Xông Vào Cửa Ngõ Âm Dương (tuyển Tập Truyện Huyền Nghi - Linh Dị) - Chương 308
Cập nhật lúc: 29/04/2026 07:09
Người anh thì chẳng có lấy cái chăn đắp, cứ ngồi dựa lưng vào gối đầu mà ngủ. Cái tư thế này, sáng hôm sau tỉnh dậy thì e rằng sẽ đau lưng mỏi lưng lắm đây.
Chiếc điện thoại di động cuối cùng cũng rơi khỏi mép giường.
Nó sắp chạm xuống đất thì bỗng một bàn tay thò ra đỡ lấy nó một cách vững chắc, rồi đặt nó lên tủ đầu giường.
Đó là Độ Sóc, người mặc bộ huyền y tay áo rộng có mạ vàng. Hắn bế Trần Dương lên, đỡ hắn đổi sang một cái tư thế thoải mái hơn cho việc ngủ, rồi kéo cái chân mỏng vắt ở thành giường ra đắp lên người Trần Dương.
Trần Dương đang ngủ say, chỉ cảm thấy có hơi thở thân cận quen thuộc xông vào mũi, thần sắc bèn thả lỏng đi rất nhiều mà chìm vào một giấc ngủ càng sâu hơn.
Độ Sóc trong mắt mang ý cười, dùng bàn tay lớn vuốt ve gương mặt Trần Dương, rồi cúi xuống đặt lên một nụ hôn mong yên giấc.
Hắn bỏ vào trong điện thoại của Trần Dương mấy chữ: “Nếu cần sự trợ giúp hãy đến chỗ Thành Hoàng ở đây để tìm.”
Ngoài cửa sổ, ánh nến chập chờn. Lục Tu Chi bỗng nhiên đưa mắt nhìn về phía cửa sổ của căn phòng trước mặt.
Khu tổ đình nhà Khấu là một công trình cố kính giả, bởi thế những ô cửa sổ đều được làm theo dạng cổ kính, còn bên trong nhà thì được trang bị theo lối hiện đại hóa.
Lúc này, cánh cửa sổ trước mặt không được đóng kín mít, chỉ khép hờ tạo thành một cái khe hở.
Từ khe hở ấy nhìn vào bên trong, ngoài Trần Dương đang ngủ say ra thì chẳng còn một ai khác.
Khấu Tuyên Linh thấy thế bèn cất tiếng hỏi: “Sao thế?”
Lục Tu Chi lắc đầu đáp: “Chẳng có gì đâu.”
Khấu Tuyên Linh bước lên đóng c.h.ặ.t cánh cửa sổ ấy lại, rồi cùng Lục Tu Chi sóng vai bỏ đi.
Bước chân của anh được đặt ra rất nhẹ, cả giọng nói cũng rất khẽ: “Chẳng phải có đèn pin hay sao? Sao anh lại dùng đèn l.ồ.ng thế này? Đường đều chẳng nhìn thấy gì cả.”
Lục Tu Chi hỏi lại: “Anh không thấy rõ đường à?”
Khấu Tuyên Linh đáp: “Có thấy rõ chứ. Tôi thấy rõ hết. Ý tôi là ánh nến mờ nhạt quá, chẳng bằng cái đèn pin tiện lợi.”
Lục Tu Chi khẽ cười: “Xách theo cái đèn l.ồ.ng mới chẳng thẹn với cái chuyện giữ lại anh để thắp nến tâm sự suốt đêm này được chứ.”
Khấu Tuyên Linh bị chọc cười.
Trong màn đêm, trong phòng của Trần Dương có một bóng người đang ngồi.
Bóng người ấy chính là Độ Sóc. Hắn chưa rời đi, bởi thế hắn còn nghe thấy cả câu đối thoại giữa Lục Tu Chi và Khấu Tuyên Linh.
Lúc này, trong mắt hắn hiện lên tia sáng lấp lánh đầy vừa kinh ngạc vừa hứng thú. Phút chốc, hắn liền giấu đi thân hình của mình, rồi trở lại về cõi Phong Đô.
