Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 234: Anh Vợ Và Em Rể
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:23
Tiêu Tuấn Kiệt đi theo phía sau bọn họ.
Lục Đình nắm tay Tiêu Khả Tình đi tới trong sân, nhìn Tiêu Tuấn Kiệt đi theo phía sau.
Hắn nhíu mày, *người này là thật không hiểu hay giả không hiểu, giám sát hắn và em gái hắn sao?*
Dừng bước chân đang đi, xoay người nói: “Cậu không phải vừa mới nói không về sao? Đi theo làm gì!”
Tiêu Tuấn Kiệt giải thích: “Tôi chính là muốn tìm anh a, anh không ở nhà, tôi đợi làm gì! Tôi còn có chuyện muốn hỏi anh đó!”
Lục Đình nói: “Cậu có chuyện gì chờ tôi trở lại chúng ta lại trò chuyện, đừng đi theo.”
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn hai người nắm tay, *sao lại cảm giác biệt nữu như vậy chứ!*
Ha hả...
Hắn còn nhất định phải đi theo: “Không phải đưa em gái tôi về sao? Lát nữa ở nhà tôi trò chuyện cũng như nhau.”
Lục Đình hướng về phía Tiêu Tuấn Kiệt cười lạnh một tiếng, *nếu là người khác hắn thật đúng là muốn tiến lên đ.á.n.h người, đây là đại cữu ca tương lai, hắn có thể động thủ sao?*
*Lát nữa hắn còn muốn ôm ôm Tình Nhi, chỉ sợ hôm nay là không có cơ hội.*
Tiêu Khả Tình: “Các anh cứ trò chuyện, em một mình cũng được, Lục ca anh không cần đưa.”
Lục Đình xoay người nắm Tiêu Khả Tình đi, ôn hòa nói: “Đưa em.”
Ba người đi ra sân, Tiêu Tuấn Kiệt đ.á.n.h giá hai người đang nắm tay phía trước, Lục Đình còn đang nói gì đó bên tai em gái hắn, *tuy nói là trời tối, nhưng chưa chắc vẫn sẽ có người nhìn thấy a! Hai người này cũng quá không chú ý.*
Tiến lên liền đi về phía giữa hai người, tách ra hai bàn tay đang nắm, đối với Lục Đình nghiêm túc nói: “Còn ở bên ngoài, anh chú ý một chút, anh có thể nắm như vậy sao?”
Lục Đình c.ắ.n răng, *người này là thật thiếu đòn.*
Tiêu Khả Tình nhìn thấy anh trai mình lắc lắc đầu, thở dài một hơi.
Lục Đình đẩy Tiêu Tuấn Kiệt ra, lại lần nữa dắt tay Tiêu Khả Tình: “Trời tối, ai có thể thấy, chỉ có cậu nhiều chuyện.” Nắm tay Tiêu Khả Tình lại đi tiếp.
Tiêu Tuấn Kiệt lại tiến lên tách ra hai bàn tay, tách rời khoảng cách hai người: “Ai nói nhìn không thấy, tôi còn không phải là xem rất rõ ràng sao.”
Tiêu Khả Tình nói: “Anh, anh thật đúng là muốn xem nhiều hơn những thứ tối qua em cho anh xem mới tốt, em sợ anh tìm không thấy chị dâu.”
Lục Đình lạnh lùng nói: “Tốt lắm cậu Tiêu Tuấn Kiệt, cậu cái huynh đệ này làm thật đúng là tốt thật sự, nhất định phải như vậy sao?”
Tiêu Khả Tình lười biếng cùng hai người bọn họ dây dưa, đen thùi lùi nhanh ch.óng đi.
Lục Đình rất bất đắc dĩ đi theo Tiêu Khả Tình, không nhịn được còn dùng chân đạp một cái Tiêu Tuấn Kiệt, *đại cữu ca thì thế nào, cái khẩu khí này thật đúng là nghẹn không được.*
Tiêu Tuấn Kiệt thấy Lục Đình dùng chân đá hắn, *đã sớm muốn đá hắn,* cũng bắt đầu hướng về phía người đàn ông đạp lên.
Hai người ở phía sau Tiêu Khả Tình cho nhau đá chân, đều không có phát ra âm thanh nào.
Tiêu Khả Tình vẫn là nghe thấy, quay đầu nhìn nhìn.
Hai người nháy mắt khôi phục tư thế đi đường.
