Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 214: Lục Đình Bị "bơ"
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:20
Lục Đình và Đoàn trưởng Dương từ biệt xong, hắn đi qua.
Khi càng ngày càng gần cô, hắn cảm giác tim đập càng lúc càng nhanh, yết hầu có chút nghẹn lại, *thì ra dáng vẻ cô ấy mặc quân phục thật sự rất ch.ói mắt.*
Nhìn dáng vẻ cô ấy mặc quân phục, trong lòng dâng lên tràn đầy kiêu ngạo, lại nghĩ đến người khác nói về cô ấy, trong lòng càng là đau lòng cho cô gái nhỏ này.
Tiêu Khả Tình lúc này cũng chú ý tới, nhìn về phía người đến sau, lại đảo mắt nhìn về phía hai người bên cạnh nói: “Đợi tôi một chút, bạn tôi đến tìm tôi có chút việc.”
Hai nữ binh gật đầu, cũng nhìn về phía người đến.
Tiêu Khả Tình đi về phía họ.
Ánh mắt Lục Đình sáng rực nhìn về phía người đang đi tới, *mỗi bước chân của cô ấy đều giẫm vào lòng hắn,* không nhịn được nhếch lên nụ cười, *người yêu của hắn sao mà đẹp thế.*
Tiêu Khả Tình nhìn hai người đàn ông phía trước, tối hôm qua đã nghĩ kỹ hôm nay không thể để ý đến người đàn ông này, cười chạy chậm đến trước mặt Giang Kỳ nói: “Sao cậu lại đến đây?”
Lục Đình: “......”
Giang Kỳ giải thích nói: “Chẳng phải lo lắng cho cô sao! Chiều nay tôi đến cổ vũ cho cô, tôi sẽ mang tất cả đồng đội mà tôi quen ở quân đội đến cổ vũ cho cô.” Vừa rồi đứng bên cạnh Lục Đình đã nghe Đoàn trưởng Dương kể lại toàn bộ sự việc.
Tiêu Khả Tình cười khúc khích: “Vẫn là bỏ đi, tôi là dùng thực lực để nói chuyện.”
Đường cong sau lưng Lục Đình căng cứng, đứng bên cạnh nhìn bọn họ trò chuyện, cười lạnh một tiếng, *đây chính là cô ấy nói hắn là người đầu tiên đúng không! Lúc này là coi hắn như không khí à! Ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn hắn đúng không!*
Sắc mặt Lục Đình sớm đã mây đen giăng kín, trong lòng cũng càng lúc càng khó chịu.
Giang Kỳ liếc nhìn Lục Đình một cái, cảm giác khí lạnh xộc thẳng lên trán anh ta, *Tiểu Tình Tình nhà cô ấy là lấy hắn làm bia đỡ đạn sao? Trời ơi! Nếu làm khó dễ hắn thì sao?* Đôi mắt anh ta nháy nháy với Tiêu Khả Tình, miệng còn nghiêng nghiêng về phía Lục Đình.
Tiêu Khả Tình đương nhiên hiểu ý Giang Kỳ, nói với Giang Kỳ: “Bạn mới quen còn đang đợi tôi đấy! Cơm tối cậu đến nhà ăn rồi trò chuyện nhé.” Xoay người cũng không thèm liếc nhìn Lục Đình một cái liền đi rồi.
Lục Đình nhìn bóng dáng Tiêu Khả Tình chạy đi cứng đờ tại chỗ, nhìn cô ấy cười với Giang Kỳ đến tít mắt, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn hắn, nghiến c.h.ặ.t quai hàm, tim như bị d.a.o cắt.
Hắn quay mắt nhìn về phía Giang Kỳ, đôi mắt đen tối sầm lại và lạnh thấu xương.
