Xuân Triều Không Ngủ - Chương 5: Bí Mật Của Dịch Gia

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:25

Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng bị ai lạnh nhạt ngó lơ như vậy. Cô ném thỏi son vào trong túi xách, lực tay có chút mạnh.

Dịch Nhạc Linh vừa lúc quay lại, nhìn thấy cảnh này nhưng không biết chi tiết bên trong, chỉ thấy một người đàn ông nhặt son giúp Dịch Tư Linh.

Cô nói với Dịch Tư Linh: "Vừa nãy soái ca kia trông cũng khá đấy chứ, đúng gu của em còn gì."

Dịch Tư Linh cố ý hỏi: "Soái ca? Ở đâu ra?"

Dịch Nhạc Linh: "Người nhặt son cho em đó."

"À..." Dịch Tư Linh lười biếng kéo dài âm cuối, đ.á.n.h giá: "Cũng thường thôi."

Dịch Nhạc Linh cố ý trêu cô: "Không phải là do người ta không bị sắc đẹp của em hấp dẫn nên em cố ý dìm hàng người ta đấy chứ?"

Mặt Dịch Tư Linh đỏ bừng lên: "Chị Hai, hôm nay chị đáng ghét quá đi, dám hùa với người ngoài bắt nạt em!"

Dịch Nhạc Linh chắp tay trước n.g.ự.c, giơ qua đầu xin tha. Phải dỗ dành mất mười phút, lại hứa sẽ giúp Dịch Tư Linh lấy được viên hồng ngọc từng bỏ lỡ ở buổi đấu giá, Dịch Tư Linh mới miễn cưỡng không so đo với cô nữa.

Ăn xong, hai chị em chia tay nhau, một người về trụ sở tập đoàn làm việc, người kia đến khách sạn dưới lầu điểm danh.

Dịch gia kinh doanh rất nhiều ngành nghề, trong đó bất động sản, vận tải đường thủy, vàng bạc đá quý và khách sạn là bốn mảng lớn nhất. Trong mười khách sạn của gia đình, khách sạn Tinh Đỉnh là cái đầu tiên do Dịch Khôn Sơn sáng lập, có ý nghĩa kỷ niệm nhất, nên ông mới tặng Tinh Đỉnh làm quà sinh nhật 18 tuổi cho con gái lớn.

Các phú hào khác tặng con gái không ngoài trang sức, quần áo đẹp, siêu xe, đồng hồ hiệu, còn Dịch Khôn Sơn ra tay là tặng hẳn một khách sạn 5 sao cao cấp. Món quà này khiến danh tiếng Dịch Tư Linh vang dội trong giới, vô số thiên kim tiểu thư hâm mộ cô —— cũng không hẳn chỉ vì cái khách sạn này.

Dịch Khôn Sơn là một "kỳ ba" trong giới siêu giàu, không có con trai, cũng không có tình nhân hay con rơi con vãi lộn xộn bên ngoài, chỉ có bốn cô con gái, cô nào cũng là bảo bối trong lòng bàn tay. Dịch Tư Linh lại là trưởng nữ, sự sủng ái cô nhận được nhiều không kể xiết, không phải là thứ mà những cô gái trong các gia đình có một đống anh em đích thứ có thể tưởng tượng được.

Khách sạn đã thuê giám đốc chuyên nghiệp điều hành hoạt động hàng ngày, Dịch Tư Linh không thường xuyên tới, cô có rất nhiều việc riêng của mình.

Mỗi năm cô nhận được hàng trăm lá thư mời từ các thương hiệu lớn, tạp chí, câu lạc bộ, tổ chức xã hội, hoặc là thư mời tư nhân, tiệc tối, party, xem show thời trang... Việc ra vào chốn danh lợi hào nhoáng là chuyện thường ngày như cơm bữa. Bởi vì cô là cái tên hot trong giới thượng lưu, doanh thu của khách sạn Tinh Đỉnh bốn năm nay liên tục leo thang, thậm chí còn đạt được thỏa thuận hợp tác với thương hiệu trang sức trăm năm tuổi Bariya. Nhà thiết kế chính của Bariya đã liên tục bốn năm đích thân thiết kế trang trí Giáng Sinh cho mặt tiền khách sạn.

Sự hợp tác này khiến danh tiếng Tinh Đỉnh tăng vọt, đứng đầu trong số các khách sạn xa xỉ ở Cảng Đảo. Dù sao tôn chỉ của cô chính là vừa chơi vừa kiếm tiền, nếu bắt cô quy củ đến tập đoàn đi làm kiếm tiền, đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng không làm.

Sau khi đi dạo một vòng theo lệ thường ở khách sạn, ký vài văn kiện, cô trở về Dịch công quán thì cũng gần đến giờ cơm tối.

"Đại tiểu thư đã về rồi ạ?" Dì Lật từ bếp đi ra, vừa vặn gặp Dịch Tư Linh, bà có chút ngạc nhiên vì đại tiểu thư cũng không thường xuyên ăn tối ở nhà.

"Cô đã ăn tối chưa? Trong bếp đang hầm canh, cô có muốn nếm thử chút không?"

Dì Lật tên đầy đủ là Hồ Lật Lật, lớn hơn Dịch Tư Linh mười mấy tuổi, đã chăm sóc sinh hoạt cho cô từ hồi cô còn học cấp hai.

Dịch Tư Linh nói buổi tối cô không ăn, chỉ uống một cốc sữa chua không đường là được. Cô cố ý về nhà để rình Dịch Khôn Sơn và Lương Vịnh Văn, cũng không tin họ còn có thể trốn được bao lâu.

"Hai vị sếp lớn vẫn chưa về sao ạ?" Đang nói chuyện, Hoa Hoa vui vẻ chạy tới, cọ cọ vào chân cô, cô cúi xuống bế nó lên.

Hoa Hoa là một cô mèo mướp pha trắng, trước n.g.ự.c đeo một chuỗi vòng cổ ngọc bích lấp lánh. Năm năm trước, con mèo này vẫn là mèo hoang, chạy lạc vào hậu hoa viên Dịch công quán, được Dịch Tư Linh phát hiện, lập tức một bước lên đỉnh cao "mèo sinh", từ ăn không đủ no đến đeo trang sức đầy mình.

Về cái tên này, Dịch Tư Linh đã vắt óc suy nghĩ ba ngày, cuối cùng quyết định gọi là Hoa Hoa. Bởi vì khi sờ nó, chân nhỏ của nó sẽ xòe ra như nở hoa.

Dì Lật vừa rót sữa chua vừa nói: "Tiên sinh và phu nhân rạng sáng qua đã bay đi Kinh Thành rồi, cô không biết sao?"

Dịch Tư Linh thật sự không biết chuyện này. Rạng sáng qua cô còn đang nhảy Disco ở tiệc sinh nhật của một người bạn nào đó.

Huống chi hai vị "sếp lớn" cũng không báo cáo lịch trình, rất khó tìm.

Dì Lật rắc một nắm việt quất đã rửa sạch lên sữa chua, phối hợp với chiếc ly sứ hoa linh lan màu vàng nhạt pha xanh lá mạ, bưng cho Dịch Tư Linh: "Nghe nói là có việc rất quan trọng, cho nên suốt đêm ngồi máy bay dân dụng bay qua đó."

"Việc quan trọng..." Dịch Tư Linh vừa vuốt ve Hoa Hoa, suy nghĩ một vòng cũng không nghĩ ra hai người họ hợp thể đi Kinh Thành là để làm gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.