Xưa Nay Sa Điêu Khắc Chế Bệnh Kiều - Phần 7

Cập nhật lúc: 05/09/2026 03:02

10

Buổi chiều tôi mang theo bao lớn bao nhỏ lỉnh kỉnh trở lại biệt thự, bất ngờ phát hiện hôm nay Nam Gia Hữu lại về sớm thế.

Anh đang đưa lưng về phía tôi, ngồi trên xe lăn ở khung cửa sổ sát đất lướt điện thoại.

Tôi bước tới, định trộm che mắt Nam Gia Hữu để tạo cho anh một bất ngờ.

Kết quả còn chưa kịp chạm vào, Nam Gia Hữu đã quay phắt đầu lại túm c.h.ặ.t cổ tay tôi, ánh mắt lạnh băng.

Tôi bừng tỉnh trở lại.

Nam Gia Hữu chỉ vào đống túi lớn túi nhỏ, chất vấn tôi:

"Mấy thứ này là ai mua cho cô?"

Tôi vô cùng đường hoàng:

 "Dùng tiền lương của tôi mua chứ gì. Sao thế, sao tự nhiên lại hỏi vậy?"

Nghe câu trả lời của tôi, trong mắt Nam Gia Hữu rõ ràng lóe lên vẻ thất vọng. Anh đưa điện thoại cho tôi rồi lạnh lùng nói:

"Cô tự xem đi."

Tôi cầm lấy điện thoại, đập vào mắt là những bức ảnh chụp tôi và Quý Sương đi dạo phố.

Tôi liền xoay người hỏi ngược lại:

 "Nam Gia Hữu, anh cho người theo dõi tôi đấy à?"

Anh không tỏ thái độ rõ ràng:

 "Tôi lại không biết, từ khi nào mà cô với Quý Sương lại thân thiết thế nhỉ? Trong ấn tượng của tôi thì hai người có gặp nhau nổi mấy lần đâu."

Tôi im lặng không đáp.

Nam Gia Hữu lại cho tôi xem mấy tấm ảnh chụp màn hình lịch sử giao dịch ngân hàng của chỗ đồ tôi mua ngày hôm nay, nhìn rõ mồn một nguồn tiền thanh toán phát ra từ chiếc thẻ đen của Quý Sương.

Anh đỏ hoe hốc mắt, chất vấn:

 "Tiết Tô Diệu, cô còn gì để giải thích nữa không?"

Tôi cạn lời chẳng biết nói gì hơn.

Chỉ có cảm giác nếu nói thêm một câu nữa thôi, Nam Gia Hữu sắp khóc đến nơi rồi ấy chứ.

Thấy tôi không hé răng nửa lời, anh tiếp tục truy vấn:

"Ngày thường chẳng phải cô mồm mép lắm cơ mà, sao bây giờ đến giả vờ cũng lười giả vờ nữa rồi?

"Cho nên, có phải cô vốn dĩ chẳng có cái gọi là hệ thống công lược nào cả, cô chỉ nhận tiền của Quý Sương nên mới cố tình tiếp cận tôi đúng không?

"Tại sao cô cứ luôn lừa dối tôi vậy hả?"

Tôi vẫn tiếp tục đóng vai người câm, nhìn trời nhìn đất nhìn tường nhà, kiên quyết không thèm nhìn Nam Gia Hữu cũng chẳng hé nửa lời.

Đến hệ thống cũng phải sốt ruột thay cho tôi:

 [Á à à tôi chứng minh là cô ấy không lừa anh thật mà. Tôi chính là cái hệ thống công lược đó đây. Tôi đang đứng lù lù ở đây nè! Ai tới lên tiếng hộ tôi với, tức c.h.ế.t mất thôi!]

Nó gào thét:

[Ký chủ, cô nói gì đi chứ!]

Tôi mở miệng:

"Ừm, tôi quả thật không có hệ thống nào cả. Xin lỗi nhé, Nam Gia Hữu, tôi vốn dĩ cố tình tiếp cận anh đấy."

