Xuân Nhật Điềm Điềm - 6
Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:01
Ngay lúc tôi tưởng mình sắp phải xấu hổ chui xuống đất, Tạ Ngưng ngồi bên cạnh đã cởi chiếc áo gió màu đen trên người ra, cúi người bọc kín cả người tôi vào trong áo của cô ấy.
Cô ấy ôm lấy tôi qua lớp áo gió, thành thạo dùng hai tay áo buộc thắt nút lại phía sau lưng tôi.
Đến khi tôi kịp phản ứng lại thì Tạ Ngưng đã kéo tôi ra sau lưng cô ấy. Cô nhân viên phục vụ làm hắt rượu lên người tôi sợ tới mức mặt mày cắt không còn hạt m.á.u, chẳng kịp xin lỗi đã cắm đầu chạy biến ra khỏi phòng.
Anh tôi thấy vậy liền đứng dậy đuổi theo, Tạ Chu ngẩn người một chút rồi cũng chạy theo sau.
Trong phòng riêng lập tức chìm vào im lặng, tôi căng thẳng tới mức chẳng thốt nên lời. Cuối cùng, chính Tạ Ngưng là người lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng trước: "Em có mang theo quần áo không? Nếu không có thì nhà chị ở ngay gần đây, có muốn về nhà chị thay đồ không?"
Tôi sực nhớ tới chiếc vali đang để trong cốp xe của anh trai.
Tôi vừa quay xong chương trình, dĩ nhiên là có mang quần áo, thế nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại là: "Không có ạ, chị, em muốn về nhà chị."
Nói xong, nhận ra có gì đó sai sai, tôi vội vàng thêm vào một câu: "Về nhà chị thay quần áo!"
9
Tôi và Tạ Ngưng sóng đôi đi ra bãi đỗ xe. Vì hai tay tôi bị bọc kín trong chiếc áo khoác nên cửa xe đều do một tay Tạ Ngưng mở giúp.
Bởi vì Tạ Ngưng đang ở ngay bên cạnh, đầu óc tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi việc gì khác.
Thế nên, khi Tạ Ngưng cúi người cài dây an toàn cho tôi, tôi hoàn toàn không chú ý tới chiếc ống kính máy ảnh đang giơ lên từ chiếc xe đối diện.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, cả tôi và Tạ Ngưng đều giữ im lặng.
Lúc này, trong đầu tôi toàn là hình ảnh Tạ Ngưng hai năm trước ở sân bay mỉm cười đi về phía mình.
Tôi nhìn vào mắt Tạ Ngưng qua chiếc gương chiếu hậu trong xe.
Mấy lần định cất lời hỏi Tạ Ngưng xem cô ấy còn nhớ đã từng gặp tôi ở sân bay hai năm trước hay không, nhưng rốt cuộc tôi vẫn không thể thốt ra lời.
Tôi sợ cô ấy không nhớ.
Từ nhỏ tôi đã có tính dễ tổn thương, có những chuyện, nếu không được như ý nguyện thì tôi thà rằng cứ giấu kín nó ở sâu trong lòng.
"Em... thích em trai chị sao?"
Tạ Ngưng đột nhiên lên tiếng, tôi lập tức giật mình thoát khỏi trạng thái thả hồn theo mây gió: "Hả... hả?"
"Không có! Em chẳng thích chút nào hết! Chúng em chỉ là bạn tốt thôi!"
Tôi thốt ra theo phản xạ tự nhiên. Tạ Ngưng ngẩn ra một chút, khóe môi hơi cong lên. Từ góc độ của tôi nhìn sang, đôi mắt cô ấy sáng rực lên: "Thế à... Em không cần căng thẳng đâu, chị chỉ hỏi vậy thôi."
Tôi nhận ra mình hơi thất thái, ngượng ngùng ngoảnh mặt sang một bên.
Tạ Ngưng bắt đầu cố ý tìm vài đề tài để trò chuyện với tôi. Vì xấu hổ, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy, trả lời câu hỏi cũng giống như cấp dưới trả lời sếp, chỉ biết gật đầu với lắc đầu.
10
Đến nhà Tạ Ngưng, tôi vào phòng tắm nhà cô ấy tắm rửa trước.
Thời điểm bước chân vào phòng tắm, tôi mới phát hiện ra đồ dùng phòng tắm của cô ấy toàn là những thương hiệu mà tôi vô cùng quen thuộc.
Những nhãn hàng này... hình như đều là những món tôi từng tiến cử trên mạng xã hội thì phải! Lòng tôi mừng rỡ, không cưỡng lại được mà nghĩ suy viễn vông.
