Xông Vào Cửa Ngõ Âm Dương (tuyển Tập Truyện Huyền Nghi - Linh Dị) - Chương 117

Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:04

“Không dễ dàng như vậy.”

Khâu Thịnh Mẫn dừng bước lại.

Cô ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà hành chính của trường trung học Kim Thủy.

Ánh mắt cô ta dừng lại ở cửa sổ tầng ba.

Tấm rèm cửa nơi đó đang bị kéo hé ra một khe nhỏ.

Ngay trong khoảnh khắc, Khâu Thịnh Mẫn dường như nhìn thấy một gương mặt người dán sát vào mặt kính.

Gương mặt kia trắng bệch, đôi mắt mở to, đứng lặng lẽ nhìn chằm chằm về phía này, ánh nhìn thẳng đờ đến rợn người.

Nhưng khi cô ta tập trung nhìn kỹ lại, cửa sổ kia chỉ còn lại tấm rèm khẽ lay động.

Ngoài ra không còn thứ gì nữa.

Khâu Thịnh Mẫn lập tức lảo đảo lùi lại mấy bước.

Cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Khâu Thịnh Minh rồi nói: “Chúng ta rời đi đi. Ta luôn có loại dự cảm bất tường.”

Khâu Thịnh Minh do dự một lúc rồi nói: “Tỷ, hai ngàn vạn (cách nói khác của 20 triệu) a. Có hai ngàn vạn, sau này chúng ta cũng không cần đi gạt người nữa! Tỷ, hay là nhìn thêm chút nữa đi. Qua đêm nay rồi tính, nếu tối nay không xảy ra chuyện gì thì chúng ta ở lại. Nếu thật sự xảy ra chuyện, lúc đó rời đi cũng chưa muộn.”

Khâu Thịnh Mẫn cuối cùng vẫn không thể từ chối lời cầu xin của em trai.

Cô ta đành miễn cưỡng đồng ý ở lại thêm một đêm.

Nhưng trong lòng cô ta đã quyết định rất rõ ràng.

Ngày mai, bất kể xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng phải rời khỏi nơi này.

Bởi vì cảm giác bất an trong lòng cô ta lúc này đang ngày càng nặng nề hơn.

Đúng sáu giờ rưỡi, người phụ trách giữ trật tự trong nhà ăn rời đi.

Ngay khi người đó vừa đi, toàn bộ học sinh trong nhà ăn lập tức bắt đầu rì rầm nói chuyện.

Âm thanh khe khẽ lan khắp nơi.

Trần Dương và Khấu Tuyên Linh đứng dậy.

Hai người bước sang chiếc bàn bên cạnh, nơi có một nam sinh đang nói chuyện rất hăng say với bạn bè.

Nam sinh kia lúc đầu tưởng hai người là giáo viên nên giật mình hoảng sợ.

Nhưng khi biết Trần Dương và bọn họ là người được mời tới điều tra nguyên nhân học sinh t.ử vong trong trường, cậu ta lập tức thở phào nhẹ nhõm rồi nói: “Còn có thể bị ai g.i.ế.c c.h.ế.t? Lệ quỷ làm bái.”

“Lệ quỷ g.i.ế.c người?”

Trần Dương cười nói: “Đồng học, phải nói chuyện theo khoa học một chút. Không có tận mắt nhìn thấy thì rất có khả năng là hung thủ giả thần giả quỷ.”

Nam sinh lập tức phản bác: “Ai nói không có tận mắt nhìn thấy đến?”

Trần Dương hỏi lại: “Ngươi tận mắt nhìn thấy đến?”

Nam sinh lắc đầu: “Tuy rằng ta không có tận mắt nhìn thấy đến, nhưng lúc đó có rất nhiều người nhìn thấy thần quái sự kiện. Rất nhiều người luôn đó. Nghe nói còn dọa điên một nữ sinh. Ai, lúc đó ta lại sinh bệnh nên không có mặt ở hiện trường. Nếu không ta chắc chắn đã chụp được con quỷ kia rồi.”

Trần Dương nghe vậy thì bừng tỉnh: “Ngươi mang theo di động.”

