Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo - Chương 210: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
Cập nhật lúc: 06/03/2026 13:02
Thẩm Mạt Nhi gắp cho Phó Minh Trạch một miếng thịt cá: “Ăn nhiều cá một chút.” *Ăn chút thịt cá bổ não đi.*
Lại gắp cho Thẩm Thiệu Nguyên một miếng trứng xào: “Ăn nhiều trứng gà một chút.” *Ăn nhiều đồ vào bớt lừa người đi.*
Cơm tất niên ăn đến một nửa, bên ngoài tiếng pháo nổ bùm bùm vang lên. Thẩm Mạt Nhi nâng chén: “Chúc năm sau thuận thuận lợi lợi, hỉ nhạc an khang.”
Thẩm Thiệu Nguyên cười nói: “Hỉ nhạc an khang.”
Phó Minh Trạch: “Hỉ nhạc an khang.”
Đùng một tiếng, một tiếng pháo nổ thật lớn vang lên, Thẩm Thiệu Nguyên bị giật mình: “Ai da, nhà ai mua pháo nổ to thế. Nào, chúng ta ăn nhanh một chút, mau ch.óng đi đốt pháo, cũng không thể để bọn họ so bì được.”
Ăn xong, Thẩm Mạt Nhi cùng Phó Minh Trạch thu dọn bát đũa. Thẩm Thiệu Nguyên cầm một cái hộp cơm, bên trong đựng thịt và đồ ăn đã để riêng ra từ trước, ông nhét thêm một cái màn thầu vào, thừa dịp bóng đêm đi ra cửa.
Thẩm Mạt Nhi biết ông đi đưa đồ ăn cho lão Uông đầu ở chuồng bò, phỏng chừng còn phải tán gẫu một lát mới về, vì thế rửa bát xong liền kéo Phó Minh Trạch đi đốt pháo.
Ngày thường giờ này trong thôn sớm đã tối đen yên tĩnh, hôm nay thì khác. Chẳng sợ bọn họ ở cửa thôn, cũng có thể nhìn thấy ánh lửa không ngừng sáng lên trong thôn, còn nghe thấy tiếng cười đùa loáng thoáng.
Pháo đã sớm được treo ở cửa. Phó Minh Trạch lấy que diêm châm ngòi, vội vàng kéo Thẩm Mạt Nhi chạy vào trong cửa. Pháo nổ bùm bùm vang dội phía sau bọn họ. Thẩm Mạt Nhi hét lên một tiếng, cười nép vào sau lưng Phó Minh Trạch. Phó Minh Trạch duỗi tay vớt một cái, đem người ôm vào trong lòng n.g.ự.c.
Không khí lạnh lẽo của đêm đông lập tức bị ngăn cách bên ngoài. Thẩm Mạt Nhi nhìn ra cửa viện, ôm lấy vòng eo thon chắc của Phó Minh Trạch.
Phó Minh Trạch cúi đầu hôn một cái, ôn nhu nói: “Thẩm Mạt Nhi đồng chí, năm mới vui vẻ.”
Thẩm Mạt Nhi cười đáp: “Phó thanh niên, năm mới vui vẻ.”
Thẩm Mạt Nhi không biết cha nàng sau đó khi nào mới về, nàng chỉ biết chính mình buồn ngủ díu mắt còn bị Phó thanh niên bắt lấy “đón giao thừa”. Cố tình biện pháp đón giao thừa của hắn quá giày vò người, nàng bị lăn lộn đến giọng nói đều khàn đặc, móng tay cũng không biết đã cào lên người hắn bao nhiêu cái.
Lại hận hắn nói lời không giữ lời, rõ ràng bảo "lập tức liền ngủ", nhưng cái "lập tức" ấy kéo dài cả nửa ngày cũng không thấy hắn buông tha. Nàng lại sợ chính mình sức lực lớn, thật sự cào hắn bị thương, cứ mơ mơ màng màng như vậy mãi cho đến khi hắn bưng một chậu nước ấm vào lau người cho nàng. Nàng híp mắt nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ sáng.
Dưới ánh đèn mờ ảo, thần sắc Phó Minh Trạch thỏa mãn, khuôn mặt tuấn tú hơi nhiễm một màu hồng nhạt, cả người nhìn có loại lười biếng khác hẳn ngày thường.
Hắn khom lưng hôn lên cánh môi Thẩm Mạt Nhi, thấp giọng dỗ dành: “Ngủ đi.”
Thẩm Mạt Nhi muốn trừng hắn một cái, bất đắc dĩ ánh mắt không có chút lực sát thương nào, ngược lại mềm mại có chút câu nhân. Phó Minh Trạch thở dài một tiếng, duỗi tay che mắt nàng lại, nói thêm lần nữa: “Ngủ đi.”
