Xuân Triều Không Ngủ - Chương 366: Du Thuyền Tình Yêu
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:05
Mười mấy chiếc xe nối đuôi nhau đổ xuống núi, những chú chim đang ngủ say lại bị đ.á.n.h thức, sôi nổi vỗ cánh bay lên.
“Là bất ngờ gì vậy? Thần thần bí bí.” Dịch Tư Linh khoanh tay, nhìn chiếc xe dường như đang hướng về bến tàu tư nhân Vịnh Thiển Thủy.
Dì Lật nói năng thận trọng, hỏi cũng không biết, đến nơi là sẽ thấy. Dịch Tư Linh dứt khoát không hỏi nữa, ngắm nhìn màn đêm rực rỡ ngoài cửa sổ.
Xe dừng lại gần một bến tàu tư nhân. Dịch Tư Linh xách làn váy ren đính châu phức tạp, bước xuống xe, mặt hướng về mặt biển lấp lánh sóng nước.
Đây là bến tàu tư nhân, chuyên cung cấp dịch vụ neo đậu và bảo dưỡng du thuyền, thuyền buồm cá nhân cho giới nhà giàu. Phóng tầm mắt nhìn lại, mười mấy chiếc du thuyền xa hoa tư nhân với quy cách khác nhau đang neo đậu, ánh trăng đổ xuống, những con sóng bập bềnh nhuộm ánh vàng vụn.
Lúc này có thuyền đang đón khách lên xuống, bến tàu rất náo nhiệt, bóng người chen chúc, đoàn người đi qua, một bên có tiếng trêu đùa xì xào.
“Nửa đêm rồi, chạy đến đây làm gì vậy.”
“Ai biết.”
“Nói không chừng Mia lại ‘phóng đại chiêu’ (tung chiêu lớn) đó nha, nàng hiếm khi về Cảng Đảo một lần, sao có thể chỉ cam tâm ở nhà làm một bữa tiệc.”
Mấy cô gái cười rộ lên.
“Sinh nhật năm ngoái của Trần Vi Kỳ còn có màn trình diễn pháo hoa ban ngày, Trang thiếu tặng nàng đó.”
“Nhưng mà sinh nhật Mia sao chồng cô ấy lại không đến? Chẳng lẽ là cãi nhau?”
“Suỵt!”
Đúng lúc đang nói chuyện, một chiếc siêu du thuyền bốn tầng từ nơi không xa lướt tới. Chiếc du thuyền này đặc biệt mới tinh và nguy nga, đến mức vừa xuất hiện trong tầm mắt đã thu hút ánh nhìn của mọi người. Màu trắng bơ kết hợp với gỗ cọ vàng thô, boong tàu được trang trí bằng hoa hồng Freud, tất cả đèn trong khoang thuyền đều được thắp sáng, giống như một tòa vườn hoa di động trên biển.
Dịch Tư Linh nhìn chiếc du thuyền chậm rãi dừng lại, tim đập không hiểu sao có chút nhanh.
Hoa trên boong tàu hình như là hoa hồng Freud? Một màu sắc kiều diễm như vậy, ngay cả trong bóng đêm cũng không hề lu mờ.
Rất nhanh, nhân viên mặc đồng phục từ trên thuyền bước xuống, đi đến trước mặt nàng: “Dịch tiểu thư, tiên sinh mời cô lên thuyền.”
“Tiên sinh? Vị tiên sinh nào?” Dịch Tư Linh mỉm cười.
“Tạ tiên sinh.” Thuyền viên chỉ tay lên người đàn ông đang đứng trên boong tàu, nhưng vừa chỉ xong, người đã không thấy đâu, rõ ràng vừa nãy còn đứng ở đó.
Tạ tiên sinh. Tim Dịch Tư Linh đập nhanh hơn. Anh ấy đến rồi sao?
Thuyền vừa neo đậu xong, Tạ Tầm Chi đã sốt ruột từ khoang thuyền bước ra, nhanh ch.óng đi xuống cầu thang. Bộ tây trang chỉnh tề mang phong cách lễ phục, đã được thay sẵn trên máy bay. Nếu anh mặc bộ tây trang đi họp đến đây, chắc chắn sẽ bị nàng ghét bỏ.
“Dịch Tư Linh.”
Anh thấy nàng vẫn còn nhìn boong tàu, không hề biết anh đã xuống thuyền.
Dịch Tư Linh nghe thấy có người gọi mình, nhanh ch.óng nhìn về phía phát ra âm thanh. Người đàn ông vai rộng chân dài, khoác lên mình màn đêm và ánh trăng bước tới. Trên mày anh thoáng nét mệt mỏi, có lẽ là do vội vã chạy đến từ xa, lại còn phải chuẩn bị bất ngờ như vậy cho nàng, có chút mệt mỏi, nhưng chút nào không làm tổn hại vẻ tuấn tú của anh.
“Anh đến rồi? Đến khi nào vậy?” Dịch Tư Linh ngửi thấy mùi hương trên người anh, tất cả oán khí cả một đêm đều tan biến, nàng nhớ anh quá.
Ước nguyện sinh nhật đã thành hiện thực, nàng đã gặp được anh trước 0 giờ.
“Đến 40 phút trước.” Tạ Tầm Chi cười.
“Vậy sao anh không đến Dịch công quán!” Dịch Tư Linh tức giận, muốn đẩy anh.
Tạ Tầm Chi không thể nói rằng vì để đến được đây, anh suýt chút nữa gặp sự cố trên đường. Làm nàng lo lắng thì không tốt, là do chính anh không sắp xếp lịch trình hợp lý.
“Phải chuẩn bị quà cho em, nên chậm trễ một chút thời gian, xin lỗi, bà xã. Đều là anh không sắp xếp lịch trình tốt.” Tạ Tầm Chi nắm lấy tay nàng.
“Quà?”
Tạ Tầm Chi chỉ vào du thuyền: “Tặng cho em, món quà sinh nhật thứ hai, thích không?”
Dịch Tư Linh kinh ngạc nhìn chiếc siêu du thuyền kia, tim đập có chút kề bên ngừng lại. Đêm nay thật sự giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc.
Nàng cố nén cảm xúc, hỏi: “Nói dối đi, không phải nói một năm mới có thể nhận được sao?”
Tạ Tầm Chi cười: “Bất ngờ.”
Dịch Tư Linh bỗng nhiên bật cười, không màng xung quanh toàn là người, cứ thế nhào vào lòng anh, hai tay ôm lấy cổ anh: “Cho nên quà của em không chỉ có cây b.út lông ‘phá’ (xấu xí) kia, mà còn có du thuyền!”
Nàng giống như một đứa trẻ nhỏ, trong ánh mắt tất cả đều là ánh sáng lấp lánh rực rỡ, tâm trạng uể oải cả một đêm vào lúc này hoàn toàn bừng sáng.
May mắn Tạ Tầm Chi sức lực lớn, chịu được nàng lúc kinh lúc rống, vững vàng ôm nàng vào lòng. Hóa ra nàng lại để ý đến cây b.út lông kia như vậy, thật ra cây b.út đó là do chính tay anh làm.
“Em thực sự không thích cây b.út đó sao?” Tạ Tầm Chi bật cười: “Anh còn cố ý nhờ sư phụ dạy anh khắc chữ, học đã lâu rồi. Lần sau không tặng em những thứ này nữa.”
Anh luôn chọn một số món quà không làm nàng vui. Váy vóc giày dép cũng vậy, toàn chọn những thứ nàng không thích.
