Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 200: Anh Cõng Tôi Về Đi

Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:17

Tiêu Tuấn Kiệt đưa tay nhẹ nhàng chạm vào cổ chân Kiều San San, cô lập tức kêu đau.

Sau khi kiểm tra lại một lượt, Tiêu Tuấn Kiệt mở miệng nói: “Không thương tổn đến xương cốt, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe thôi. Tôi đỡ cô đứng dậy trước, sau đó qua chỗ bệ đá kia ngồi.”

Kiều San San nghe nói không sao thì tim cũng nhẹ nhõm hẳn, gật đầu đáp: “Vâng, cảm ơn anh!”

Tiêu Tuấn Kiệt đỡ Kiều San San đến bệ đá ngồi xuống.

Xung quanh có vài người ném tới ánh mắt kỳ quặc.

Tiêu Tuấn Kiệt khẽ hắng giọng, đứng dậy nói: “Cô ngồi đây nghỉ một lát, đừng đi đâu cả, tôi quay lại ngay.” Kiều San San đỏ hoe mắt gật đầu.

Tiêu Tuấn Kiệt rảo bước quay lại bách hóa.

Kiều San San nhìn theo bóng lưng anh, thầm nghĩ cũng may anh không bỏ mặc mình. Cô nhìn vào lòng bàn tay, ghé miệng thổi thổi vào vết thương.

Rất nhanh, Tiêu Tuấn Kiệt đã quay lại, tay cầm một cây kem que ngồi xổm trước mặt Kiều San San.

Lúc mua kem, thấy vỏ bọc bằng giấy, anh đã cố ý xin nhân viên bán hàng một cái túi nilon bọc bên ngoài.

Anh lại lấy khăn tay từ trong túi ra bọc lớp ngoài cùng, đưa cho Kiều San San: “Chườm nửa tiếng đi, lát nữa tôi bôi t.h.u.ố.c cho.” Nói xong, Tiêu Tuấn Kiệt thuận thế ngồi xuống bên cạnh.

Kiều San San nhận lấy chườm lên chân, nhìn chiếc khăn tay bọc bên ngoài, trong lòng thấy rất cảm động.

Cô khẽ nói: “Cảm ơn anh, Tiêu doanh trưởng.”

Tiêu Tuấn Kiệt có chút không tự nhiên: “Không có gì, lúc trước thái độ của tôi không tốt lắm, cô đừng để bụng.”

Mắt Kiều San San sáng lên: “Vậy có phải anh không ghét tôi nữa không?”

Tiêu Tuấn Kiệt im lặng một hồi: “Ừm, không ghét.” Cô gái này ngoại trừ thỉnh thoảng hay bám theo anh ra thì cũng chẳng làm chuyện gì quá đáng, không đến mức chán ghét.

Tiêu Tuấn Kiệt nghĩ một lát rồi nói: “Tôi bảo Hạ Dương lái xe tới đây đón cô, cô ở đây một mình được chứ?”

Kiều San San nói: “Vâng... nhưng tôi hơi sợ, hay là anh cõng tôi về đi!”

Tiêu Tuấn Kiệt bình tĩnh nhìn Kiều San San, đôi mắt sắc bén đ.á.n.h giá cô.

Kiều San San vội vàng giải thích: “Tôi không định thích anh nữa đâu, nhưng chân tôi trật thật mà. Vạn nhất gặp chuyện gì, tôi đến cơ hội chạy cũng không có. Anh đi cùng tôi ra ngoài, chắc chắn không thể trơ mắt nhìn tôi xảy ra chuyện đúng không?”

Tiêu Tuấn Kiệt nghiêm túc nói: “Cô không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao?”

Kiều San San bĩu môi: “Bây giờ tôi là người bệnh, tình huống đặc biệt phải đối đãi đặc biệt chứ!”

Tiêu Tuấn Kiệt dùng đôi mắt sắc như ưng nhìn cô: “Cô sẽ không vì chuyện này mà ăn vạ tôi đấy chứ?”

Kiều San San lườm anh một cái, hơi giận dỗi: “Tôi là loại người không ai thèm sao? Mà phải mặt dày mày dạn ăn vạ anh. Anh thật là, sao có thể nghĩ tôi xấu như vậy, sao mà nhỏ mọn thế không biết!”