Thẩm Mạt Nhi lập tức ngủ thiếp đi. Chờ đến khi tỉnh lại lần nữa, mặt trời đã treo cao giữa trời, nàng nhìn đồng hồ, đã gần 10 giờ.
Mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài cửa. Thẩm Mạt Nhi lắng tai nghe một lát, nhận ra là Mao Mao và mấy đứa "hùng hài t.ử". Giọng Mao Mao to nhất, nàng nghe thấy thằng nhóc đó đang ồn ào: “Mạt Nhi tỷ tỷ sao còn chưa dậy, mặt trời soi đến m.ô.n.g rồi!”
Thẩm Mạt Nhi: “……”
Sau đó nàng liền nghe thấy giọng nói nghiêm trang của Phó Minh Trạch: “Chỗ kẹo này đều là Mạt Nhi tỷ tỷ các cháu chuẩn bị, cầm lấy ăn đi. Tối qua chị ấy đón giao thừa, ngủ rất muộn, các cháu ngày mai hãy đến tìm chị ấy chơi.”
“Nhưng ngày mai cháu phải đi nhà bà ngoại.”
“Vậy chờ đi nhà bà ngoại về.”
Phó Minh Trạch bất động thanh sắc dỗ dành đám trẻ con đi mất. Thẩm Mạt Nhi nghe bên ngoài dần yên tĩnh lại, kéo chăn trùm kín mặt.
Đồ đăng đồ t.ử, đồ l.ừ.a đ.ả.o.
*
Một giấc ngủ đến nửa ngày, dậy xong lại là ăn ăn uống uống, ngày mùng một tết cứ thế trôi qua trong không khí nhàn nhã tản mạn.
Sáng sớm mùng hai tết, cả nhà Thẩm Nhân Nhân đã tới.
Mùng hai là ngày về nhà mẹ đẻ. Ba đứa con của Thẩm Nhân Nhân đều chưa kết hôn, cũng không cần cố kỵ chuyện con dâu có muốn về nhà mẹ đẻ hay không, đơn giản là cả nhà tề chỉnh cùng nhau kéo tới.
Điều làm người ta không ngờ tới chính là, gia đình Thẩm Nhân Nhân đến chưa được bao lâu, Thẩm lão đại Thẩm Thắng Lợi thế mà sai cháu trai nhỏ qua nói mời Thẩm Nhân Nhân sang nhà ông ta ăn cơm. Còn truyền lời cái gì mà “Trưởng huynh như cha, cha mẹ đều không còn nữa, thì ông ta làm anh cả chính là nhà mẹ đẻ của các em gái”.
Thẩm Nhân Nhân nghe đến ngẩn người, thầm nghĩ hôm nay mặt trời mọc đằng tây sao? Những năm trước bà về đại đội Dương Liễu, trừ việc ăn cơm ở nhà Thẩm Thiệu Nguyên, mấy người anh em khác đều chẳng quan tâm, coi như không biết bà tới.
Thẩm Nhân Nhân và Thẩm Thắng Lợi tình cảm bình thường, không quá muốn đi, liền từ chối nói bên Thẩm Thiệu Nguyên đã chuẩn bị đồ ăn rồi. Cháu trai nhỏ nhà Thẩm lão đại lạch bạch chạy về báo tin, không bao lâu sau lại quay lại, nói ông nội nó bảo, nếu buổi trưa ăn ở nhà thất gia gia, vậy buổi tối sang nhà bọn họ ăn, không cần sợ tối không về được, đến lúc đó cứ ở lại, mọi người chen chúc một chút là được.
Lại còn nói mời thất gia gia cũng mang theo cô dượng cùng đi, vừa lúc cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên.
“Lão đại đây là bị thất tâm phong à?” Chờ cháu trai nhỏ nhà Thẩm lão đại đi rồi, Thẩm Nhân Nhân không nhịn được nói.
Thật không phải bà lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, thật sự là làm em gái, bà quá rõ tính cách của Thẩm Thắng Lợi. Người này chính là không có lợi thì không dậy sớm, đừng nhìn ông ta là anh cả, nhưng chưa bao giờ giúp đỡ các em, còn trăm phương ngàn kế chiếm tiện nghi của các em.
Năm đó Thẩm Nhân Nhân kết hôn, Thẩm Thắng Lợi sớm đã thành gia lập nghiệp, rõ ràng là huynh trưởng đã ra ở riêng, ông ta còn muốn tính kế tiền sính lễ của Thẩm Nhân Nhân. Nếu không phải khi đó ông cụ đầu óc còn minh mẫn, mặc kệ con trai nói thế nào đều kiên trì muốn đem tiền sính lễ trả lại cho con gái làm của hồi môn, số tiền này không chừng thật sự đã bị ông ta tính kế mất.
