Xông Vào Cửa Ngõ Âm Dương (tuyển Tập Truyện Huyền Nghi - Linh Dị) - Chương 257

Cập nhật lúc: 02/04/2026 12:09

Trần Dương nhướng mày: “Nói rõ đầu đuôi đi, đừng cho ta đáp án ngay. Nói chuyện với ngươi, ta mất hết cả thú vui suy luận.”

Độ Sóc cúi mắt nhìn hắn một lúc, ánh nhìn sâu thẳm. Trần Dương lại làm ra vẻ vô tội, khiến hắn chỉ có thể bất đắc dĩ giải thích: “Người phụ nữ ôm con tố cáo một thanh niên muốn trộm đứa bé. Thanh niên phủ nhận. Nhóm của người phụ nữ không tin, liên tục chỉ trích. Thanh niên tức giận, còn nói thẳng đứa bé chỉ là gánh nặng, thà đem ra làm mồi dò đường. Thế là hai bên cãi nhau.”

Trần Dương nghe xong liền hiểu đại khái, đứng dậy bước qua. Dịch vu trưởng và Liễu Quyền Ninh đứng một bên, hoàn toàn không có ý định can thiệp. Thấy hắn lại gần, Dịch vu trưởng còn vẫy tay gọi hắn qua, nói nhỏ: “Không cần quản, cứ để bọn họ tự làm loạn.”

Liễu Quyền Ninh cũng cười nói: “Oa Oa nói rồi, bọn họ là trộm mà la làng.” Hắn chỉ về phía hai nhóm đang cãi nhau: “Chúng ta lười quản, đâu phải rảnh rỗi đi làm bà tám hòa giải.”

Trần Dương gật đầu: “Ta cũng không định xen vào.”

Từ lúc nghe Độ Sóc giải thích, hắn đã hiểu rõ tình hình. Hai bên kia rõ ràng đang chờ thiên sư ra mặt. Chỉ cần thiên sư nhúng tay, vở kịch này mới tiếp tục diễn. Nếu không ai quản, rất nhanh sẽ tự dừng lại.

Quả nhiên, không lâu sau, tiếng cãi vã dần lắng xuống. Ba thanh niên kia lộ ra nụ cười châm chọc, còn người phụ nữ ôm con thì chạy tới trước mặt Trần Dương và mấy người kia, vừa khóc vừa tố cáo:

“Bọn họ muốn trộm con ta! Muốn ném con ta cho đám quỷ đói kia ăn! Bọn họ không phải người!”

Một người khác tiếp lời, giọng đầy phẫn nộ: “Biết rõ Vô Nhân thôn nguy hiểm thế nào, lại còn tận mắt thấy người c.h.ế.t, thiên sư cũng đã dặn không được ăn đồ trong thôn. Vậy mà bọn họ vẫn cố tình nấu canh cá! Chẳng lẽ trước đó họ đã ăn rồi, bị mắc kẹt ở đây, nên mới muốn kéo mọi người cùng c.h.ế.t?”

“Đúng vậy!”

Một người nữa phụ họa: “Nghĩ kỹ lại thấy quá kỳ lạ. Ở nơi quỷ quái thế này, lại còn được cảnh báo trước, dù có ham chơi hay bướng bỉnh đến đâu cũng không thể đem mạng người ra đùa. Trừ khi… bọn họ đã bị mắc kẹt từ trước, nên muốn kéo thêm người c.h.ế.t cùng!”

“Ngay cả đứa trẻ cũng không tha, sau này bọn họ còn bỏ qua cho ai?”

Người kia càng nói càng kích động: “Các vị thiên sư, các ngươi nhân từ thì cũng phải có giới hạn. Không thể để loại người như sói như cáo này ở chung với chúng ta!”

Nghe đến đây, Trần Dương đã hoàn toàn hiểu ra. Hóa ra chuyện bọn họ nói về giếng cá tối qua đã bị người ta để tâm. Hơn nữa, có người còn suy đoán ra ba thanh niên kia có thể đã bị mắc kẹt trong Vô Nhân thôn từ trước, rồi vì tuyệt vọng mà muốn kéo thêm người khác cùng c.h.ế.t.

Một màn “trộm mà la làng”, quả nhiên là có chuẩn bị từ trước.

