Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 206: Anh Là Bạn Trai Của Em
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:18
Lục Đình nheo mắt: “Thật sao? Không nói thật là anh sẽ 'thực hành' đấy.” Đôi tay anh càng siết c.h.ặ.t vòng ôm hơn.
Tiêu Khả Tình nghe thấy hai chữ "thực hành" liền vội vàng xin tha: “Nhớ mà.”
Lục Đình cưng chiều nói: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o.” Nụ hôn của anh sắp sửa rơi xuống môi cô.
Tiêu Khả Tình lập tức thoát khỏi vòng tay anh: “Đi thôi! Chạy bộ nào.” Cô nở một nụ cười rồi xoay người chạy đi.
Ánh mắt Lục Đình hiện lên ý cười, nhanh ch.óng đuổi theo bước chân cô.
Lục Đình lo lắng Khả Tình chạy không nổi nên nói: “Tình Nhi, chúng ta cứ từ từ thôi, hôm nay nếu chạy không nổi thì chạy nửa đường thôi cũng được, không sao cả.” Anh vừa chạy vừa nói.
Tiêu Khả Tình khẽ đảo mắt: “Lục ca, anh giữ lời chứ? Khi nào em chạy được một vòng hồ thì anh phải đưa em lên núi bắt thú rừng đấy nhé, đúng không?”
Lục Đình: “Em thấy anh có lần nào nói mà không giữ lời chưa?”
Tiêu Khả Tình nghe vậy hài lòng gật đầu, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười kín đáo.
Hai người chạy dọc theo con đường nhỏ hướng về phía hồ nước.
Lục Đình thấy sắp chạy đến bờ hồ mà hơi thở và biểu cảm của cô vẫn có vẻ khá nhẹ nhàng.
À, đồ l.ừ.a đ.ả.o này lại gạt anh rồi, nhìn cô thế này mà bảo là chạy không nổi sao?
Hừ hừ.
Ánh mắt Lục Đình tối lại, rõ ràng là cô không muốn chạy bộ cùng anh. Cô đã đồng ý làm đối tượng của anh, hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, sao cảm giác cô vẫn cứ muốn trốn tránh anh thế nhỉ!
Hai người nhanh ch.óng đến bờ hồ, mặt hồ buổi sớm lấp lánh ánh sáng, xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng chim hót.
Tiêu Khả Tình hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành.
“Chỗ này thoải mái thật đấy, tiếc là anh nhất định phải nghe lời em, lúc nào cũng phải tránh xa mặt nước ra, biết chưa?” Tiêu Khả Tình không nhịn được dặn dò.
Thấy không ai trả lời, cô xoay người lại thì thấy anh đang nhìn mình chằm chằm không chớp mắt: “Anh làm gì mà nhìn em dữ vậy?”
Lục Đình chậm rãi tiến lại gần: “Chúng ta bây giờ chẳng phải là đối tượng của nhau sao? Tại sao em vẫn muốn trốn tránh anh?”
Tiêu Khả Tình ngẩn ra một chút: “Em trốn anh làm gì chứ! Không có đâu.” Cô sực nhớ ra chuyện sáng qua mình không muốn chạy bộ cùng anh, chắc chỉ có chuyện đó thôi.
Lục Đình khẳng định: “Sáng qua chạy bộ, có phải em muốn tránh mặt anh không?”
“Thì em sợ người trong khu gia binh nhìn thấy mà.” Ánh mắt Tiêu Khả Tình hơi né tránh.
Ánh mắt Lục Đình tối sầm lại, anh chẳng lẽ mất mặt đến mức không dám lộ diện, hay là làm cô xấu hổ? Thật là có nỗi khổ mà không nói nên lời.
Tiêu Khả Tình thấy sắc mặt Lục Đình không tốt, nhìn quanh thấy không có ai.
Cô tiến lên khoác lấy cánh tay anh, tựa sát vào, nũng nịu hỏi: “Giận rồi à?”
