Xông Vào Cửa Ngõ Âm Dương (tuyển Tập Truyện Huyền Nghi - Linh Dị) - Chương 338
Cập nhật lúc: 04/05/2026 14:30
Cô ta có chút run sợ, chỉ lo Ngỗi Tuyên sẽ gặng hỏi lý do vì sao, cũng may là cô bé không hề mở miệng.
Lúc đi ngang qua người vị ủy viên kia, Ngỗi Tuyên chỉ để lại một câu nói nhàn nhạt: “Đừng hoảng hốt.”
Câu nói ấy khiến ủy viên học tập sợ hãi đến mức suýt chút nữa thì bật khóc tại chỗ.
Cô ta vừa sợ hãi Ngỗi Tuyên, lại vừa đố kỵ sâu sắc.
Thế nhưng cô ta không hề thấy mình làm sai, dù sao thì trong lớp này đâu chỉ có mình cô ta chán ghét Ngỗi Tuyên.
Biết bao nhiêu người đều nhìn Ngỗi Tuyên với ánh mắt không thuận ý, bởi lẽ cô là học sinh đột ngột chuyển trường vào, tuổi tác nhỏ hơn bọn họ nhưng đầu óc lại thông minh vượt trội, đến cả thầy cô giáo cũng hết mực yêu quý.
Quan trọng nhất là, Ngỗi Tuyên không hề hòa nhập với tập thể. Mà với những kẻ không chịu hòa mình vào số đông, cách tốt nhất là phải vứt bỏ đi để không làm liên lụy đến những người khác.
Ủy viên học tập ngồi trở lại chỗ ngồi của mình, đôi mắt cứ đảo qua đảo lại liên tục như một con tắc kè hoa, trông cực kỳ quỷ dị.
Người ngồi bàn trước quay đầu lại, định bụng hỏi xem vì sao cô ta lại gọi Ngỗi Tuyên ra ngoài, đúng lúc đó liền nhìn thấy đôi mắt quỷ quái như mắt loài bò sát ấy, sợ hãi đến mức thét lên một tiếng thất thanh.
Những người xung quanh thấy vậy liền đẩy vai cô bạn kia, trách móc sao tự dưng lại hét toáng lên như thế.
Cô gái run rẩy chỉ tay về phía ủy viên học tập: “Nàng, đôi mắt của nàng ——”
“Mắt của nàng thì làm sao?”
Cô bạn ngồi bàn trước cố trấn tĩnh lại rồi nhìn kỹ lần nữa, phát hiện đôi mắt của ủy viên học tập vẫn rất bình thường với sắc nâu nhạt.
Lúc này, ánh mắt ấy chỉ tràn đầy sự tò mò, kinh ngạc hòa lẫn với chút chán ghét không kiên nhẫn đang che giấu.
Trước khi Ngỗi Tuyên chuyển đến, ủy viên học tập luôn là người đứng đầu khối, tính tình dịu dàng, lương thiện lại hay giúp đỡ mọi người nên nhân duyên rất tốt.
Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, cô gái bàn trước biết rõ lòng ghen ghét của ủy viên học tập vốn dĩ rất nặng nề.
Nếu ví lòng ghen ghét như một cây kim, thì trái tim của cô ủy viên kia có lẽ đã bị đ.â.m đến nát bấy từ lâu rồi.
Ủy viên học tập cất giọng ôn tồn hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
“Không... không có gì ——”
Cô bạn bàn trước vẫn chưa hoàn hồn, không dám tiếp tục nhìn vào mắt đối phương nữa.
Cô luôn cảm thấy trên người vị ủy viên học tập này phảng phất một mùi m.á.u tươi tanh nồng, vốn định hỏi chuyện về Ngỗi Tuyên nhưng giờ đây lại chẳng dám hé răng nửa lời.
Ủy viên học tập nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng ngần của người ngồi trước mặt, khẽ nở một nụ cười không phát ra tiếng động.
Đồng t.ử trong mắt cô ta trong nháy mắt bỗng biến hóa thành đôi mắt kép của loài côn trùng, cánh mũi mấp máy phát ra những âm thanh cực kỳ nhỏ.
