Xuân Triều Không Ngủ - Chương 54

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:31

Lục Già Lâm bật cười, “Anh lúc nào cũng rảnh. Chỉ xem bốn vị đại tiểu thư đây có chịu hạ cố hay không thôi.”

Dịch Quỳnh Linh vội gật đầu: “Đương nhiên rồi! Trai đẹp thì bọn em phải tranh thủ hưởng ké ánh hào quang chứ!” Rồi cô lại huých vào người Dịch Nhạc Linh ngồi gần nhất, “Chị hai, phải không?”

Dịch Nhạc Linh: “…Là em thích ngắm trai đẹp thì có.”

Nói đi cũng phải nói lại, gu thẩm mỹ của Dịch Quỳnh Linh rất cao, nhan sắc bình thường không lọt vào mắt xanh của cô được, người có thể được cô gọi là trai đẹp đủ để chứng minh Lục Già Lâm rất anh tuấn.

Lục Già Lâm thuộc tuýp cao lãnh, đường nét gương mặt như tượng tạc, sống mũi thẳng tắp, nếp mí rất sâu nhưng không rộng, khí chất rất mạnh mẽ, lúc ít nói ít cười lại càng thêm lạnh lùng.

Dịch Tư Linh hùa theo: “Đúng vậy, em là người thích ngắm trai đẹp nhất.”

Bị hai mặt giáp công, Dịch Quỳnh Linh cạn lời.

Lúc này ông chủ vừa hay đã đóng gói mì xong, gọi một tiếng “cậu Lục”. Lục Già Lâm nhìn đồng hồ: “Anh đi trước đây, Mia, đợi em hẹn được thời gian, anh sẽ mời bốn chị em một bữa, địa điểm tùy các em chọn.”

Dịch Tư Linh vẫy tay chào tạm biệt: “Ok, hẹn gặp lại.”

Dịch Quỳnh Linh: “Bai bai, anh Già Lâm!”

Lục Già Lâm xách túi giấy đã được đóng gói, đẩy cửa bước ra, hòa vào màn đêm và ánh đèn neon. Trên cửa kính treo một chuỗi chuông gió, mỗi khi có người ra vào đều sẽ vang lên, Dịch Nhạc Linh quay đầu lại, thấy chuỗi chuông gió đang rung lên leng keng, cô thu hồi tầm mắt.

Lục Già Lâm đi rồi, chủ đề tự nhiên dừng lại trên người anh một lúc.

Dịch Quỳnh Linh nói: “Anh Già Lâm cũng lợi hại thật, mới mấy năm đã từ phó giám đốc công ty con lên làm phó tổng tập đoàn Lục thị. Bây giờ nhà họ Lục cơ bản là do anh ấy và anh trai anh ấy nắm quyền. Cũng không biết ông cụ Lục cuối cùng sẽ chọn ai làm người thừa kế.”

“Sao em biết rõ thế.” Dịch Tư Linh tò mò.

“Mẫn Mẫn nói đó.” Dịch Quỳnh Linh c.ắ.n một miếng bánh bao sườn heo, “Mẫn Mẫn còn nói, mẹ anh ấy đang sắp xếp xem mắt cho anh ấy, có hôn nhân trợ lực thì việc tranh quyền sẽ dễ dàng hơn.”

Trang Tuệ Mẫn là bạn cùng lớp của Dịch Quỳnh Linh, cũng là em họ của Lục Già Lâm, ngày thường hay nhắc đến người anh họ này, nên Dịch Quỳnh Linh biết rất nhiều chuyện ngồi lê đôi mách về nội tình tranh quyền của nhà họ Lục, đương nhiên, cũng biết Lục Già Lâm là con riêng của nhà họ Lục. Đây là chuyện mà giới thượng lưu ở Cảng Thành đều ngầm hiểu nhưng không nói ra.

