Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 20

Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:11

Năm rưỡi chiều, đồng hồ báo thức vang lên đúng giờ, cô sửa sang lại bản thân, xách đồ ăn và táo trong không gian ra khỏi nhà.

Vừa ra khỏi cổng lớn liền gặp mấy thím trong đại viện.

Một thím xách giỏ rau nói: “Đây là con dâu nhà ai thế? Xinh thật, nhìn da con bé trắng đến phát sáng kìa, vừa nhìn đã biết là người thành phố lớn đến, đồng hồ đeo trên tay cũng sang trọng thật, tôi chưa từng thấy bao giờ.”

Một thím khác nói: “Cũng không nghe nói gần đây có ai cưới hỏi, không biết là nhà ai, cô xem con bé tết tóc kiểu gì mà đẹp thế.”

Đi đến trước phòng bệnh, thấy Hạ Dương, cô nói: “Hạ Dương, hôm nay tôi nấu cơm cho anh tôi, anh không cần lấy cơm cho anh ấy nữa. Tôi sợ Lục phó đoàn trưởng ăn không quen cơm tôi nấu nên không mang phần của anh ấy, anh cứ lấy cơm cho anh ấy là được.”

“Được, tôi vào hỏi xem Lục phó đoàn trưởng muốn ăn gì.” Hạ Dương liền mở cửa đi vào.

Tiêu Khả Tình vốn nghĩ nấu cơm cho một người cũng là nấu, nấu cho hai người cũng đơn giản, chỉ là nghĩ đến trước kia nguyên chủ đưa đồ ăn cho Lục Đình đều bị hắn tránh như tránh tà, cô vẫn không nên tự tìm mất mặt.

Dù sao lúc uống nước cho hắn thêm chút nước linh tuyền cũng như nhau cả.

Tiêu Khả Tình đi theo Hạ Dương vào phòng bệnh, bên tai liền nghe thấy giọng của Hạ Dương: “Lục phó đoàn trưởng, tôi đi lấy cơm cho anh, xem anh có muốn ăn gì không tôi lấy luôn một thể.”

Tiêu Khả Tình bước vào liền thấy cả hai đều đang tựa người ngồi dậy, cô đến gần, mỉm cười nói với Tiêu Tuấn Kiệt: “Anh, em mang cơm đến cho anh đây.”

Anh trai nhìn em gái rồi lại nhìn Hạ Dương, thoáng chốc đã hiểu ra, cười nói: “Em gái, em không mang phần của Lục Đình à?”

Tiêu Khả Tình liếc mắt đối diện với đôi mắt sắc bén của Lục Đình, vội vàng giải thích: “Lục phó đoàn trưởng, anh đừng hiểu lầm, tôi không mang phần của anh, anh yên tâm, tôi sẽ không giống như trước kia mang đồ ăn đến cho anh đâu.”

Chỉ nghe thấy Tiêu Tuấn Kiệt ôm bụng cười ha hả: “Ha ha ha ha… Lục Đình, trước kia không phải cậu không ăn cơm em gái tôi nấu sao? Bây giờ vừa đúng ý cậu rồi.”

Sắc mặt Lục Đình trong nháy mắt đen kịt lại.

Tiêu Khả Tình chỉ cảm thấy nhiệt độ xung quanh lập tức lạnh đi mấy độ.

Hắn hừ lạnh, ánh mắt lạnh như băng: “Sao thế? Không có phần của tôi à? Đây là đối xử phân biệt sao, sáng nay còn nói sẽ chăm sóc tôi, đã hứa xem tôi như anh trai, đây là cách cô chăm sóc tôi đấy à?” Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nghi hoặc của Tiêu Khả Tình.

Tiêu Khả Tình lập tức cảm thấy không ổn, e là lại đắc tội với đại lão trong truyện rồi: “Còn không phải vì trước đây tôi tặng đồ ăn cho anh, anh chưa từng ăn một lần nào sao! Anh còn rất tức giận, trốn tôi đến tận đây, nên tôi mới không dám tặng nữa.”

Lục Đình bị cô nói cho nghẹn họng.