Hệ thống cạn lời:

 [Đại tỷ, nếu cô không biết nói thì làm ơn im miệng giùm con cái, thật đấy.]

Nam Gia Hữu nhìn tôi bằng ánh mắt đau thấu tâm can. Anh giận quá hóa cười nói:

"Được, Tiết Tô Diệu, cô giỏi lắm, bây giờ đến việc lừa gạt tôi cô cũng chẳng thèm làm nữa cơ đấy."

Tôi mím môi, định kéo ống tay áo anh nhưng lại bị hất ra một cách không thương tiếc.

"Đừng chạm vào tôi!"

Nam Gia Hữu bỏ đi nhưng vừa đi vừa lưu luyến quay đầu, thỉnh thoảng còn ném lại mấy câu tàn nhẫn.

Còn trong lòng tôi thì sóng yên biển lặng.

Chỉ thấy lúc anh cáu kỉnh trông cũng đáng yêu phết.

Hệ thống tê tái cả người:

[Ký chủ, sao cô không đuổi theo hả? Tôi thấy Nam Gia Hữu rõ ràng đang muốn cô dỗ dành anh ta đấy.]

Tôi chớp chớp mắt:

"Anh ta bảo tôi đừng chạm vào anh ta cơ mà."

Hệ thống vò đầu bứt tai:

[Lúc trước Nam Gia Hữu bảo cô đừng đụng vào người ta có thấy cô nghe lời thế đâu mà tôi cũng thấy cô hay thật đấy, xách từng đống đồ này về, rõ ràng là cố tình để lộ sơ hở cho người ta nghi ngờ mà!]

Thấy Nam Gia Hữu đã khuất dạng hoàn toàn, tôi cười tươi như hoa:

"Đồ hệ thống ngốc nghếch, tôi cố tình đấy."

Hệ thống trợn tròn mắt kinh hãi:

[Hả? Tại sao!]

Tôi phân tích cực kỳ lý trí:

"Độ hảo cảm của Nam Gia Hữu đã đạt mốc 90% rồi, mấy ngày nay dù tôi có trêu chọc thế nào đi nữa thì độ hảo cảm cũng không tài nào nhích lên được nữa. Cho nên, nếu muốn hoàn thành nốt 10% hảo cảm cuối cùng thì trước hết phải làm cho anh ta trải qua cảm giác vô cùng bi thương rồi sau đó mới cho cực kỳ vui sướng, như vậy chỉ số cảm xúc mới có thể đẩy lên mức cao nhất, độ hảo cảm mới có khả năng bứt phá tăng vọt."

Tôi ngả người ngồi phịch xuống sô-pha, bật tivi lên xem vô cùng hào hứng.

Chỉ còn lại mỗi hệ thống đứng chỏng chơ trong gió:

[Mẹ kiếp, ký chủ cô bị đoạt xá à? Sao tự nhiên lại khôn ra thế này, thế mà trong đầu lại không nghĩ tới mấy chuyện đen tối quái đản nữa chứ!]

[……]

11

Hết một tháng tiếp theo, Nam Gia Hữu không hề gửi tin nhắn hay quay về biệt thự lần nào nữa.

Ngày nào hệ thống cũng nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm thanh độ hảo cảm, chỉ sợ một ngày nào đó nó tụt thẳng về số không.

Thế thì thành ra công toi à.

Còn tôi thì vẫn ăn ngon uống ngọt, chẳng thèm bận tâm đến chuyện này chút nào.

Hôm nay, tôi đang ngồi ăn bánh ngọt trong biệt thự thì bên ngoài bỗng ùa vào một đám bảo tiêu mặc đồ đen.

Tên đàn ông dẫn đầu cầm một khẩu s.ú.n.g lục chĩa thẳng vào tôi, thong thả ung dung lên tiếng:

"Tiết tiểu thư, mời cô đi với chúng tôi một chuyến."