Con vợ lẽ, con vợ cả gì đó, quá đỗi bình thường, gần như hào môn nào cũng không thiếu. Nhà họ Dịch chỉ có bốn cô con gái, không biết đã khiến bao nhiêu người trong giới ghen tị.

Dịch Nhạc Linh nhíu mày, giọng nói thanh lãnh: “Della, có thể nói chuyện chính được không? Hôn sự của Mia quan trọng, hay là chuyện phiếm về trai đẹp quan trọng hơn.”

Dịch Quỳnh Linh rụt vai, “Em sai rồi, sai rồi, không nói chuyện người khác nữa, nói chuyện công chúa.”

Dịch Tư Linh: “Thật ra không nói chuyện của chị cũng được mà…”

Cũng không có gì để nói, chuyện của cô và Tạ Tầm Chi đã định, không thể thay đổi được nữa. Tiếp theo chỉ cần báo cáo tin này cho Dịch Khôn Sơn và Lương Vịnh Văn, sau đó là bàn bạc hôn sự, tổ chức hôn lễ thế nào… Còn có chụp ảnh cưới…

Dịch Tư Linh da mặt quá mỏng, nghĩ đến chuyện phải chụp ảnh cưới, mặt lại bắt đầu nóng lên, cô nhớ ra trên WeChat, cô vẫn chưa trả lời anh.

Thế là cô lấy điện thoại ra trả lời: 【 Ở nước ngoài thì có Budapest, Heidelberg, London, Paris, cực quang ở Iceland, còn trong nước thì có lâm viên ở Tô Thành, cung điện Potala ở Tây Tạng, hoa hạnh ở Y Lê cũng đẹp, Cố Cung ở Kinh Thành, còn có hoàng hôn ở cảng Victoria, em đều rất thích… Em bị hội chứng khó lựa chọn, anh chọn đi. 】

Gửi đi rồi cô mới thấy đã gần mười hai giờ đêm, giờ này chắc mọi người đều đã ngủ, Dịch Tư Linh nghĩ ngợi, định thu hồi tin nhắn, để mai hãy nói với anh.

Giây tiếp theo, màn hình hiện lên một tin nhắn mới.

Tạ Tầm Chi: 【 Em thích thì chúng ta chụp hết. 】

Chụp hết?

Dịch Tư Linh sững sờ, nếu chụp hết thì phải mất bao nhiêu thời gian?

Tin nhắn tiếp theo lại hiện lên ——

Tạ Tầm Chi: 【 Hai tháng thì hơi gấp, chúng ta chọn trước ba địa điểm, cố gắng có cả trong và ngoài nước. Nước ngoài thì anh đề cử Iceland, mấy tháng này vừa hay có thể ngắm cực quang. 】

【 Hoa hạnh ở Y Lê phải đợi đến cuối tháng tư năm sau. Những nơi còn lại chúng ta sẽ chụp bổ sung trong tuần trăng mật sau khi cưới. 】

【 Phương án này được không em? Nếu không ổn, chúng ta hẹn thời gian vào ngày mai để bàn lại. Bây giờ muộn rồi, hôm nay em đi lại mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, ngủ sớm một chút sẽ tốt hơn. 】

Dịch Tư Linh cầm điện thoại, ngây người.

Không hiểu sao anh có thể biến một chuyện lãng mạn ngọt ngào như chụp ảnh cưới thành một cuộc thương thảo phương án hợp tác giữa hai bên Giáp Ất, nghiêm túc, giống như một con tàu thủy khổng lồ không bao giờ đi chệch hướng.

Anh ta…

Sao lại giống ba cô thế này? Không, còn quản rộng hơn cả ba Dịch Khôn Sơn của cô nữa!

Dịch Khôn Sơn cũng sẽ không quản cô ngủ lúc mấy giờ!

Dịch Tư Linh nghĩ đến sự thật đáng sợ này, vừa tức giận vừa bất lực, dứt khoát gửi lại một biểu tượng mặt cười, thuận tay đổi ghi chú của Tạ Tầm Chi thành:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.