Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo - Chương 108: Canh Gà Hải Sâm & Chuyện Vào Biên Chế

Cập nhật lúc: 05/03/2026 02:12

Thẩm Thiệu Nguyên thấy tay nàng cầm cái muôi có chút cứng đờ, rửa tay xong liền đi tới giành lấy cái muôi, nhíu mày liếc nhìn con gái: “Ra bên cạnh nghỉ ngơi đi.”

Thẩm Mạt Nhi đ.ấ.m đ.ấ.m cánh tay, thở dài nói: “Làm việc nhà nông đúng là mệt thật a!”

Thẩm Thiệu Nguyên nhíu mày. Nếu không phải công việc ở nhà máy gạch cũng chẳng sung sướng gì, ông thậm chí còn muốn đổi công việc ở nhà máy cho Thẩm Mạt Nhi.

Nói đi cũng phải nói lại, thế giới này cũng thật kỳ quái. Công việc chẳng những có thể “cha truyền con nối”, mà còn có thể ngầm mua bán, trao đổi... Thẩm Thiệu Nguyên không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng nha đầu trong vương phủ làm việc một hồi rồi đổi cho tỷ muội trong nhà hay người khác vào làm thay, thế chẳng phải là loạn cào cào sao!

“Ngày mai cha không đi làm, cha đi làm thay con một ngày.” Thẩm Thiệu Nguyên nói.

Một tay nuôi lớn khuê nữ, Thẩm Thiệu Nguyên tự nhiên là đau lòng. Nghĩ đến con gái từ nhỏ đến lớn sống trong nhung lụa, cành vàng lá ngọc, giờ đây thế nhưng phải chịu cái khổ này, hốc mắt ông tức khắc đỏ lên.

Thẩm Mạt Nhi liếc mắt nhìn, ôi chao, không xong rồi. Cha nàng từ khi tới thế giới này rất ít khi rơi lệ, đột nhiên nhìn thấy bộ dạng này của ông, nàng có chút không quen.

“Haizz, Mạt Nhi đáng thương của cha...”

Thẩm Mạt Nhi vừa nghe câu mở đầu này liền biết không ổn, lập tức cắt ngang lời Thẩm Thiệu Nguyên: “Cha, thật ra không cần cha thay con đâu. Sáng mai con còn phải đi dạy học, cũng chỉ làm việc một buổi chiều thôi, thực ra cũng chịu được. Có điều đợt này chúng ta đều bận rộn, ăn uống đúng là nên tẩm bổ một chút. Hôm trước con tìm thấy trong kho không ít hải sâm, bong bóng cá, vừa khéo ngày mai cha nghỉ làm, hay là hầm một ít?”

Thẩm Thiệu Nguyên bị phân tán sự chú ý, ngẫm nghĩ rồi nói: “Vừa hay đợt này tích cóp được ít phiếu thịt, mai cha mượn xe đạp của đại đội trưởng đi công xã mua nửa con gà về, hầm canh gà hải sâm bong bóng cá.”

Món này cũng không khó làm, cho chút gừng lát, rượu gia vị vào hầm lửa nhỏ là được.

Ăn cơm tối xong, hai cha con theo thường lệ ngồi tán gẫu một lát. Thẩm Thiệu Nguyên từ khi vào nhà máy gạch thì luôn bận tối mắt tối mũi, chẳng những phải lo việc ở lò gạch mà còn thường xuyên bị các đơn vị trên công xã mượn đi hỗ trợ. Tính tình ông ôn hòa, hài hước, nói chuyện với ai cũng hợp, quan hệ với người của các đơn vị đều rất tốt. Bên công xã thậm chí còn ám chỉ muốn điều ông đi.

Từ Vệ Quốc đương nhiên không chịu. Bản thân gã không giỏi làm công tác tuyên truyền, khó khăn lắm mới đào được một nhân tài, mấy tháng nay gã sống dễ chịu hơn biết bao nhiêu, sao có thể để người ta đào góc tường dễ dàng như vậy?

“Cậu ta nói sẽ tranh thủ với xưởng cho cha sớm được vào biên chế chính thức.” Thẩm Thiệu Nguyên nói.