Toàn thân Lục Đình bỗng chốc căng cứng, anh không chịu nổi dáng vẻ cô khoác tay mình thế này, huống chi còn mang theo ý vị làm nũng.
Thật là kiều khí quá đi!!!
Đúng là muốn mạng anh mà!!!
Tiêu Khả Tình cảm nhận được sự cứng đờ của anh, nhìn dáng vẻ vụng về đó, cô không nhịn được nhếch môi, giọng điệu càng thêm mềm mại: “Anh giận đến mức người cũng cứng đờ luôn sao?”
Lục Đình liếc nhìn cô: “Đây là lần đầu tiên em chủ động khoác tay anh, hạnh phúc đến đột ngột quá, anh... anh chỉ là quá kích động thôi.”
Trước kia nhìn cô khoác tay anh trai làm nũng, anh vừa hâm mộ vừa ghen tị, đã ao ước từ lâu rồi. Khi khoảnh khắc này thực sự đến, hóa ra lại tuyệt vời như vậy, bảo sao không kích động cho được?
Tiêu Khả Tình nghe vậy thì dở khóc dở cười, lại dựa sát vào cánh tay anh thêm chút nữa.
Lục Đình làm sao chịu nổi sự thân mật này, anh nhìn xuống đỉnh đầu cô: “Không giận nữa.”
Tiêu Khả Tình lại nhớ tới vấn đề lúc nãy: “Anh vẫn chưa trả lời em, lần sau còn đến bờ hồ nữa không? Nếu anh mà bị Tô Hoa Nhài quấn lấy, em sẽ không thèm anh nữa đâu, nhớ kỹ chưa?”
Lục Đình cười nói: “Nhớ rồi, anh nhất định sẽ tránh xa Tô Hoa Nhài.”
Anh thầm nghĩ, bác sĩ Tô sao có thể giống như lời Tình Nhi nói, vì anh mà chuyển đến Đế Đô, rồi lại còn giăng bẫy ở bờ hồ chứ. Nhưng để Tình Nhi yên tâm, chắc chắn anh phải đồng ý với cô rồi.
Tiêu Khả Tình kéo cánh tay anh đi tới, mang theo chút nghịch ngợm: “Đi thôi, bạn trai của em, mau chạy về thôi. Em sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi, anh hứa là phải giữ lời đấy nhé.”
Lục Đình nhìn cô, ý cười trong mắt hiện rõ: “Được, nhưng dạo này anh bận quá, đợi khi nào rảnh anh sẽ đưa em đi, được không?”
Anh còn định lên núi kiểm tra lại một lần nữa xem có mối nguy hiểm nào không.
Tiêu Khả Tình gật đầu: “Vâng.” Cô buông tay anh ra rồi bắt đầu chạy.
Lục Đình lập tức đuổi theo.
Vừa chạy Lục Đình vừa hỏi: “Lúc anh tan làm, anh đi tìm em hay em đến tìm anh?” Bây giờ họ đã là đối tượng của nhau, chỉ cần anh không đi làm nhiệm vụ thì nhất định ngày nào cũng phải gặp mặt.
Tiêu Khả Tình nghĩ đến lúc anh tan làm thì người nhà hai bên đều đã về hết, vẫn cảm thấy không ổn lắm.
Lục Đình thấy cô trầm tư, biết cô lo lắng điều gì, liền bồi thêm: “Hôm nay em đến nhà tìm anh đi, anh đợi em ở sân. Dù sao người nhà anh đều biết anh phi em không cưới rồi, không sao đâu.”
Tiêu Khả Tình nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ còn cách đó, nên gật đầu đồng ý.
Về đến nhà, ăn sáng xong, Tiêu Khả Tình quay lại phòng.
Hôm nay cô định chép lại những ca khúc đã hát ở bộ đội phương Nam, đây là việc Dương đoàn trưởng đã dặn dò kỹ lưỡng trước khi đi.
Tiêu Khả Tình rất sẵn lòng, tiền thưởng và tiền lương phát cùng lúc, cũng coi như là thu nhập cao.
