Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 108: Cấp Cứu Và Lời Tỏ Tình
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:25
Lục Đình sớm đã vứt hành lý sau lưng xuống đất, nôn nóng nói: “Ông nội, giao người cho cháu, cháu chạy nhanh hơn. Cháu đưa cô ấy đi, bệnh viện cũng không bao xa.”
Ông Tiêu nhìn thấy người tới cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lục Đình một phen đón lấy Tiêu Khả Tình, cất bước liền chạy. Tốc độ của hắn giống như mũi tên rời dây cung, nhanh đến mức làm người ta hoa cả mắt.
Mẹ Tiêu nhặt hành lý của hắn bỏ vào trong sân, liền cùng ông Tiêu chạy theo phía sau.
Lục Đình dùng tốc độ nhanh nhất của mình, ôm Tiêu Khả Tình một đường chạy như điên. Lo lắng chạy quá nhanh sẽ làm nàng bị xóc nảy, hắn càng thêm cẩn thận đem nàng ôm c.h.ặ.t vào trong lòng n.g.ự.c, để nàng gắt gao dựa vào n.g.ự.c mình.
Hắn một bên chạy một bên nhẹ giọng gọi: “Tình Nhi, anh đã trở về, em tỉnh lại đi được không?”
Tiêu Khả Tình vẫn còn chút ý thức, giống như nghe được thanh âm của Lục Đình. Nàng muốn mở mắt nhìn một cái, nhưng toàn thân đau đớn làm nàng không thể mở mắt ra nổi, yếu ớt phát ra âm thanh: “Đau… quá.”
Tim Lục Đình trong giây lát run rẩy. Nghe thanh âm thống khổ của Tiêu Khả Tình, bước chân dưới chân hắn càng nhanh hơn vài phần.
Ông Tiêu chạy chậm ở phía sau, dừng bước chân, mồm to thở dốc. Tiểu t.ử này làm tốt lắm, chân đây là gắn mô tơ rồi. Ông nói với con dâu: “Con cứ chạy trước đi, ba theo sau liền tới.”
Mẹ Tiêu cất bước chạy đi.
Năm phút sau, Lục Đình đã tới bệnh viện quân khu.
Lục Đình lao vào phòng khám bệnh hô to: “Bác sĩ, mau tới cứu cô ấy!” Thanh âm hắn bởi vì nôn nóng mà trở nên nghẹn ngào. Hắn đem Tiêu Khả Tình nhẹ nhàng đặt lên giường bệnh.
Hai vị y tá nhanh ch.óng vây quanh lại đây. Một y tá nói với người kia: “Cô mau đi gọi bác sĩ Lưu xuống đây, tốc độ phải nhanh.”
Lại quay sang nghiêm túc nói với Lục Đình bên cạnh: “Sao lại để sốt nghiêm trọng thế này mới đưa tới? Không biết sẽ xảy ra án mạng sao?” Vừa nói tay cô ấy cũng không ngừng động tác.
Y tá lập tức tiến hành hạ nhiệt độ vật lý cho bệnh nhân, phải đợi bác sĩ Lưu xuống xem mới có thể kê đơn t.h.u.ố.c.
Lục Đình nhíu mày, một loại đau lòng không nói nên lời lan tràn cả trái tim, làm hắn nháy mắt cảm thấy một trận đau đớn đến hít thở không thông.
Mẹ Tiêu theo sau đuổi tới, vừa vào cửa liền thấy y tá bận rộn và Ca Cao nằm trên giường bệnh, trong lòng bà tràn ngập sợ hãi cùng bất an.
Theo sau liền nghe được tiếng kinh hô của y tá: “Không xong, bệnh nhân ngưng thở rồi.”
Những lời này giống như một đạo sét đ.á.n.h giữa trời quang, nháy mắt đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý của mẹ Tiêu. Bà cả người xụi lơ ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hai mắt thất thần nhìn phía trước, trong miệng lẩm bẩm tự nói: “Tại sao lại như vậy…… Tại sao lại như vậy……”
Lục Đình nghe vậy, sốt ruột đẩy y tá bên cạnh ra, tiến lên một bước. Sau khi xác nhận không còn hô hấp, hắn hít sâu một hơi, nỗ lực làm chính mình bình tĩnh lại. Hắn đã học qua các biện pháp cấp cứu, chuẩn bị tiến hành cấp cứu cho nàng.