Lúc ánh mặt trời đã lên cao rọi sáng khắp lối, mọi người trong nhà Khấu đều dậy hết và kéo nhau xuống gian phòng nhỏ phía trước.
Ăn xong bữa ăn sáng, cả nhà lên đường đến núi Bút Giá để dời mộ tổ tiên.
Trần Dương cũng trở dậy, cùng ăn bữa sáng với họ, rồi sau khi ăn xong hắn cũng lên núi.
Việc dời mộ vốn có thể lớn có thể nhỏ, lẽ ra cần phải chọn lấy một ngày giờ tốt lành, nhưng vì tình thế cấp bách hiện nay nên đành phải mau ch.óng di chuyển mà chẳng thể chần chừ lâu hơn được nữa.
Trần Dương đến nơi sau mới phát hiện người nhà Khấu đã dựng đàn lên rồi.
Trên đàn có cắm ba nén nhang, những lá cờ phướn bay phần phật trong gió mà chẳng hề có dấu hiệu bị đứt gãy.
Xem ra những lần gãy trước kia là lời nhắc nhở cho biết có tai họa sắp giáng xuống, còn bây giờ thì đàn đã đồng ý cho việc dời mộ.
Cha của Khấu Tuyên Linh cầm lấy cái xẻng, đào ba nhát xuống đất, rồi sau đó giao lại cho những người khác tiếp tục đào đất để mở quan.
Việc này có chỗ chú trọng: ba nhát đất đầu tiên khi dời mộ nhất thiết phải do con cháu trong nhà đào lấy, nếu chẳng có con cháu thì mời một người có Phúc đầy đủ về thân gia để làm thay.
Người có Phúc đầy đủ nghĩa là những người thân trong gia đình đều còn cả, và gia đình ấy sống với nhau rất hòa thuận yêu thương.
Giờ khởi quan và khai quan tuyệt đối không thể để quá giữa trưa.
Bởi lúc giữa trưa dương khí thịnh nhất, dễ làm bỏng rát đến hồn phách của tổ tiên. Việc đào đất xong xuôi, người ta liền dùng dây thừng cuốn lấy chiếc quan gỗ, rồi cất tiếng hô to: “Muốn khởi quan lên!”
Ngay sau đó có mấy người xách theo một tấm chiếu rộng, phủ lên trên đầu chiếc quan gỗ ấy, và Khấu Tuyên Linh cũng ở trong số những người đó.
Dùng chiếu để che lên đầu quan gỗ cũng là để phòng khi khởi quan, hồn phách tổ tiên chẳng bị ánh mặt trường làm tổn thương.
Hơn nữa, những kẻ xách tấm chiếu ấy nhất thiết phải là con cháu trong nhà mới được.
Chiếc quan gỗ được kéo lên, kế tiếp là mở quan ra để nhặt xương cốt của người đã khuất.
Người làm lễ khai quan cất giọng hô lớn: “Khai quan! Phàm là những ai cùng cầm tinh (tuổi) với tổ tiên, và có bát tự xung khắc, thì cần phải quay lưng lại mà tránh đi, để khỏi va chạm gây họa.”
Rồi người ấy xướng lên mấy cái cầm tinh có hướng xung khắc với tổ tiên, những người trúng cầm tinh ấy đều quay lưng cả lại.
Cách làm này kỳ thực chẳng phải lo va chạm đến tổ tiên, mà là lo trong quan có t.h.i t.h.ể gây họa cho người sống mà thôi.
“Khai quan!”
Nắp quan tài mở ra, bên trong hiện ra một bộ hài cốt còn nguyên vẹn.
Cha của Khấu Tuyên Linh cùng một số người tự mình bước lên nhặt lấy hài cốt, rồi đem chúng sắp xếp theo đúng trình tự mà phong kín vào trong tiểu quan (bình đựng tro cốt).
