Xuân Triều Không Ngủ - Chương 276: Phép Thử Của Đại Tiểu Thư

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:55

Dịch Tư Linh lấy con gấu bông sư t.ử thắt cà vạt từ trong túi ra, đặt ngay ngắn trên bàn làm việc.

Vô cùng hoàn mỹ.

Phương Vinh Căn đã sớm mang xấp biểu mẫu thu thập được đặt lên bàn cô. Dịch Tư Linh thậm chí còn chẳng buồn lật xem, chỉ gọi Phương Vinh Căn vào văn phòng.

Phương Vinh Căn đang định chuồn về thì không ngờ Dịch Tư Linh lại xuất hiện trước giờ tan tầm mười phút, đành vội vàng đeo thẻ nhân viên, lật đật chạy trở lại.

“Dịch tổng, ngài có chỉ thị gì ạ?”

Dịch Tư Linh thản nhiên: “Bảo mọi người điền lại biểu mẫu tôi đã phát một lần nữa. Trước giờ tan tầm ngày mai nộp lại cho tôi.”

Phương Vinh Căn cứ ngỡ mình nghe nhầm: “Hả?”

“Điền lại một lần nữa. Tôi nói không rõ sao?” Dịch Tư Linh nhíu mày, vẻ mặt như thể chính cô mới là người đang chịu thiệt thòi.

Phương Vinh Căn xoa xoa tay, nuốt nước bọt: “Dạ... là do những bản đã điền có vấn đề gì sao ạ?”

“Không có vấn đề gì, tôi còn chưa xem mà.” Dịch Tư Linh cười, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ tản mạn, “Cứ bảo họ điền lại đi. Tiện thể thông báo luôn, tờ biểu mẫu này sẽ liên quan trực tiếp đến hiệu suất cuối năm, đ.á.n.h giá xếp loại và cả việc có được tiếp tục ở lại Phúc Oa Oa hay không. Tôi có quyền quyết định tuyệt đối về nhân sự ở Phúc Oa Oa, đích thân Tạ đổng đã phê duyệt, việc này chắc Phương tổng cũng biết rõ chứ?”

Sắc mặt Phương Vinh Căn tái mét. Chuyện quan trọng như vậy sao lần đầu ngài không nói, lại để đến lần thứ hai mới tung ra!

“Vâng vâng... tôi sẽ đi thông báo ngay...” Phương Vinh Căn toát mồ hôi hột.

Dịch Tư Linh mỉm cười bổ sung: “Lần thứ hai mà vẫn điền không nghiêm túc thì cứ việc thu dọn đồ đạc nhé.”

Phương Vinh Căn nghĩ đến đám "ông trời con" kia, đặc biệt là đại thiếu gia Hoàng Ngật Hàng, thầm nghĩ thôi xong rồi, đại tiểu thư định chỉnh người đây mà.

Ngày tháng sau này chắc chắn sẽ không dễ dàng gì.

Đại tiểu thư trông xinh đẹp thế kia mà ra tay thật tàn nhẫn.

Hai ngày nay, bầu không khí ở Phúc Oa Oa u ám như mây đen bao phủ. Ai nấy đều cảm thấy tương lai mịt mờ, buộc phải vực dậy tinh thần, không có việc cũng phải kiếm việc mà làm, hoàn toàn mất đi vẻ thong dong "sờ cá" (làm việc riêng) như trước đây.

Trong phòng nghỉ, mọi người hạ thấp giọng bàn tán.

“Cậu nói xem đại tiểu thư rốt cuộc muốn làm gì vậy... Cái biểu mẫu đó điền một lần chưa đủ, còn bắt điền lần hai...”

“Ai mà biết được... Chắc là cố tình làm vẻ huyền bí chăng? Hoặc là do cuộc sống quá nhàm chán nên muốn chỉnh chúng ta để tìm niềm vui?”

“Tôi cũng nghĩ thế. Chẳng còn cách nào, người ta có chỗ dựa vững chắc, cả Lam Diệu này đều là của nhà cô ấy. Chúng ta chẳng phải vẫn phải cung phụng cô ấy sao...”

“Không đến mức đó chứ...” Một cô gái trẻ đang cầm ly trà khẽ xen vào, “Chỉnh chúng ta thì có gì vui đâu? Tôi nghĩ Dịch tổng chắc chắn muốn Phúc Oa Oa tốt hơn. Việc cô ấy bắt chúng ta điền biểu mẫu thực ra có thể nhìn ra được rất nhiều thông tin đấy...”

Một đám "cáo già" công sở đồng loạt quay lại nhìn, muốn xem xem cô sinh viên mới ra trường "ngây thơ cụ cụ" này là ai.

Quả nhiên, cô gái mặc áo hoodie và quần jeans, trông đúng chuẩn một "trâu ngựa" mới vào nghề.

“Thôi đi, cô mới đến thì biết cái gì? Chú tôi nói rồi, đại tiểu thư ở nhà rảnh rỗi quá nên mới ra ngoài tìm việc vui. Phúc Oa Oa chúng ta chỉ là một thương hiệu bên lề, đại tiểu thư muốn nhào nặn thế nào mà chẳng được.”

Cô gái trẻ mím môi, không dám nói thêm gì nữa, lẳng lặng bưng ly cà phê trở về chỗ ngồi.

Ở Phúc Oa Oa, những nhân viên cần mẫn làm việc cơ bản đều là những người không có quan hệ, dựa vào năng lực thực sự để thi vào. Những người mới vào đương nhiên sẽ bị các tiền bối chèn ép, còn những kẻ có chỗ dựa thì ngày ngày thong dong chơi bời, lãnh đạo cũng nhắm mắt làm ngơ.

Trong văn phòng Phó tổng, Phương Vinh Căn đang khổ sở điền biểu mẫu. Ông ta không ngờ ở tuổi ngoài bốn mươi rồi còn phải làm cái trò này, thậm chí còn phải mất hai mươi phút để làm bài kiểm tra xem MBTI của mình là gì.

Ở bộ phận vận hành bên cạnh, Hoàng Ngật Hàng đang ngả ngốn trên ghế, nheo mắt cầm phi tiêu, thử tìm góc độ. Bỗng nhiên, chiếc phi tiêu bay v.út đi, trúng vòng bảy.

Về tờ biểu mẫu điền lần thứ hai, anh ta vẫn giữ nguyên như lần đầu, không sửa một chữ, toàn bộ để cấp dưới in ra rồi nộp lên.

Hoàng Ngật Hàng chậm rãi gối đầu lên tay. Anh ta cũng chẳng quan tâm vị đại tiểu thư mới đến kia định giở trò gì. Hai tuần trước anh ta đã viết sẵn đơn xin nghỉ việc, mẹ anh ta khóc lóc van xin đừng bốc đồng nên anh ta mới tạm nhẫn nhịn. Giờ xem ra cũng chẳng cần nộp đơn nữa, dù sao cũng không phải người phụ nữ kia điều anh ta đi.

Xem ra kế hoạch của cha anh ta cuối cùng cũng đổ sông đổ biển. Nghĩ đến vẻ mặt cay cú của cha mình, anh ta lại muốn cười.

---

Ngày hôm sau, trước giờ tan tầm, Dịch Tư Linh mới thong thả đến văn phòng Phúc Oa Oa. Lúc đó, các công ty bên cạnh vẫn còn không ít người đang tăng ca, nhưng nhân viên của Phúc Oa Oa đã về sạch không còn một mống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.