Xuân Vu Nhiễm Nhiễm - Chương 8
Cập nhật lúc: 25/07/2026 15:03
Chương 8
"Từ nay ngươi sẽ ngoan ngoãn."
"Ngày ngày gặp nhau, năm năm bầu bạn, mãi mãi không chia lìa."
Ta run rẩy điên cuồng trong chiếc vò.
Há miệng cầu cứu.
Nhưng dù thế nào cũng không thể phát ra âm thanh.
Kinh hoàng hồi lâu.
Ta mới chợt nhận ra chỉ là một giấc mộng.
Thế nhưng khi mở mắt, xung quanh lại là một mật thất tối đen như mực giơ tay cũng không thấy năm ngón.
Trong màn tĩnh lặng có tiếng sột soạt khe khẽ không ngừng truyền đến.
ta nghe mà da đầu tê dại.
Âm thanh ấy ở ngay sát bên, quỷ dị đến rợn người.
Ta run rẩy đưa tay sờ thử.
Đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó vừa dài vừa đen… mềm như tóc.
Một mùi tanh hôi xộc thẳng vào mặt.
Ta buồn nôn đến muốn ói, nhưng vẫn cố nén lại.
Lần mò tiếp… là một chiếc đầu lâu tròn cứng.
Sống mũi cao, đôi môi nhỏ nhắn… là… là đầu người!
Ta hét lên một tiếng hoảng hốt lùi mạnh về sau.
Đúng lúc ấy cửa mật thất bật mở.
Nguyên Thanh cầm đuốc đứng sang một bên.
Sau lưng hắn là thôi Thiệu như ác quỷ bước ra từ địa ngục.
Còn ngay trước mặt ta… là một chiếc vò lớn.
Gương mặt trong chiếc vò ấy... ta quen thuộc hơn bất kỳ ai.
Là… Lục Đào.
…
Lục Đào trợn trừng hai mắt.
Chiếc lưỡi đã bị cắt đứt.
Muội ấy điên cuồng lắc đầu nhìn ta.
Ta mềm nhũn ngã xuống đất, dạ dày như bị lửa thiêu đốt, nước mắt nóng hổi trào khỏi hốc mắt.
Thôi Thiệu đột nhiên bóp c.h.ặ.t cổ ta, nhấc bổng ta lên, hắn tặc lưỡi đầy thích thú.
"Nguyên Thanh."
"Đây chính là nữ nhân khiến huynh trưởng ta ngày đêm mất ngủ sao?"
Nguyên Thanh hừ lạnh.
"Từ cuối năm trước công t.ử đã liên tục gặp ác mộng."
"Tháng trước còn không quản ngàn dặm chạy đến tận đây tìm nàng ta."
"Thiệu công t.ử, ả nữ nhân này tuyệt đối không thể để sống."
Năm ngón tay siết cổ ta bỗng dùng thêm sức.
Ngay trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t.
Ta chợt nhớ đến… Thấu Cốt Đinh mà Mạnh nương đã đưa.
Tổng cộng có năm cây.
Ta bấm cơ quan.
Vút!
Cây Thấu Cốt Đinh xuyên thẳng qua cổ họng Thôi Thiệu.
Đồng t.ử hắn dần tan rã.
"Ngươi..."
Không đợi Nguyên Thanh kịp phản ứng.
Ta lập tức giơ tay b.ắ.n ra cây thứ hai.
Hắn phản ứng cực nhanh nhưng vẫn bị Thấu Cốt Đinh xuyên thủng một mắt.
Lúc này ta bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Lại giơ tay lên.
Cây thứ ba… xuyên thẳng qua xương quai xanh của hắn.
Cây thứ tư… đ.â.m xuyên n.g.ự.c.
Thôi Thiệu và Nguyên Thanh cứng đờ ngã xuống đất.
Ta vẫn chưa yên tâm.
Liền vơ lấy chiếc ghế bên cạnh điên cuồng nện xuống hết lần này đến lần khác.
Ta đập liên tiếp mấy chục cái, đến khi xác nhận hai kẻ ấy đã c.h.ế.t hẳn ta mới thấy nỗi sợ muộn màng ập đến mà quỳ sụp xuống đất, bật khóc nức nở.
Lục Đào khàn khàn phát ra những âm thanh đứt quãng như vừa khóc lại vừa cười.
Ta gượng chống người đứng dậy.
Hai tay nâng khuôn mặt muội ấy.
"Lục Đào..."
