Xưa Nay Sa Điêu Khắc Chế Bệnh Kiều - Phần 2
Cập nhật lúc: 03/09/2026 02:00
3
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, tôi đã bị Nam Gia Hữu gọi dậy.
Anh đẩy xe lăn, dẫn tôi đến phòng thay đồ và phân phó:
“Lát nữa tôi muốn đến công ty một chuyến. Quản gia Tiết, giúp tôi phối một bộ quần áo đi.”
Nhìn phòng thay đồ rộng lớn, tôi hoa cả mắt, tiện tay chọn đại hai món đưa cho anh.
Nam Gia Hữu thốt ra hai chữ lạnh băng từ miệng:
“Không được.”
Tôi trợn tròn mắt, lần này vô cùng nghiêm túc phối hợp lại cho anh một bộ.
Nam Gia Hữu vẫn lắc đầu, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Đúng là lắm chuyện!
Cuối cùng, ngay lúc cơn buồn ngủ kết hợp với sự bực bội sắp đạt đến đỉnh điểm, Nam Gia Hữu cũng chịu mở miệng nhận lấy bộ quần áo tôi đưa.
Vài phút sau, hai chúng ta bốn mắt nhìn nhau.
Nam Gia Hữu nhướng mày nhìn tôi:
“Quản gia Tiết, sao còn chưa đi, chẳng lẽ cô định giúp tôi thay quần áo luôn à?”
Anh cố tình nhấn mạnh mấy chữ “thay quần áo”.
Nghe vậy, đầu óc tôi tỉnh táo lại ngay lập tức, vẻ mặt ngượng ngùng:
“Thiếu gia không cần khách khí, đây là việc tôi nên làm mà.”
Cậu nhóc này còn bày đặt làm ra cái vẻ ngoài cự tuyệt nhưng trong lòng thì muốn, đúng là làm người ta thẹn thùng ghê.
Thế nhưng Nam Gia Hữu lại sầm mặt lại, chỉ thẳng ra cửa ý bảo tôi cút ra ngoài.
Hết cách, tôi đành phải đi ra ngoài, trong lòng thì hầm hừ mắng c.h.ử.i:
“Sáng sớm ra làm người ta mừng hụt, sớm biết thế anh đừng bảo tôi chọn đồ nghiêm túc thế làm gì……”
Hệ thống nghe thấy tôi tuôn một tràng thô tục, muốn nói lại thôi:
[Ký chủ, cô có thể có chút ý tứ đi được không, người ta không muốn cô giở trò với mình, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao.]
Tôi buông tay, cười vô cùng lưu manh:
“Ấy dà, người ta vốn vô duyên vô dạng, cậu thông cảm chút đi chứ ~ vả lại trai đẹp thượng lưu thì phải xứng với kẻ hạ lưu như tôi!”
Chẳng bao lâu sau, tôi lại nghe thấy Nam Gia Hữu gọi mình đi vào.
Thế nên tôi chậm rì rì bước vào.
Đầu ngón tay thon dài của Nam Gia Hữu đang vuốt ve một chiếc cà vạt. Thấy tôi vào, anh tiện tay ném cà vạt sang rồi cười như không cười:
“Quản gia Tiết, thắt giúp tôi cái.”
Tôi ôm chiếc cà vạt, vẻ mặt ngơ ngác vô thố nhìn anh.
Nhưng trong đầu lại khẩn cấp gọi hệ thống:
“Mẹ kiếp, Nam Gia Hữu này, anh ta sao mà dám chứ?”
Hệ thống cũng bức xúc bất bình thay cho tôi:
[Đúng thế, sao anh ta dám nhục nhã cô như vậy. Tôi nhìn mà còn thấy chướng mắt. Đây căn bản không phải việc một người quản gia nên làm!]
Tôi l.i.ế.m môi, cả người hưng phấn đến mức run rẩy:
“Sao anh ta dám để tôi đến gần như vậy. Sao dám để tôi muốn làm gì thì làm cơ chứ?”
“Tôi sợ cái sự tự chủ đáng tự hào của mình sẽ không chịu nổi một đòn trước mặt đại mỹ nhân mất thôi!”
[……]
Hệ thống hiếm khi im lặng.
4
Cuối cùng, tôi vẫn cầm chiếc cà vạt bước qua.
Tôi không dám trực tiếp chạm vào Nam Gia Hữu, thế nên biên độ động tác diễn ra thật nhẹ, hết sức cẩn thận thắt cà vạt cho anh.