Nam sinh lập tức căng thẳng, vội vàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu “hư”.

Cậu ta quay đầu nhìn quanh bốn phía một lượt, xác nhận gần đó không có giáo viên mới hạ giọng cầu xin: “Ca, cầu ngài đừng nói ra ngoài. Nếu để giáo viên biết thì không chỉ đập nát điện thoại của ta mà còn gọi phụ huynh tới. Nhất định sẽ bắt ta thôi học.”

“Có khoa trương như vậy sao? Chỉ là mang theo di động mà thôi.”

Nam sinh hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Đó là vì ngươi chưa từng học ở trường trung học Kim Thủy. Những trường cấp ba khác cũng cấm học sinh mang điện thoại, cấm yêu đương, nhưng nếu bị bắt thì nhiều lắm chỉ bị phạt. Còn ở trường chúng ta thì khác. Chỉ cần bị bắt được, lập tức kéo ra sân thể d.ụ.c đứng trước toàn trường phê bình. Phê bình xong thì gọi phụ huynh đến, thu dọn đồ đạc rồi cút đi. Lập tức thôi học, không có chuyện thương lượng.”

“Thật là nghiêm khắc.”

Chỉ riêng việc ăn cơm cũng phải giữ yên lặng như vậy đã đủ để thấy trường trung học Kim Thủy đúng là nổi tiếng quản lý cực kỳ nghiêm khắc.

Trần Dương khẽ gật đầu, sau đó đổi sang chủ đề khác: “Ta sẽ không nói chuyện này với giáo viên của các ngươi. Nhưng ngươi phải nói cho ta biết rõ, cái gọi là thần quái sự kiện kia, cùng với chuyện người c.h.ế.t rốt cuộc là thế nào.”

Nam học sinh lại lần nữa lén lút nhìn quanh bốn phía.

Ánh mắt hắn đảo qua từng góc trong nhà ăn, rõ ràng có thể nhìn ra hắn thật sự rất sợ bị giáo viên phát hiện.

Sau khi xác nhận gần đó không có thầy cô, hắn mới hạ thấp giọng nói: “Trường trung học Kim Thủy quy củ rất nghiêm. Giáo viên đã ra lệnh rõ ràng, cấm chúng ta nói bừa hay lan truyền những lời đồn về trường học. Bao gồm cả chuyện học sinh tự sát…… Các ngươi chắc cũng nghĩ rằng trường trung học Kim Thủy là trường tinh anh, học sinh được đào tạo ra đều là tinh anh đúng không.”

Khấu Tuyên Linh hỏi lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”

“Đúng vậy.”

Nam học sinh khẽ cười một tiếng.

Nhưng nụ cười đó trông lại vừa buồn cười vừa quái dị, giống như đang cười nhạo điều gì đó.

Hắn nói tiếp: “Chỉ là những học sinh bước vào trường này vốn đều là học sinh hư. Còn khi rời khỏi trường thì có người bị hỏng hẳn, có người lại càng hư hơn.”

Trần Dương nghe vậy liền cảm thấy hai chữ “hư” trước sau có ý nghĩa khác nhau.

Quả nhiên, sau khi nam sinh giải thích, bọn họ mới hiểu rõ.

“Hư” lúc đầu có nghĩa là tan vỡ, là những đứa trẻ đã gần như sụp đổ.

Còn “hư” lúc sau lại mang nghĩa vặn vẹo, méo mó.

Thì ra trường trung học Kim Thủy dựa vào sự giám sát cực kỳ nghiêm ngặt và áp lực nặng nề để “cải tạo” những học sinh bị xem là hư hỏng, rồi cuối cùng biến họ thành cái gọi là tinh anh.

“À đúng rồi, nói tiếp chuyện thần quái.”

Nam học sinh vừa nói vừa cầm đũa gắp cơm.

Hắn ăn được vài miếng rồi tiếp tục lầm bầm: “Ở trường này một ngày chỉ có ba bữa. Qua giờ là đói c.h.ế.t cũng không có gì ăn. Cho nên phải tranh thủ ăn nhanh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.