Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 146: Kế Hoạch Của Kiều San San
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:08
Tiêu Tuấn Kiệt bất đắc dĩ ừ một tiếng, rồi rảo bước thật nhanh hướng về phía nhà ăn.
Kiều San San nhìn theo bóng lưng đã đi xa, khẽ nhếch môi cười. Cô chỉ muốn mỗi ngày xuất hiện trước mắt Tiêu Tuấn Kiệt một lần cho hắn nhớ mặt thôi, chứ cứ bám riết không buông chắc chắn sẽ làm người ta phát phiền. Như thế này thì chẳng ai nói gì được cô, mà ít nhất trong lòng anh ấy cũng đã có ấn tượng về cô rồi.
Kiều San San chưa từng theo đuổi ai, cũng chẳng biết phải theo đuổi thế nào. Những người theo đuổi cô thì cô lại chẳng thích.
Từ ba năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy anh trên tàu hỏa cứu một cậu bé khỏi tay bọn buôn người, anh đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc trong lòng cô. Lúc đó cô chỉ thấy anh thật anh dũng, dáng vẻ hiên ngang ấy thật khó mà quên được.
Mãi đến khi họ lên đài nhận thưởng, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã nhận ra anh. Hóa ra anh tên là Tiêu Tuấn Kiệt! So với lần đầu gặp mặt, anh đã trở nên trưởng thành, ổn trọng hơn, người cũng tuấn lãng, soái khí hơn hẳn, cái tên nghe cũng thật hay, khiến tim cô đập rộn ràng ngay lập tức.
Kiều San San nghĩ, đã theo đuổi thì phải theo đuổi cho nghiêm túc, nếu không được thì sau này cũng không dây dưa nữa, ít nhất cô cũng đã nỗ lực tranh thủ rồi. Cô không ngờ lần đầu tỏ tình lại bị anh từ chối quyết đoán đến thế, chẳng còn cách nào khác là cứ lượn lờ trước mặt anh vậy.
Cô vẫn chưa nói cho anh biết chuyện mình sắp chuyển đến đoàn văn công ở Đế Đô, không biết khi anh biết chuyện sẽ có biểu cảm gì đây, thật là mong đợi quá đi!
Nghĩ đoạn, Kiều San San mới đi ra khỏi đại viện. Hôm nay cô định đi mua vài bộ quần áo thu đông để mang theo tới Đế Đô.
Tiêu Tuấn Kiệt vào nhà ăn, vừa lấy xong bữa sáng ngồi xuống chưa được bao lâu thì Kiều Quân đã ngồi xuống đối diện.
“Kiệt ca, sớm thế!” Kiều Quân cười nói.
Tiêu Tuấn Kiệt khẽ gật đầu, lẳng lặng ăn cơm. Kiều Quân thấy anh có vẻ không hứng thú lắm, tò mò hỏi: “Sao thế?”
Tiêu Tuấn Kiệt dừng đũa, hỏi ngược lại: “Cậu có biết chuyện của em gái cậu không?”
Kiều Quân khựng lại: “Chuyện gì cơ?”
“Cậu đừng bảo là không biết em gái cậu thích tôi nhé? Mấy ngày trước cô ấy còn tỏ tình với tôi đấy, cậu không biết thật à?” Tiêu Tuấn Kiệt nhìn chằm chằm Kiều Quân.
Kiều Quân ngẩn người một lát rồi nói: “Tôi cứ tưởng mấy hôm trước nó hỏi thăm về anh chỉ là có hảo cảm thôi, không ngờ nó còn dám tỏ tình luôn, con bé này dũng cảm thật đấy.”
*Hừ, đúng là hai anh em nhà này, mạch não chẳng giống người thường.* Tiêu Tuấn Kiệt tiếp tục ăn cơm, không đáp lời.
Kiều Quân lại tiếp tục: “Em gái tôi có gì không tốt chứ? Người thì xinh đẹp, lại có học thức, bao nhiêu người thích mà nó chẳng thèm để mắt tới ai, đây là lần đầu tiên nó chủ động hỏi thăm tin tức về một người đàn ông đấy!”