Tiêu Tuấn Kiệt bất đắc dĩ thở dài, cuối cùng vẫn ngồi xổm xuống nói: “Lên đi.”

Gương mặt Kiều San San lập tức nở nụ cười rạng rỡ, cô cẩn thận áp sát vào lưng anh.

Tiêu Tuấn Kiệt cõng cô đứng dậy, người hơi cứng đờ một chút nhưng nhanh ch.óng khôi phục lại, chậm rãi bước đi.

Kiều San San ngửi thấy mùi bồ kết nhàn nhạt trên người anh, tim đập loạn nhịp như hươu chạy.

Nhưng nhớ tới lời vừa nói là không thích anh nữa, cô chỉ đành lặng lẽ đè nén cảm xúc. Nói thì nói vậy, nhưng cô sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu, đổi cách khác theo đuổi anh là được.

Kiều San San nhìn chằm chằm vào gáy anh hồi lâu, hai tay vòng qua cổ anh siết c.h.ặ.t thêm một chút.

Tiêu Tuấn Kiệt chưa bao giờ cõng phụ nữ, cảm nhận được cổ mình bị cô ôm c.h.ặ.t, toàn thân cơ bắp đều căng cứng.

Hơi thở toàn là mùi hương trên người cô, cả tấm lưng đều cảm nhận được sự mềm mại, vành tai anh nhanh ch.óng đỏ bừng lên.

Tiêu Tuấn Kiệt đỏ mặt nói: “Cô định siết c.h.ế.t tôi đấy à?”

Kiều San San ghé sát tai anh thì thầm: “Tôi sợ anh làm ngã tôi, chân tôi mà nặng thêm thì sao.” Nhìn vành tai Tiêu Tuấn Kiệt đã đỏ rực một mảng, khóe miệng cô khẽ nhếch lên lộ ra nụ cười đắc ý.

Tiêu Tuấn Kiệt cảm nhận được hơi nóng bên tai, cảm giác tê dại khiến hơi thở anh trở nên dồn dập.

Ái chà! Thật là muốn mạng mà.

Lúc này, Hạ Dương nhìn thấy hai người đi tới thì kinh ngạc không thôi.

Tiêu Tuấn Kiệt đặt Kiều San San xuống ghế sau, tóm tắt qua tình hình.

Hạ Dương trêu chọc: “Tiêu doanh trưởng, anh cũng thật là tinh tế nha.” Tiêu Tuấn Kiệt lườm cậu ta một cái.

Anh lấy t.h.u.ố.c từ trong ba lô ra, đây là t.h.u.ố.c em gái anh để lại.

Tiêu Tuấn Kiệt đi tới cửa xe ghế sau, nói với người bên trong: “Thuốc này bôi vào chân, ngày ba lần. Cái này mỗi lần uống hai viên, ngày ba lần. Còn lọ này là t.h.u.ố.c bôi tay.”

Kiều San San nói: “Thuốc uống thì tôi biết rồi, nhưng t.h.u.ố.c bôi chân này, tôi thật sự không rõ bôi chỗ nào cho đúng? Vạn nhất tôi bôi sai chỗ thì chẳng phải càng nghiêm trọng sao. Hay là lần này anh bôi giúp tôi đi, lần sau tôi sẽ biết đường mà làm.”

Kiều San San thấy Tiêu Tuấn Kiệt do dự liền biết anh đang nghĩ gì, cô lại bồi thêm: “Tình huống đặc biệt, đối đãi đặc biệt mà! Chỉ một lần thôi, được không?” Giọng nói cô mềm mại, nũng nịu.

Kiều San San hốc mắt rưng rưng, tủi thân nói: “Vạn nhất tôi thành người thọt, tôi còn gả đi đâu được nữa? Lúc đó tôi thật sự phải ăn vạ anh đấy.”

Tiêu Tuấn Kiệt tức đến bật cười, nghiến răng "chậc" một tiếng, lạnh lùng nói: “Đưa tay ra, sau đó đưa chân ra đây.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 200: Chương 200: Anh Cõng Tôi Về Đi | MonkeyD