Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 237: Kẻ Thù Cũ Và Tình Địch Mới
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:24
Trịnh Dũng theo Tiêu Tuấn Kiệt vào nhà, vừa vặn nhìn thấy Tiêu Khả Tình đang ngồi đọc sách trên ghế sofa.
Hắn lập tức cúi đầu nhìn lại quần áo trên người mình, trước khi đi hắn đã cố tình chọn bộ đồ mới nhất để mặc.
Tiêu Tuấn Kiệt quay sang nhìn Trịnh Dũng: “Thẫn thờ gì thế? Ngồi đi chứ!”
Tiêu Khả Tình nghe thấy tiếng động, thấy Trịnh Dũng đến liền mỉm cười chào hỏi: “Anh Trịnh đến chơi ạ! Mời anh ngồi.” Cô đứng dậy, nhanh tay thu dọn hai cuốn sách trên bàn ôm vào lòng, rồi nói với anh trai: “Để em đi pha trà.” Nói xong liền xoay người đi vào bếp.
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu, anh hiểu ý em gái, mấy cuốn sách đó mà để người ngoài nhìn thấy thì thực sự rất khó giải thích.
Trịnh Dũng nhìn chằm chằm theo bóng lưng Tiêu Khả Tình cho đến khi cô khuất sau cánh cửa bếp mới thu hồi ánh mắt rồi ngồi xuống, cảnh này đều bị Tiêu Tuấn Kiệt thu vào tầm mắt.
Trịnh Dũng khen ngợi: “Em gái cậu hát hay thật đấy, giờ trong bộ đội ai mà không biết em gái cậu tài giỏi.”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu, nhìn Trịnh Dũng với vẻ hồ nghi: “Hiện giờ cậu đang công tác ở đâu?”
Trịnh Dũng kể lại chuyện mình vào bộ đội làm đầu bếp, cũng khoe qua về mức lương và đãi ngộ.
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “Khá tốt đấy, thời buổi này công việc khó tìm, làm đầu bếp cũng là một nghề ổn định.”
Lúc này Tiêu Khả Tình bưng hai ly trà ra, đặt trước mặt anh trai và Trịnh Dũng.
Trịnh Dũng nhìn Tiêu Khả Tình không chớp mắt, càng nhìn càng thấy xao xuyến, ý định theo đuổi cô càng trở nên mãnh liệt hơn.
Tiêu Tuấn Kiệt vốn đã có chút nghi ngờ, giờ nhìn thấy ánh mắt Trịnh Dũng nhìn em gái mình, dù có khờ khạo đến mấy anh cũng nhận ra Trịnh Dũng có ý đồ với em gái mình, ánh mắt đó quá lộ liễu.
Anh thầm nghĩ mình phải để mắt kỹ hơn mới được, liền quay sang bảo em gái: “Không phải em còn việc trên lầu chưa làm xong sao? Mau lên làm đi, lát nữa là đến giờ cơm rồi.”
Tiêu Khả Tình làm sao không hiểu ý anh trai, đây rõ ràng là muốn đuổi khéo cô đi mà. Cô cũng chẳng có hứng thú nghe họ tán gẫu: “Vâng, vậy em lên lầu đây! Hai anh cứ thong thả trò chuyện nhé.”
Trịnh Dũng nhe hàm răng trắng nhởn cười đáp: “Ơi.” Rồi lại một lần nữa nhìn theo Tiêu Khả Tình lên lầu.
Tiêu Tuấn Kiệt tò mò hỏi: “Cậu chỉ kém tôi một tuổi thôi nhỉ! Chắc là kết hôn lâu rồi chứ?”
Trịnh Dũng đáp: “Vẫn chưa, chưa gặp được người ưng ý.” Trịnh Dũng chỉ có thể nói giảm nói tránh, thực tế là trước đây không có việc làm nên khó tìm đối tượng, giờ có việc rồi hắn lại kén chọn, cho đến khi gặp lại Tiêu Khả Tình.
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “Mẹ tôi cũng đang sốt sắng tìm đối tượng xem mắt cho tôi đây, chắc cũng sắp kết hôn rồi. Cậu cũng phải cố gắng lên nhé.”
Trịnh Dũng nói: “Kiệt ca, nói thật với anh, chẳng phải là tôi vẫn chưa gặp được người mình thích sao? Chuyện kết hôn cũng vì thế mà nhạt dần.”
