Xưa Nay Sa Điêu Khắc Chế Bệnh Kiều - Phần 9 (hết)

Cập nhật lúc: 06/09/2026 02:00

13

Tôi ngồi trên sàn nhà, nghe hệ thống lải nhải không ngừng:

[Tôi biết ngay mà. Ký chủ, sao cô có thể biến thái thật được cơ chứ. Hóa ra tất cả chuyện này đều là thủ đoạn của cô cả!]

Tôi giật mình:

"Cũng không cần phải tẩy trắng cho tôi đâu, tôi chính là một kẻ biến thái thuần túy đấy. Người bình thường chắc chắn không làm ra nổi mấy chuyện này đâu."

Nụ cười trên mặt hệ thống chợt đông cứng lại:

[Cô có chấp niệm gì với từ "biến thái" này thế hả? Thôi được rồi, tôi đưa cô về lại thế giới ban đầu nhé.]

[Hả?] Lúc này đến lượt hệ thống ngơ ngác không hiểu gì: [Ký chủ, sao tôi lại không quét được thế giới gốc của cô vậy?]

Còn tôi lúc này, vẫn đang chìm đắm trong hồi ức về câu nói cuối cùng của Nam Gia Hữu, khi hốc mắt anh đỏ hoe và mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào tay tôi:

"Tiết Tô Diệu, em đã rời xa anh một lần rồi, chẳng lẽ còn muốn rời xa anh thêm lần thứ hai nữa sao?"

Hóa ra cuối cùng anh vẫn nhận ra tôi.

Thật ra nguyên thân của tôi không phải con người mà là một hệ thống đã về hưu.

Một năm sau khi nghỉ hưu, tôi ăn no rửng mỡ không có việc gì làm bèn tùy tiện bước chân vào một thế giới nhỏ.

Khoảnh khắc tôi vừa xuyên đến, Nam Gia Hữu vừa vặn tan học đi về nhà, bốn mắt nhìn nhau với tôi.

Tôi chủ động bắt chuyện, nói với anh tôi tên là Tô Tô, là người hàng xóm mới chuyển tới.

Nam Gia Hữu là con người xinh đẹp đầu tiên tôi nhìn thấy ở thế giới này mà tôi lại vốn luôn có hứng thú đặc biệt với loài người, thế nên tôi quyết định sẽ tập trung nghiên cứu về anh.

Vì vậy tôi cố tình tiếp cận Nam Gia Hữu, sau đó liên tục thử nghiệm những biến động cảm xúc của anh, muốn tìm hiểu xem rốt cuộc tình cảm của con người là thứ gì mà lại kỳ diệu đến thế.

Sau đó mẹ kế của anh tìm đến tôi, muốn tôi hãm hại và cản trở anh.

Tôi dĩ nhiên thẳng thừng từ chối.

Vào hôm trước sinh nhật Nam Gia Hữu, tôi cố ý cãi nhau với anh, muốn xem thử phẫn nộ là loại cảm giác gì để thu thập thêm số liệu nghiên cứu mới.

Nhưng kết quả là tôi tính toán sai bét. Vì tiền trợ cấp nghỉ hưu không đủ, tôi trực tiếp bị hệ thống chủ làm văng ra khỏi thế giới này.

Đến khi tôi gom đủ tiền và quay trở lại, Nam Gia Hữu vì quá lo lắng cho tôi nên đã giữa đêm xách đèn đi tìm, kết quả là gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi do mẹ kế anh cố tình dàn dựng.

Từ đó về sau Nam Gia Hữu mất đi đôi chân, lại chẳng thể tìm thấy tôi tung tích ở đâu, tính cách hoàn toàn trở nên lạnh lùng và tăm tối.

Dù trong lòng sốt ruột đến mấy nhưng tôi chẳng còn cách nào khác đành phải tiếp tục cặm cụi tích góp tiền hưu.

Mười năm đằng đẵng trôi qua, cuối cùng tôi cũng có đủ tài chính. Thế là tôi ngụy trang thành dáng vẻ của con người, mua đứt một hệ thống công lược rồi đường hoàng bước chân vào thế giới này một lần nữa.

Ban đầu tôi vốn định đợi đến khi xử lý sạch sẽ đám người nhà họ Nam xong xuôi, sẽ xóa đi ký ức của Nam Gia Hữu để anh không còn phải bận tâm lo lắng điều gì và cũng quên sạch sành sanh về tôi.

Thế nhưng suy cho cùng tôi vẫn không nỡ.

Một hệ thống lạnh lùng vô tình như tôi, hình như cũng đã thực sự có được thứ tình cảm của con người mất rồi.

14

Tôi kiên quyết nói với hệ thống:

"Thống t.ử, tôi muốn trở về thế giới ban đầu."

Nghe xong câu chuyện nguyên bản của tôi, hệ thống hiếm hoi lắm mới tỏ ra chần chừ:

[Ký chủ, tôi rất hiểu cho cô nhưng lần này trở về có lẽ tôi không thể khống chế được thời gian... Có thể là mười ngày sau cũng có thể là mười năm sau, thậm chí là một trăm năm sau.]