"Muội muốn ta cứu muội sao?"
Muội ấy gật đầu rồi lại lắc đầu.
Đôi mắt chăm chú nhìn ngọn nến.
Sau đó… lại gật đầu.
Lần này.
Ta hiểu rồi.
Muội ấy… không muốn sống nữa.
Ta nhẹ nhàng vén những lọn tóc dính bết trên mặt muội ấy.
"Được."
"Ta hứa với muội."
…
Ta châm một ngọn lửa.
Khi Thôi Tuần vội vã chạy tới thì cả mật thất… đã hoàn toàn sụp đổ.
Mặc cho Quận thủ hết lời khuyên can hắn vẫn dùng tay không đào bới suốt ba ngày.
Tổng cộng tìm được ba t.h.i t.h.ể.
Thôi Thiệu có tín vật trên người rất dễ nhận.
Nguyên Thanh có thẻ bài cũng rất dễ nhận.
Chỉ có t.h.i t.h.ể trong chiếc vò thì không ai biết là ai.
Cũng chẳng biết Thôi Tuần nghĩ thế nào mà hắn ôm t.h.i t.h.ể của Lục Đào đau đớn khóc không thành tiếng.
"A Vu..."
Hóa ra...
Hắn đã nhận nhầm Lục Đào thành ta.
Thôi Tuần đích thân đưa linh cữu về kinh còn kết minh hôn với Lục Đào.
Người trong thiên hạ đều nói hắn điên rồi, hắn vậy mà lại đi cưới một kẻ đã c.h.ế.t làm thê.
Nhưng hắn chẳng buồn giải thích.
Gặp ai cũng nói thê t.ử của hắn tên là A Vu, đến từ Kinh Châu, dung mạo xinh đẹp, tính tình dịu dàng và là người hắn yêu.
Nghe nói… suốt quãng đời sau đó hắn không tái giá, một lòng dốc sức chốn quan trường, không con không cái làm một vị quan thanh liêm suốt cả đời.
Còn phía ta, ta trở thành người không có hộ tịch.
Không còn đường lui, ta đành tìm đến Mạnh Toàn giúp đỡ.
Trước đó từng nghe nói Mạnh Toàn vẫn luôn buôn bán nơi biên quan.
Thế là ta muốn đến Nguyệt Thị bắt đầu lại từ đầu.
Mạnh Toàn là người ít nói nhưng vô cùng biết chăm sóc người khác.
Chúng ta cùng nhau gây dựng một chuỗi t.ửu lâu tại Nguyệt Thị.
Rồi yêu nhau sinh được hai nam một nữ.
Cuộc sống hạnh phúc viên mãn.
Chớp mắt… ba mươi năm đã trôi qua.
Sản nghiệp của ta không chỉ trải khắp Nguyệt Thị mà còn trở thành hoàng thương của Nguyệt Thị, có thể theo đoàn sứ giả của Hoàng thái nữ sang Đại Ngu tiến cống.
Nhiều năm sau ta đưa con cháu trở về cố hương bất ngờ chạm mặt Thôi Tuần.
Lúc ấy… hắn đã là đương triều Thủ phụ.
Vừa nhìn thấy ta hắn như mất hồn rồi lảo đảo… ngã thẳng xuống bậc thềm.
…
Khi Thôi Tuần tỉnh lại thì được Thái y chẩn đoán… là hắn không còn sống được bao lâu nữa.
Thôi phủ phái người đến mời ta.
Ta không đi.
Ngược lại, ta nghe nói hắn sai người đào mộ của cái linh vị kia lên để cải táng.
Đến lúc lâm chung, lại dặn con cháu chôn theo mình một bức họa mà hắn cất giữ cả đời.
Ta chỉ cười khẩy.
Cả người chỉ cảm thấy lạnh buốt.
Mạnh Toàn không nói một lời, đợi đến đêm khuya gió lớn mới lặng lẽ đào mộ Thôi Tuần để lấy bức họa kia ra rồi lại chôn linh vị của Lục Đào trở về chỗ cũ.
Không những xây thêm gạch đá gia cố phần mộ.
Mà còn mời cao tăng đến khóa c.h.ặ.t hồn phách của Thôi Tuần và Lục Đào.
Ta bật cười trêu hắn thật hay ghen.
Mạnh Toàn nghe vậy liền chống nạnh mắng lớn:
"Thứ gì cũng có thể nhường."
"Chỉ riêng phu nhân… tuyệt đối không thể!"
Toàn văn hoàn.