Tiêu Khả Tình nhìn Lục Đình mặt mày âm trầm, nói: “Dù sao tôi cũng mang nhiều cho anh trai, anh cũng ăn một chút nhé?”

Thấy Lục Đình không trả lời, cô coi như hắn đã ngầm đồng ý, quay người nói với Hạ Dương: “Hạ Dương, anh đi ăn cơm đi, không cần lấy cơm cho Lục phó đoàn trưởng nữa.”

Hạ Dương sững sờ, hôm nay được hóng chuyện lớn rồi! Đồng chí Tiêu và phó đoàn trưởng Diêm Vương mặt lạnh của chúng ta không đơn giản nha! Thấy sắc mặt Lục phó đoàn trưởng không tốt, hắn cũng thấy hơi rén, không dám ở lại lâu: “Được, tôi ăn cơm xong sẽ đến ngay.”

Tiêu Khả Tình gắp thức ăn vào cháo, đưa cho anh trai: “Anh, mới phẫu thuật xong chỉ có thể ăn thanh đạm, đợi mấy ngày nữa khỏe lại, em sẽ làm món ngon cho anh.”

Tiêu Khả Tình vừa định đưa cháo cho Lục Đình thì thấy hắn dùng tay trái đỡ tay phải, cúi đầu.

Tiêu Khả Tình trong lòng bất giác dừng tay lại, chắc là đau lắm!

Thôi, đã làm người tốt thì làm cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, mình vẫn nên đút cho hắn thì hơn.

Chưa đợi Lục Đình kịp phản ứng, Tiêu Khả Tình đã đưa cháo thịt nạc đến bên miệng hắn: “Ăn đi.”

Lục Đình rất tự giác mở miệng, mày hơi nhíu lại rồi giãn ra, cũng coi như thức thời, biết tay mình đau không cử động được.

Vừa cho vào miệng, hương thơm của cháo thịt xộc thẳng vào vị giác, mắt Lục Đình gần như trợn tròn, mãi đến miếng thứ hai nuốt xuống bụng, hắn, một người thường ngày không chú trọng chuyện ăn uống, cũng phải công nhận món cháo của nha đầu này ngon tuyệt cú mèo, ngon không còn gì để tả.

Tiêu Tuấn Kiệt cũng ăn một miếng rồi ăn ngấu nghiến, không buồn nói chuyện.

Tiêu Khả Tình lại gắp một đũa cải trắng cho Lục Đình.

Lúc đầu Lục Đình ăn còn hơi không tự nhiên, bây giờ cũng không làm giá nữa, dù sao đút một miếng cũng là đút, không quan tâm đút mấy miếng.

Cải trắng cho vào miệng tựa như đang thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn, giòn tan mang theo vị ngọt thanh, ngon miệng lại mọng nước.

Lục Đình liếc mắt nhìn Tiêu Khả Tình, *sao nha đầu này xào cải trắng cũng khác người thường vậy.*

Vừa ăn xong, dưa chuột trong miệng thanh mát ngon miệng, rất đưa cơm.

Cứ thế một miếng dưa chuột, một miếng cháo thịt, một miếng cải trắng được đút lặp đi lặp lại cho đến khi ăn hết sạch.

Lục Đình sờ sờ mũi, nói với Tiêu Khả Tình: “Cảm ơn, rất ngon.”

“Ăn no chưa? Hôm nay có lẽ hơi ít, các anh không thể ăn quá no, mới phẫu thuật xong sợ không tiêu hóa được, ngày mai em sẽ làm nhiều hơn.”

Lục Đình cảm thấy mình còn có thể ăn thêm rất nhiều, chút này sao mà đủ, xem ra nha đầu này thật sự không nấu phần của mình, lập tức cảm thấy trong lòng không thoải mái là chuyện gì?

Tiêu Tuấn Kiệt ăn xong nói: “Em gái, sao tài nấu nướng của em tốt vậy, anh còn muốn ăn nữa, cảm giác chưa no, bữa này là bữa ngon nhất anh được ăn trong nửa tháng nay.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.