Nó hỏi tôi:

[Cô đã chắc chắn chưa?]

Tôi gật đầu:

 "Tôi không muốn để lại nuối tiếc lần thứ hai."

[Được thôi.]

Giọng máy móc lạnh băng của hệ thống dần xa cách tôi:

[Tít! Khởi động quá trình trở về, ký chủ, chúng ta có duyên sẽ gặp lại.]

Tôi lặp lại một lần:

"Thống t.ử, có duyên gặp lại."

Ý thức mơ hồ đi trong chớp mắt.

Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh.

Bên cạnh truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, tôi quay đầu sang liền nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục đang đưa lưng về phía mình gọt táo.

Chậc chậc chậc.

Tôi phát hiện ngắm anh từ góc độ này trông càng thêm vai rộng eo thon chân dài.

Hắc, xem ra ngoài việc trông chín chắn hơn một chút thì Nam Gia Hữu chẳng thay đổi gì mấy nhỉ.

Tôi, Tiết Tô Diệu, cuối cùng cũng đã cược thắng một ván.

Nam Gia Hữu gọt táo vô cùng tập trung, vừa cúi đầu vừa lầm bầm lầu bầu:

"Tiết Tô Diệu, anh gọt một quả táo rồi đấy, em có ăn không, ngọt lắm?"

Không đợi tôi trả lời, anh lại tự lẩm bẩm tiếp:

 "Thôi được rồi, em không ăn thì anh tự ăn vậy."

Nghe vậy, tôi cong môi cười, thong thả cất lời:

"Này đại mỹ nhân, ai bảo là em không ăn? Không những muốn ăn mà còn muốn anh tự tay đút cho em cơ."

Đột ngột nghe thấy giọng nói của tôi, Nam Gia Hữu sững người tại chỗ, quả táo vừa gọt xong trong tay rơi thẳng xuống đất.

Tôi từ trên giường bệnh chồm dậy, dang hai tay hướng về phía Nam Gia Hữu:

 "Em về rồi đây, bất ngờ chưa!"

Anh vội vã muốn lao tới chỗ tôi, nhưng vì quá mức sốt ruột nên suýt chút nữa ngã nhào khỏi xe lăn.

Tôi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, ấn mạnh Nam Gia Hữu ngồi vững vàng trở lại xe lăn.

Anh trợn tròn mắt nhìn chằm chằm tôi, vẻ mặt đầy bối rối:

"Tô Tô, em tỉnh rồi..."

Tôi véo cặp má mềm mại của Nam Gia Hữu, nở nụ cười nhe răng chuẩn mực:

"Đúng vậy, em luyến tiếc anh mà."

Nghĩ ngợi một lát, tôi lại hỏi anh:

"Anh phát hiện ra em chính là Tô Tô từ khi nào thế?"

Nam Gia Hữu ôm chầm lấy tôi:

 "Rất sớm, từ lúc em làm ra mấy hành động kỳ quái với anh thì anh đã biết là Tô Tô của anh đã quay về rồi."

Tôi hôn nhẹ lên trán anh, hỏi ngược lại:

"Tô Tô của anh á? Em chính là lý do gián tiếp làm anh mất đi đôi chân đấy. Anh không hận em sao?"

Nam Gia Hữu vô cùng thành thật đáp:

 "Hận chứ, nhưng vẫn không dứt bỏ được tình cảm dành cho em."

Anh có chút khẩn trương túm c.h.ặ.t vạt áo tôi:

"Tô Tô, em sẽ không lại bỏ rơi anh nữa chứ, giống như lần trước ấy... cứ thế vô tình biến mất."

Tôi nâng khuôn mặt Nam Gia Hữu lên, bốn mắt nhìn nhau, kiên quyết hứa hẹn:

"Không đâu, em yêu anh."

Một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống lòng bàn tay tôi, Nam Gia Hữu lại khóc rồi.

Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi, lực đạo siết thật mạnh như muốn khảm tôi vào trong m.á.u thịt của anh.

Nam Gia Hữu nghẹn ngào:

"Tiểu biến thái, sau này đừng rời xa anh nữa, anh sẽ phát điên mất."

Anh một lần nữa đáp lại lời tôi:

"Anh cũng yêu em, yêu rất nhiều."

Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào từng mảng lớn, tôi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình vẫn luôn lan tỏa một thứ ấm áp trọn vẹn.

Nhiều năm trước, khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Nam Gia Hữu, cơ thể tôi đã xuất hiện phản ứng này, khi ấy vừa mới chuyển hóa từ hệ thống thành con người, tôi mãi vẫn chẳng thể hiểu nổi loại cảm giác đó là gì.

Còn bây giờ thì tôi đã hiểu rõ.

Cảm giác này gọi là rung động.

-Hết-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.