Nhưng vì trước đây chưa từng làm chuyện này bao giờ, tôi hì hục nửa ngày mà vẫn không thành công.
Nam Gia Hữu đột nhiên túm c.h.ặ.t cổ tay tôi, giọng điệu lười biếng:
“Không ăn cơm à?”
Chiếc áo sơ mi trắng vốn dĩ đã không được anh cài nút chỉnh tề, lúc này anh vừa động đậy, xương quai xanh gợi cảm cùng một chút vùng da n.g.ự.c trắng nõn liền lọt ngay vào tầm mắt tôi.
Dù Nam Gia Hữu hoàn toàn vô thức nhưng tôi vẫn dựa theo chút tinh thần quân t.ử ít ỏi, gian nan dời mắt đi, chỉ nhỏ giọng lầm bầm một câu:
“Sáng sớm ra đã đốt cháy giai đoạn thế.”
Nam Gia Hữu nghe không rõ, hỏi lại:
“Cô nói gì cơ?”
Tôi cúi đầu, hai má đỏ ửng lên, ra vẻ nghiêm trang đáp:
“Tôi nói, thiếu gia, xin đừng chạm vào tôi.”
Nam Gia Hữu thấy phản ứng của tôi rất thú vị, thế là buông cổ tay tôi ra, trân trân nhìn tôi không chớp mắt:
“Tôi không cần cô thắt cà vạt nữa, giúp tôi cài hai chiếc cúc áo phía trên lại.”
Đù má.
Bồ Tát sống đây rồi.
Tuy biết Nam Gia Hữu cố tình làm khó dễ để xem tôi thẹn thùng nhưng tôi mang danh một người quản gia hèn mọn, đương nhiên chỉ có thể hèn mọn mà thỏa mãn anh.
Nào ngờ, tôi đắc ý quá hóa rồ, nhất thời không kiểm soát được lực tay, lúc cài cúc áo lại lỡ tay quẹt mạnh một cái, kéo toạc cả chiếc áo sơ mi trắng trên người Nam Gia Hữu ra.
Cúc áo văng tung tóe đầy đất.
Ánh mắt Nam Gia Hữu ngơ ngác, anh nhớ rõ chất lượng chiếc áo này đắt đỏ lắm cơ mà.
Tôi tuyệt đối không thể để lộ thân phận là cô gái mạnh mẽ đến từ ngoài vũ trụ được, thế là lập tức kêu lên hoảng hốt:
“Thiếu gia, cái hệ thống vừa nãy vừa xúi giục tôi cưỡng hôn anh đấy, nhưng sao tôi dám làm thế với vị thiếu gia cao quý của mình chứ?”
“Cho nên tôi đã liều c.h.ế.t chống cự, nhưng nó nổi giận lên lại dám khống chế đôi tay tôi, x.é to.ạc quần áo của anh luôn!”
Nghe vậy, không biết Nam Gia Hữu có tin hay không, anh mím môi khép vạt áo lại rồi vô cùng mất tự nhiên lên tiếng:
“Biết rồi, cô ra ngoài trước đi.”
Tôi dùng hai tay che mắt, vừa lùi về phía sau vừa cố tình hé các ngón tay ra nhìn trộm, miệng thì hầm hừ mắng c.h.ử.i:
“Cái hệ thống lưu manh đáng giận, sớm muộn gì tao cũng đá bay mày khỏi đầu tao!”
Hệ thống cũng nổi trận lôi đình, cãi nhau tay đôi với tôi trong đầu:
[Tôi hành nghề hai tháng trời, chưa từng thấy loại ký chủ nào mặt dày vô sỉ như cô!]
[Theo cái kiểu hành động này của cô, nam chính mà bị cô công lược được thì có quỷ mới tin!]
Vừa dứt lời, âm thanh thông báo quen thuộc liền vang lên trong đầu:
[Tít, phát hiện độ hảo cảm của Nam Gia Hữu tăng 10.]
[……]
“Thống t.ử, cậu chưa từng nghe qua câu này bao giờ à?” Tôi gằn từng chữ một, “Xưa nay sa điêu khắc bệnh kiều.”
Hệ thống dùng b.út điện t.ử ghi chép lại câu này, vẻ mặt đầy sùng bái nhìn tôi:
[Chưa nghe bao giờ cả!]
Tôi gật đầu ra vẻ ta đây đã hiểu:
“Thế thì đúng rồi, vì câu này là tôi tự chế đấy.”
[Cút ngay!]
Hệ thống nổi giận đùng đùng.
…