Tiêu Khả Tình lại đi nhanh về phía trước, đi đến cổng lớn Tiêu gia: “Em đi vào đây, các anh cứ trò chuyện.” Nói xong vào phòng.
Lục Đình giận sôi m.á.u: “Đi, đổi chỗ khác.” *Đại cữu ca cũng muốn trị hắn cho dễ bảo, mỗi ngày đều đi theo phía sau bọn họ, hắn thật muốn điên mất.*
Tiêu Tuấn Kiệt rất đồng tình, chỗ này xác thật không thích hợp, vừa đi vừa hoạt động gân cốt trên người, đã lâu không có cùng hắn đối luyện, hôm nay nhất định đ.á.n.h một trận thống khoái, *ai bảo hắn hôm nay nhìn hắn khó chịu.*
Lục Đình và Tiêu Tuấn Kiệt đi đến sân thể d.ụ.c của bộ đội.
Hai người nương ánh đèn mỏng manh nhìn chằm chằm đối phương.
Tiêu Tuấn Kiệt bắt đầu cởi ra chiếc áo khoác bò trên người, khoe khoang nói: “Em gái tôi mua đó, đừng làm hỏng của tôi.”
Lục Đình cười lạnh một tiếng, cũng bắt đầu cởi áo khoác.
Cởi xong quần áo hai người đối diện mà đứng, mắt sáng như đuốc nhìn đối phương.
Giây tiếp theo, Tiêu Tuấn Kiệt liền bắt đầu ra chiêu, trong lòng hai người đều nghẹn một hơi.
Bọn họ quyền cước đan xen, hai người trên người đều sắc bén vô cùng, thân thủ nhanh nhẹn, cùng với tiếng hít thở nặng nề và tiếng quyền cước va chạm trầm đục.
Hai người ngươi tới ta đi đ.á.n.h thập phần thống khoái.
Lục Đình đột nhiên bị Tiêu Tuấn Kiệt ngăn chặn cổ tay, Tiêu Tuấn Kiệt cười ra tiếng nói: “Chỉ có vậy thôi sao? Không được rồi a!”
Lục Đình khóe môi hơi cong, giây tiếp theo thoát khỏi sự khống chế của đối phương, ngay sau đó một cú quét chân, thẳng vào hạ bàn của Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Tuấn Kiệt vì mặc quần jean nên không duỗi thân ra được, đột nhiên, quần vướng víu, mắt thấy liền sắp ngã, Lục Đình theo bản năng duỗi tay bắt được cánh tay Tiêu Tuấn Kiệt, đỡ người đứng thẳng.
Tiêu Tuấn Kiệt thở hổn hển, buồn bực nói: “Cái quần này chịu hạn, hôm nào tôi đổi một cái khác rồi lại đến, cái quần này đẹp thì đẹp thật, nhưng không thực dụng a!”
Lục Đình cũng thở hổn hển nói: “Thua thì thua đi, còn không chịu nhận?” Lại liếc nhìn thoáng qua chiếc quần trên người hắn, *xấu xí c.h.ế.t đi được.*
Hai người tùy tiện ngồi xuống, chuyển mắt nhìn về phía đối phương.
Quần áo của bọn họ đều bị mồ hôi làm ướt sũng, dính sát vào cơ bắp rắn chắc.
Tiêu Tuấn Kiệt: “Ai không nhận chứ, không phải vì cái quần này, anh cho rằng anh có thể chiếm được thượng phong sao, lần sau lại đến.”
Lục Đình: “Lần nào tôi mà chẳng tùy thời phụng bồi, hả giận chưa? Không hả giận thì lại đến.”
Tiêu Tuấn Kiệt hừ lạnh một tiếng: “Tôi có thể hả giận sao? Không phải xem ở việc anh đã cứu em gái tôi, anh cho rằng tôi có thể nhanh như vậy tha thứ cho anh sao?”
Lục Đình hít sâu một hơi nói: “Cậu hiểu tôi mà, tôi đã nói sẽ đối xử tốt với em gái cậu cả đời, là thật sự, về sau sẽ không để em gái cậu phải chịu tủi thân nữa, được không?”
Khóe miệng Tiêu Tuấn Kiệt hơi cong, *muốn nói ai hiểu Lục Đình nhất, không ai khác ngoài hắn, nếu không tin tưởng hắn, hắn khẳng định là sẽ không đồng ý bọn họ ở bên nhau.*