Sau đó, cô ta gối đầu lên cánh tay, nhắm mắt lại để nghỉ trưa. Giờ nghỉ trưa đã đến, phải tranh thủ bồi dưỡng tinh thần, nếu không buổi chiều lên lớp sẽ chẳng còn sức lực.
Khu kho hàng mà ủy viên học tập nhắc tới nằm ở phía Tây Nam của trường học, nơi này vốn dĩ rất hoang vu hẻo lánh.
Chung quanh cỏ dại mọc lên um tùm che kín lối đi, bên trong kho hàng chỉ chứa vài món đồ dùng thể d.ụ.c cũ kỹ đã hư hỏng.
Có lẽ vì bị bỏ hoang quá lâu nên trong trường luôn rộ lên những lời đồn thổi rằng kho hàng này có ma ám.
Ngỗi Tuyên đẩy cánh cửa sắt ra, âm thanh kẽo kẹt ch.ói tai vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Cô bước vào bên trong, dạo quanh một vòng nhưng chẳng thấy bóng dáng ai cả. Thấy vậy, cô xoay người định rời đi, ai ngờ đúng lúc này cánh cửa kho hàng bỗng nhiên đóng sập lại một tiếng “rầm” thật lớn.
Ngỗi Tuyên thử đẩy cửa ra nhưng vô ích, phía bên ngoài dường như đã bị khóa c.h.ặ.t bởi một sợi xích nặng nề.
Ngỗi Tuyên lùi lại vài bước, ngẩng đầu quan sát địa hình. Ở vị trí gần mái nhà có vài ô cửa lấy sáng, đó là nơi duy nhất đưa ánh sáng vào kho hàng âm u này.
Thế nhưng những ô cửa ấy cách mặt đất tới gần 3 mét, đối với một học sinh trung học bình thường bị nhốt ở đây, tuyệt đối là không có cách nào thoát ra được.
Thật đáng tiếc, Ngỗi Tuyên không phải là người thường, nàng chính là một Phi cương.
Lúc này, Ngỗi Tuyên đang ngồi vắt vẻo trên mái kho hàng, lặng lẽ quan sát hai tên lưu manh đang đứng ở phía dưới.
Một tên đứng, một tên ngồi xổm đang xì xào bàn tán. Cuộc đối thoại của bọn chúng đều lọt sạch vào tai Ngỗi Tuyên không sót một chữ.
“Đại ca, ngươi bảo sao bên trong lại không nghe thấy tiếng động gì nhỉ? Chẳng lẽ bị dọa cho ngất xỉu rồi? Nếu mà sợ quá hóa ngất thì cảm giác sợ hãi sẽ biến mất, cấp bậc của thứ chúng ta cần sẽ bị giảm đi rất nhiều, khi đó giá bán cũng chẳng được bao nhiêu đâu.” Tên lưu manh đang ngồi xổm lo lắng nói.
Tên đang đứng đang rít một hơi t.h.u.ố.c lá, nghe vậy liền ném mẩu t.h.u.ố.c xuống đất, dùng chân nghiến mạnh vài cái rồi trầm giọng: “Đi vào xem sao. Nếu ngất thì lay cho nàng tỉnh lại, rồi tiêm cho nàng một chút t.h.u.ố.c kích thích.”
“Như vậy cũng không ổn đâu đại ca. Loại t.h.u.ố.c gây hưng phấn đó cũng sẽ làm ảnh hưởng đến sự biến đổi của cảm xúc, không còn thích hợp để làm ‘giường ấm’ nuôi dưỡng oán khí nữa đâu.”
“Xì, một con nhóc mới chín tuổi đầu, nếu không phải vì quá mức thông minh lại thêm diện mạo không tồi, sao có thể lọt vào mắt xanh của những kẻ cấp trên được? Vốn dĩ con bé này không thích hợp để nuôi thành ‘giường ấm’ (lò luyện âm khí), chín tuổi... vẫn còn quá nhỏ. Ít nhất cũng phải nuôi dưỡng tới năm mười ba tuổi mới dùng được. Cái tầm chín tuổi này, dinh dưỡng còn chưa đủ, có cố nuôi ra thứ gì thì chất lượng cũng chẳng ra làm sao.”