Ba thanh niên nghe vậy lập tức nổi giận, đồng loạt lên tiếng phản bác: “Nói nghe như thể bọn ta ép các ngươi uống canh cá vậy!”

Một người chỉ thẳng vào gã trung niên trong nhóm sáu người, giọng đầy phẫn nộ: “Lúc đầu chính là ngươi tự chạy tới, còn đưa tiền để mua canh cá. Bây giờ lại giả vờ vô tội? Các ngươi từng người một, chẳng lẽ là bọn ta bóp cổ ép các ngươi uống sao? Nói cho rõ – chính các ngươi mặt dày đến xin canh cá uống!”

Bên kia cũng không chịu thua, lập tức phản bác gay gắt: “Nếu các ngươi chịu nghe lời thiên sư, không động vào giếng cá trong từ đường, không nấu canh trước mặt chúng ta, thì chúng ta có uống không? Lúc đó ai cũng đói lả, các ngươi lại cố ý làm ra vẻ dụ dỗ! Các ngươi chính là muốn kéo chúng ta cùng c.h.ế.t! Các vị thiên sư, loại người phản phúc này giữ lại chỉ làm hại người khác, không đáng cứu!”

Ba thanh niên càng thêm sốt ruột, vội vàng giải thích: “Đừng nghe bọn họ nói bậy! Lúc đó bọn ta đúng là ham vui, không nghĩ nhiều. Nhưng bọn ta không hề ép ai, chính họ tự tới xin. Đây – tiền mua canh cá vẫn còn đây!”

Nói xong, hắn móc ra mấy tờ tiền đỏ trong túi, đưa cho Trần Dương xem như bằng chứng, rồi ném trả lại cho gã trung niên: “Trả lại các ngươi! Từ giờ không ai nợ ai! Đừng có mà ngậm m.á.u phun người!”

Một thanh niên khác tức giận quát: “Còn nói bọn ta trộm trẻ con? Ta còn chưa đụng vào nó lần nào! Các ngươi tự xem đi – đứa bé đó ngoài lúc mẹ nó bế thì không khóc, còn hễ đặt xuống là khóc như bị bóp cổ. Nếu ta ôm nó đi, nó đã gào lên từ lâu rồi! Ta hỏi các ngươi, có ai từng nghe nó khóc chưa?”

Lời qua tiếng lại, rõ ràng hai bên đều đang tìm cách đổ trách nhiệm cho nhau.

Trong mắt Trần Dương, mọi chuyện đã quá rõ – nhóm sáu người từ xe buýt nghi ngờ ba thanh niên cố ý kéo họ xuống nước, nên muốn ra tay trước, đuổi họ đi để tránh hậu họa. Còn ba thanh niên thì vạch trần ý đồ đó, đồng thời đẩy trách nhiệm ngược lại. Hai bên càng nói càng căng, không khí lại lần nữa bùng nổ.

Đúng lúc ấy, Dịch vu trưởng mất kiên nhẫn. Nàng tiện tay đập nát một chiếc ghế bên cạnh, tiếng gỗ vỡ vang lên ch.ói tai, giọng lạnh như băng: “Cãi đủ chưa? Chưa đủ thì ra ngoài mà cãi, dẫn hết quỷ đói đến đây, đứng trước mặt chúng nó mà nói tiếp!”

Cả hai bên lập tức im bặt, nhưng vẫn còn không cam lòng, ánh mắt đầy bất mãn, như vẫn muốn biện giải thêm.

Có người lẩm bẩm: “Dịch thiên sư, ban ngày quỷ đói ra ngoài cũng bị ánh nắng thiêu thành nước bẩn. Chúng ta chỉ muốn giải quyết rõ ràng ban ngày, để ban đêm khỏi phải vừa đề phòng quỷ bên ngoài, vừa đề phòng ‘quỷ trong nhà’…”

Dịch vu trưởng cười lạnh: “Nếu đã muốn tính sổ, vậy tính cho rõ. Chúng ta đã dặn các ngươi không được ăn đồ trong Vô Nhân thôn. Các ngươi thì nói là ham vui, lại bảo bị dụ dỗ. Vậy còn chúng ta? Ai đã lén đổ canh cá vào bình nước?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.