Tiêu Tuấn Kiệt lảng sang chuyện khác: “Lát nữa ở lại ăn cơm tối nhé.” Dù sao tan làm Lục Đình cũng sang đón em gái đi ăn cơm, sẵn tiện để Trịnh Dũng nhìn thấy mà từ bỏ ý định.
“Được thôi.” Trịnh Dũng mừng rỡ như mở cờ trong bụng.
Tiêu Tuấn Kiệt và Trịnh Dũng đang trò chuyện thì ông nội Tiêu cũng về đến nhà, ông cũng tham gia vào cuộc vui cho đến khi Lục Đình tan làm sang Tiêu gia.
Trịnh Dũng thấy Lục Đình bước vào thì hơi ngẩn người, nghĩ bụng chắc hắn đến tìm Tiêu Tuấn Kiệt chứ không phải tìm Tiêu Khả Tình, vì hai người đã hủy hôn từ lâu rồi, tâm trạng lo lắng của hắn lập tức dịu xuống.
Trịnh Dũng mỉm cười chào hỏi Lục Đình.
Lục Đình chào lại một tiếng rồi ngồi xuống. Hắn nghĩ Tình Nhi chắc đang ở trên lầu, mẹ Tiêu có lẽ giờ mới bắt đầu nấu cơm, thời gian còn sớm nên hắn cũng ngồi lại trò chuyện với Trịnh Dũng.
Lục Đình thấy chén trà của ông cụ đã cạn, bản thân cũng thấy khát nên đứng dậy vào bếp rót hai ly trà.
Trịnh Dũng thấy Lục Đình hành động tự nhiên như ở nhà mình thì cũng không nghĩ nhiều, cho rằng đó là do quan hệ thân thiết với Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Khả Tình nhìn đồng hồ, thấy đã đến giờ tan tầm, nghĩ đến lời Lục Đình nói sẽ đón mình đi ăn, cô soi gương chỉnh đốn lại một chút rồi mới ra khỏi phòng.
Cô vừa bước xuống cầu thang đã chạm phải ánh mắt của Lục Đình, hai người nhìn nhau mỉm cười đầy ẩn ý.
Trịnh Dũng thấy Tiêu Khả Tình mỉm cười với mình (hắn tự tưởng tượng thế), trái tim không khỏi đập loạn nhịp, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào cô.
Ông nội Tiêu cũng chú ý đến ánh mắt của Trịnh Dũng.
Vì Trịnh Dũng và Lục Đình ngồi cùng một hướng nên Trịnh Dũng cứ ngỡ cô đang cười với mình.
Lục Đình ngồi cùng phía với Trịnh Dũng nên đã bỏ lỡ khoảnh khắc Trịnh Dũng nhìn Tiêu Khả Tình.
Nhưng Tiêu Tuấn Kiệt thì nhìn thấy rõ mồn một ánh mắt của cả hai, anh dùng chân đá nhẹ vào giày của Lục Đình.
Lục Đình thấy Tiêu Tuấn Kiệt đá mình, đang định hỏi có chuyện gì thì thấy mắt và miệng của Tiêu Tuấn Kiệt đang hếch về phía Trịnh Dũng, lúc này hắn mới quay sang nhìn.
Vừa nhìn thấy ánh mắt của Trịnh Dũng, ngọn lửa giận trong lòng Lục Đình lập tức bùng lên.
Cái ánh mắt nhìn chằm chằm không rời đó, chẳng phải là đang có ý đồ với Tình Nhi của hắn sao? Dám tơ tưởng đến người phụ nữ của hắn, gan cũng to thật đấy.
Lục Đình khẽ nhếch môi, mỉm cười nói với ông nội Tiêu: “Ông nội ơi, ông sang nhà cháu ăn cơm không ạ?”
Ông nội: “Hôm nay ông không đi đâu, để hôm nào ông sang tìm lão Lục uống rượu, các cháu cứ đi đi.”
Lục Đình lại nhìn sang Tiêu Tuấn Kiệt, ôn tồn hỏi: “Anh, hôm nay anh có đi không?”
Tiêu Tuấn Kiệt đang định uống trà thì tay run lên một cái. Trời ạ! Cái giọng điệu gì thế này? Thân thiết quá mức rồi đấy!
Trịnh Dũng hồ nghi nhìn Lục Đình, tại sao hắn lại gọi Tiêu Tuấn Kiệt là “anh”? Chẳng phải trước đây Tiêu Tuấn Kiệt toàn gọi hắn là anh sao? Chẳng lẽ... không thể nào, không lẽ hai người họ... rõ ràng đã hủy hôn rồi mà, cũng không nghe nói họ quay lại với nhau!