Tiêu Tuấn Kiệt buông đũa, nghiêm túc nhìn Kiều Quân: “Không hợp đâu, cậu khuyên em gái cậu đi.” Anh cũng thấy hai anh em nhà này thật thú vị.
Kiều Quân thấy anh ở đây ba năm qua biểu hiện mọi mặt đều tốt, lại không có vấn đề về tác phong, nên khi em gái hỏi thăm, anh ta cũng kể hết cho cô nghe.
Kiều Quân nói tiếp: “Tôi với em gái anh không thành là do tôi chưa đủ ưu tú, cũng không đủ kiên định, ít nhất là tôi sẽ không vì cô ấy mà chuyển tới Đế Đô để theo đuổi. Lúc em gái anh từ chối, tôi cũng chỉ thấy hụt hẫng một chút thôi. Nhưng em gái tôi thì khác, tôi nhìn thấy sự kiên định trong mắt nó. Tôi thấy anh với nó rất hợp nhau đấy, cân nhắc chút đi.”
*Cái tên này còn dám tỏ tình với em gái mình nữa à?* Đúng là anh em một nhà với Kiều San San có khác. Tiêu Tuấn Kiệt nghĩ dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa là mình đi rồi, chắc đi rồi thì cô ấy cũng sẽ quên thôi.
“Thật sự không hợp đâu, cậu cứ thong thả ăn đi, tôi đi trước.” Tiêu Tuấn Kiệt cầm hộp cơm nhôm đứng dậy đi ra ngoài.
Bên này, Dương đoàn trưởng của đoàn văn công không cùng các văn nghệ binh mới tuyển quay về Đế Đô ngay. Ông muốn tranh thủ về trước để tìm Tiêu Khả Tình, nhất định phải chốt xong chuyện này.
Ngồi trên tàu hỏa, ông cứ hồi tưởng lại bài hát mà Tiêu Khả Tình đã hát, đúng là thần khúc! Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy phấn khích, nếu chiêu mộ được cô vào đoàn văn công thì còn lo gì không có những ca khúc hay hơn nữa? Lâm thời ứng biến mà đã lợi hại như vậy, nếu được tập luyện bài bản thì chắc chắn sẽ làm tất cả phải lóa mắt.
Sáng hôm sau, Tiêu Khả Tình vừa ăn sáng xong, mẹ cô vội vã đi làm, ông nội cũng hăng hái đi tập thể d.ụ.c buổi sáng. Cô đang định bụng hôm nay làm việc gì thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
Mở cửa ra, thấy Giang Kỳ đứng đó, cô ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu lại tới đây? Rảnh rỗi thế à? Bộ đội cho ra ngoài sao?”
Giang Kỳ tươi cười rạng rỡ giải thích: “Nghe giọng cậu kìa, không chào đón tớ à? Tối qua về tớ mới biết, hôm nay bộ đội cho tân binh nghỉ hai ngày, tớ phải về thăm bà nội, cậu đi cùng tớ đi!”
Tiêu Khả Tình nghe vậy, không chút do dự đồng ý ngay: “Được, nhưng phải đi mua ít đồ cho người già đã. Lần trước tớ đến tìm cậu chẳng mang theo gì, lần này nhất định phải mang.”
Cô nói tiếp: “Cậu vào nhà ngồi đợi một lát, tớ đi thay quần áo, rồi chào thím Tôn một tiếng chúng ta đi luôn.”
Giang Kỳ gật đầu đồng ý, vào nhà chào thím Tôn. Một lát sau, Tiêu Khả Tình thay đồ xong, cầm theo chiếc gùi đưa cho Giang Kỳ đeo để đựng đồ. Lần trước cô đã lưu ý tình cảnh nhà bà nội Giang Kỳ, thật sự có rất nhiều thứ cần phải mua.
Hai người chuẩn bị xong xuôi liền cùng nhau ra ngoài.