Hiện tại lương của ông là mười tám tệ một tháng. Đương nhiên, vì làm thêm không ít việc, xưởng cũng cấp thêm chút trợ cấp, hai tháng nay cầm về đều được hơn hai mươi tệ.

Nhưng nếu vào biên chế thì có thể lãnh 36 tệ, sau đó cấp bậc tăng lên, mỗi năm còn tăng thêm một chút. Ngoài ra, các loại phiếu lương thực, thực phẩm, phiếu vải... cũng sẽ nhiều hơn, phúc lợi ngày lễ tết cũng có.

Hai kẻ sở hữu không biết bao nhiêu kỳ trân dị bảo, giờ đây nói đến chuyện vào biên chế được tăng lương và phúc lợi lại vui mừng khôn xiết.

Thẩm Mạt Nhi nhiệt tình cổ vũ vài câu: “Không hổ là cha của con, thật lợi hại! Cho dù đổi thế giới thì vẫn cứ là hô mưa gọi gió.”

Thẩm Thiệu Nguyên cười ha hả, tuy miệng không nói nhưng trong lòng đắc ý lắm.

*

Ngày mai còn phải đi làm công, hai cha con tán gẫu một lát rồi ai về phòng nấy rửa mặt đi ngủ. Vẫn ở căn nhà cũ như trước, lần trước bận quá, tiếp theo lại đến vụ thu hoạch, cho nên định bụng chờ thu hoạch xong xuôi mới dọn dẹp chuyển sang nhà mới.

Tuy chưa dọn sang nhà mới nhưng đồ đạc đã lục tục sắm sửa không ít. Phòng ngủ của Thẩm Mạt Nhi vốn chỉ có trơ trọi một chiếc giường, giờ đã có thêm một cái bàn làm việc và một chiếc ghế dựa.

Thẩm Mạt Nhi dựa vào đầu giường, bỗng nhớ tới lời Phó Minh Trạch nói lúc chiều. Hắn bảo tối nay tới tìm nàng, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.

Thẩm Mạt Nhi đoán có thể hắn bận việc gì đó, nghĩ bụng dù sao ngày mai đi làm cũng gặp, đến lúc đó hỏi sau cũng được.

Nghĩ vậy, Thẩm Mạt Nhi liền đặt gối xuống nằm ngủ. Hôm nay nàng thực sự hơi mệt, tuy tinh thần chưa buồn ngủ lắm nhưng cơ thể đã cực độ khát cầu nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, nằm xuống chưa được bao lâu, đang mơ màng nửa tỉnh nửa mê thì nghe thấy hướng cửa sổ truyền đến tiếng *cốc cốc*.

Đêm khuya thanh vắng, âm thanh đột ngột vang lên khiến cảnh tượng này có chút quen thuộc. Thẩm Mạt Nhi chợt nhớ tới lần đám con cháu nhà họ Thẩm nửa đêm chạy tới trộm gạch, trong lòng giật thót, cả người tức khắc tỉnh táo hơn nửa.

Nín thở lắng nghe, trong tiếng gõ cửa sổ còn lẫn tiếng *kính coong* thanh thúy. Thẩm Mạt Nhi trong lòng kỳ quái, nhưng nàng vốn gan lớn, đứng dậy tùy tay cầm lấy cây gậy gỗ ở góc tường, đi tới nhẹ nhàng gạt then cài cửa sổ.

“Là tôi.”

Ngoài cửa sổ vang lên giọng nói thanh nhuận quen thuộc.

Thẩm Mạt Nhi trong lòng khẽ động, kéo toang cửa sổ ra, liền thấy dưới ánh trăng trắng ngần, Phó Minh Trạch nghiêng người dựa vào một chiếc xe đạp, một tay nhẹ nhàng gạt chuông xe, khóe môi khẽ nhếch nhìn về phía nàng.

Trong đôi mắt trong trẻo dường như phản chiếu cả ánh trăng.

“Ra đây đi.” Hắn khẽ nói.

Nói xong lại vỗ vỗ yên sau chiếc xe đạp, cười nói: “Xe đạp của cô đây.”

Thẩm Mạt Nhi chớp chớp mắt, cảm thấy cảnh tượng này có chút thần kỳ.

Người này, nửa đêm chạy tới giao xe đạp cho nàng?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.