Tôi liếc nhìn hắn ta, đáp lại:

 "Đợi tôi ăn xong miếng bánh kem này đã."

Tên nam nhân còn chưa kịp nói gì, hai tên bảo tiêu phía sau đã sốt ruột xông lên định trói tôi lại.

Trong đó có một tên cực kỳ hung ác, miệng không ngớt lời c.h.ử.i rủa:

"Con đàn bà thối tha không biết điều, dám cò kè mặc cả với tổng tài nhà tao à!"

Tôi tiện tay vớ lấy con d.a.o gọt hoa quả bên cạnh, lúc hắn ta vừa chạm tới bả vai tôi, liền dùng sức đ.â.m phập con d.a.o vào cánh tay hắn.

Tên bảo tiêu thét lên t.h.ả.m thiết.

Thấy hành động của tôi, đám bảo tiêu còn lại đứng phía sau lập tức c.h.ế.t trân, chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Gã đàn ông kia vỗ tay, cười nói:

 "Tiết tiểu thư quả nhiên khác xa so với trong tưởng tượng của tôi, làm quen một chút nhé, tôi là Nam Thần, tổng tài tập đoàn họ Nam."

Nam Thần, người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Nam trong tiểu thuyết cũng chính là anh trai của Nam Gia Hữu.

Theo như tôi điều tra được, dạo gần đây Nam Gia Hữu vẫn luôn ngầm giở trò nhắm vào nhà họ Nam, thậm chí đã phá hỏng hơn chục dự án hợp tác của tập đoàn họ Nam rồi.

Ăn nốt miếng bánh kem cuối cùng, tôi tao nhã dùng khăn ăn lau khóe miệng rồi đứng dậy bảo:

"Đi thôi."

Hệ thống ngăn tôi lại:

 [Ký chủ, cô cứ thế mà đi theo thật á? Chẳng lẽ cô sợ một mình mình đ.á.n.h không lại đám bảo tiêu này à, yên tâm đi tôi sẽ giúp cô...]

Tôi xua xua tay:

"Thống t.ử, đừng lo, đại tỷ đây chỉ đổi địa phương để quẩy tiếp thôi."

Nam Thần đưa tôi đến một tầng hầm tối tăm ẩm thấp.

Hắn ta hỏi tôi:

"Tiết tiểu thư đoán xem, nếu tôi tung tin cô bị bắt cóc ra ngoài thì cái thằng em trai con ngoài giá trị kia của tôi có tới cứu cô không nhỉ?"

Tôi bình tĩnh đáp:

"Anh cứ thử xem là biết."

Nam Thần cười ha hả, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào tôi với vẻ đầy tính xâm lược:

"Đúng là phụ nữ thú vị, thảo nào thằng em trai bệnh thần kinh của tôi lại thích cô cho được."

Nghe vậy, tôi trực tiếp lườm cho một phát trắng dã:

"Đã tới mùa xuân đâu mà phát tình bừa bãi thế."

Tôi lười đôi co với Nam Thần thêm nữa, tiện tay ra lệnh cho hệ thống dùng thuật thôi miên lên hắn ta, sau đó tung một cước đá thẳng vào m.ô.n.g Nam Thần khiến hắn ta lăn như bi ra khỏi tầng hầm ngay tắp lự.

Hệ thống khó hiểu hỏi:

 [Ký chủ, tôi thấy mức độ biến thái của Nam Thần này chẳng kém gì cô cả, chẳng phải người ta vẫn bảo đồng loại hút nhau sao? Sao trông cô có vẻ ghét hắn thế nhỉ?]

Tôi vô cùng đường hoàng:

"Tôi đây là phiên bản biến thái sảng khoái thanh tân, còn hắn ta là phiên bản biến thái dầu mỡ, sao mà đ.á.n.h đồng với nhau được chứ?"

Hệ thống cạn lời chẳng muốn nói gì thêm.

Ba ngày sau, cửa tầng hầm lại được mở ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.