Ánh mắt hắn kiên định và quyết đoán, phảng phất tại giờ khắc này, hắn đã đem sở hữu hy vọng cùng lực lượng đều ngưng tụ ở đôi tay chính mình.
Hắn áp dụng hô hấp nhân tạo cùng ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c để tiến hành cấp cứu.
Y tá nhìn thấy hắn thực chuyên nghiệp, cũng để cho hắn làm.
Động tác của Lục Đình nhanh ch.óng mà hữu lực, mỗi một lần ấn đều lộ ra sự chuyên nghiệp của quân nhân.
Đôi mắt đỏ ngầu của Lục Đình trước sau nhìn chằm chằm khuôn mặt Tiêu Khả Tình, phảng phất muốn đem toàn bộ sinh lực của mình rót vào thân thể nàng.
Nước mắt Lục Đình cũng bất tri bất giác chảy ra, hắn một bên cấp cứu một bên gọi:
“Tình Nhi, em không thể đi, mau tỉnh lại cho anh. Em hiểu lầm anh rồi, anh còn chưa giải thích cho em nghe, anh còn chưa tỏ tình với em đâu. Em đi rồi anh còn làm sao cưới em? Cầu xin em… Cầu xin em, đừng đi……”
Một lần lại một lần làm hô hấp nhân tạo, một lần lại một lần gọi tên nàng…
Tiêu Khả Tình đang chìm sâu vào ký ức năm mười ba tuổi. Từ góc độ của nàng, nàng thấy mình bị Dương Quế Chi đẩy xuống sông. Nàng ở trong nước giãy giụa, khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t, là Lục Đình từ trong nước cứu nàng lên.
Thân thể nàng bởi vì ở trong nước cực độ sợ hãi cùng thống khổ mà nháy mắt hô hấp khó khăn, phảng phất bị T.ử Thần gắt gao bóp c.h.ặ.t yết hầu, cho nên thân thể nàng mới nháy mắt ngưng thở.
Ký ức không hoàn chỉnh tại giờ khắc này hoàn toàn rõ ràng.
Tiêu Khả Tình đang chìm trong ký ức, sau khi được Lục Đình cứu lên, thân thể nàng cũng bắt đầu có hô hấp trở lại.
Bên tai liền nghe được tiếng gào của Lục Đình: “Đừng đi, Tình Nhi, em mau tỉnh lại cho anh. Anh còn chưa giải thích cho em về sự hiểu lầm kia, anh chỉ hôn qua một mình em thôi. Anh còn chưa tỏ tình với em, anh thích em, anh muốn cưới em. Em tỉnh lại được không, đừng bỏ lại anh… Cầu xin em mau tỉnh lại.”
Tiêu Khả Tình cảm giác trong miệng có không khí tiến vào, nháy mắt ho khan lên. Bên tai nghe được thanh âm của Lục Đình, hắn là đang tỏ tình với mình sao?
Trong phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng ho khan của Tiêu Khả Tình, Lục Đình nháy mắt dừng tay đang ép tim.
Trên mặt lộ ra vui mừng, trong mắt cũng lập lòe lệ quang. Hắn ôm lấy Tiêu Khả Tình, đôi tay khớp xương rõ ràng ức chế không được mà run rẩy.
Bắt lấy mạch đập của Tiêu Khả Tình, cảm nhận được nó đang nhảy lên, hắn lại vuốt ve khuôn mặt nàng.
Thanh âm mang theo sự may mắn của người sống sót sau tai nạn: “Tình Nhi, thật tốt quá, em không có bỏ lại anh, thật tốt quá.”
Mẹ Tiêu nghe được tiếng ho khan của con gái, nháy mắt cũng vây quanh lại đây, trong mắt tràn đầy nước mắt. Nhìn Tiêu Khả Tình rốt cuộc có phản ứng, tảng đá lớn trong lòng bà cũng hơi chút rơi xuống đất.
