Xuân Nhật Điềm Điềm - 2
Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:00
Trong ánh mắt bàng hoàng của tôi, cô ấy dứt khoát rút chiếc túi từ trong n.g.ự.c tên cướp ra, sau đó sải bước tiến về phía tôi. Nhìn bóng dáng cô ấy thong thả tiến lại gần, lần đầu tiên tôi cảm nhận được thế nào là trái tim đập liên hồi.
3
Sau khi cô ấy đưa túi cho tôi, tôi vừa định lên tiếng thì loa phóng thanh ở sân bay đã xướng tên tôi.
Nghe thấy thế, cô ấy nhẹ nhàng hỏi tôi: "Đang gọi cô phải không?"
Tôi gật đầu, thế là, còn chưa đợi tôi kịp mở lời, cô ấy đã nhẹ nhàng đẩy tôi một cái: "Ừm, vậy mau đi đi, ở đây có tôi rồi."
Hôm đó, tôi thẫn thờ bước lên máy bay, hối hận vì sao mình không mở lời xin phương thức liên lạc của cô ấy.
Mãi sau này, sau khi tôi nổi tiếng, trong phòng nghỉ của Tạ Chu, tôi mới gặp lại bóng dáng ấy lần nữa.
Lúc đó tôi mới biết, cô ấy tên là Tạ Ngưng, là chị gái ruột của Tạ Chu.
Thế là, tôi bắt đầu cố ý tiếp cận Tạ Chu, chỉ để có thể nhìn chị gái anh nhiều hơn một chút.
Chẳng thể ngờ, lại bị cộng đồng mạng hiểu nhầm thành tôi thích Tạ Chu.
Ngay từ đầu tôi đã muốn giải thích, nhưng lại bị chị Hạ quản lý ngăn lại.
Chị ấy nói năng đàng hoàng, bảo rằng tạo tin đồn tình cảm là con đường mà mọi ngôi sao nổi tiếng đều phải trải qua, thậm chí còn dùng hợp đồng để đe dọa tôi.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải thỏa hiệp.
4
"Điềm Điềm, sao em cứ mất tập trung thế? Chọn phòng rồi, mau lại đây, chẳng lẽ em muốn ngủ ở phòng khách sao?"
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, tôi mới phát hiện tất cả khách mời đều đã ngồi ở phòng khách.
Tôi nhìn Tạ Chu đang ngồi ở vị trí trung tâm, lặng lẽ ngồi vào góc trong cùng.
Tôi cứ tưởng chỉ cần ngồi xa thì phòng được chia sẽ không gần nhau, cho đến khi đạo diễn công bố kết quả cuối cùng, tên của tôi và Tạ Chu xếp cạnh nhau, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Nửa tiếng sau, tôi và Tạ Chu nhìn nhau đăm đăm trong phòng.
Đúng vậy, CP "Nhất Bát Điềm Chu" mà cư dân mạng đều mê mẩn, ngoài đời thực ra đến cả phương thức liên lạc cũng chưa từng có.
Tôi c.ắ.n môi, do dự một hồi mới cất lời: "Cái đó..."
Tạ Chu: "Cái đó..."
Tôi vừa dứt lời, mới phát hiện Tạ Chu cũng đồng thanh với mình.
Hai chúng tôi nhìn nhau, rồi lại lập tức dời mắt đi, sau đó: "Anh nói trước đi..."
Tạ Chu: "Hay là cô nói trước đi?"
Sự ăn ý c.h.ế.t dóc này... Sau hai giây im lặng, tôi lại cất lời: "Vậy để tôi nói trước nhé."
Tạ Chu: "Tôi nói trước nhé?"
Cuối cùng, hai chúng tôi không còn nhường nhịn nhau nữa, đồng thanh nói: "Có thể cho tôi xin WeChat của chị anh được không?"
Tạ Chu: "Có thể cho tôi xin WeChat của anh cô được không?"
Trong chớp mắt, không khí chìm vào yên lặng.
Hai chúng tôi nhìn nhau chằm chằm: "Anh là 0 à?"
"Cô cũng đâu có thẳng?"
Nghe Tạ Chu nói xong câu này, tôi trút được một gạt nợ.
Thực ra, trước đây tôi đã từng nghi ngờ xu hướng tính d.ụ.c của Tạ Chu, dù sao tôi cũng học đại học ở Thành Đô.
Ai cũng biết, Thành Đô rất nhiều thụ 0, bốn năm đại học, phần lớn những người thân thiết với tôi đều không phải đàn ông thẳng đúng nghĩa, không phải song tính thì cũng là sắt 0.
Cho nên, ngay lần đầu tiên gặp Tạ Chu, giác quan thứ sáu đã mách bảo tôi, người này nhìn không giống đàn ông thẳng.
5
Đêm đó, tôi và Tạ Chu trò chuyện suốt đêm.
Tôi kể cho anh nghe về sự kinh ngạc của mình khi lần đầu gặp chị gái anh.