*Trời ơi! Tiểu Tình Tình nhà cô ấy lần này là hại hắn t.h.ả.m rồi, hắn chịu không nổi ánh mắt như vậy của Lục Đình đâu!*
Giang Kỳ quyết định ra tay trước, lấy hết dũng khí lớn tiếng nói: “Lục Đình, anh xong rồi, anh xong rồi, người phụ nữ của anh có thể không cần anh nữa, tôi rất hiểu Tiểu Tình Tình, rốt cuộc anh đã làm gì?”
Lục Đình lúc này cũng cảm nhận được Tình Nhi giận hắn, cô ấy còn chưa bao giờ không để ý đến hắn như vậy, càng sẽ không không thèm liếc nhìn hắn một cái, giọng điệu lạnh băng: “Tôi cũng muốn biết tôi đã làm gì?”
Lục Đình cau mày, nghĩ nghĩ, con ngươi tối sầm chợt sáng bừng, hắn nghĩ đến hình ảnh tối qua Tiêu Khả Tình nói mệt mỏi.
Lúc đó nói tặng hắn quà cũng là thật, sau đó giận mới không tặng, trong lòng phỏng đoán càng thêm chắc chắn vài phần.
Lục Đình nhìn về phía Giang Kỳ nói: “Đoàn trưởng Dương không phải mời mấy người lính sao? Đi, thông báo cho các doanh trưởng và những người liên quan lần trước cùng tôi ra nhiệm vụ đều đến văn phòng.”
Giang Kỳ cười hắc hắc nói: “Được, tôi đi ngay.” Cái này có thể mạnh hơn hắn mở miệng gấp trăm lần.
Lục Đình lại nhìn về phía Tiêu Khả Tình, lúc này mới xoay người rời đi.
Tiêu Tuấn Kiệt dẫn ba vị nữ đồng chí đi nhờ xe buýt đi về phía quân đội.
Bởi vì là buổi sáng, người đi làm rất nhiều, Tiêu Tuấn Kiệt đầu tiên là làm ba vị nữ đồng chí lên xe, hắn đi theo sau Kiều San San lên xe, trên xe đám người chen chúc.
Kiều San San đứng ở giữa toa xe, mà hai vị nữ đồng chí khác vì lên xe trước đã ngồi xuống ghế phía trước, Tiêu Tuấn Kiệt đứng bên cạnh Kiều San San.
Tiêu Tuấn Kiệt tay cầm tay vịn, còn Kiều San San thì vịn vào ghế bên cạnh.
Xe buýt chậm rãi chuyển động, xe chạy cũng không vững, thường xuyên lắc lư một chút, đến trạm dừng tiếp theo, người lên xe càng nhiều, người bán vé đón tiếp: “Người ở giữa lùi lại một chút, để người phía trước dễ vào.”
Người trên toa xe chuyển động biên độ nhỏ, Tiêu Tuấn Kiệt lúc này cũng cùng Kiều San San khoảng cách gần hơn một chút.
Người bán vé nhìn dưới xe còn có người chưa lên, lại lớn tiếng gọi: “Cái anh cao nhất kia, đồng chí quân nhân lùi lại một chút nữa.”
Kiều San San nghe được là gọi Tiêu Tuấn Kiệt, cô cũng lùi về phía sau, may mắn phía sau là một vị nữ đồng chí.
Tiêu Tuấn Kiệt biết là đang gọi hắn, bởi vì trên xe chỉ có hắn một người mặc quân phục, vốn dĩ thân thể là nghiêng về phía cửa sổ, vì người bán vé gọi là hắn, hắn chỉ cần xoay người về phía Kiều San San.
Hai người lúc này chính là mặt đối mặt, Kiều San San ngước mắt nhìn về phía Tiêu Tuấn Kiệt, hai người bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Tuấn Kiệt trong nháy mắt dời tầm mắt ngẩng đầu nhìn về phía trần xe.
Ngã tư này lại chậm rãi chạy, sự xóc nảy trên xe khiến hai người thường xuyên va chạm vào nhau.
