành một người vĩnh viễn “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, còn kiếp trước của nàng, vì đã để lộ bộ mặt quá xấu xí, quá khiếp nhược, không kiên cường như kim cương, nên ngài đã thờ ơ?

Thật nực cười, nực cười đến cực điểm!

“Khế ước, làm thế nào để giải trừ?” Tống Sư Yểu lạnh lùng hỏi. Nàng nghĩ đến việc tâm trạng của mình từ trước đến nay đều bị một người như vậy nhìn trộm, liền cảm thấy ghê tởm. Nếu đã cảm thấy chán ghét, tại sao không tìm nàng để giải trừ? Là vì sợ nàng sẽ bám riết không buông sao, thật là một vị Quốc vương tự cho mình là đúng. Vậy thì nàng nhất định phải thỏa mãn tâm nguyện của ngài, giữa họ không cần có bất kỳ liên hệ nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.