Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 241: Gặp Lại Trà Xanh
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:25
“Cậu mau ngậm miệng lại đi, có gì ăn nấy, không ăn thì thôi.” Tiêu Tuấn Kiệt quay sang bảo em gái: “Đừng nghe nó nói linh tinh.”
Giang Kỳ vẻ mặt ủy khuất nhìn Tiêu Khả Tình: “Tiểu Tình Tình, là em hỏi anh muốn ăn gì mà, em đừng nghe anh trai em. Anh ở trong bộ đội vất vả lắm, người đàn ông nhà em ngày nào cũng huấn luyện như điên, nhìn xem thịt trên người anh sụt hết rồi này, em phải làm món gì ngon bồi bổ cho anh mới được.”
Lục Đình lạnh lùng nhìn Giang Kỳ, cái tên này đang mách lẻo hắn đấy à? Lại còn gọi món như thiếu gia nhà giàu thế kia, hắn đã xem hồ sơ của Giang Kỳ rồi, đâu phải thiếu gia gì cho cam!
Tiêu Khả Tình nhìn Giang Kỳ từ trên xuống dưới, nhận xét: “Mà công nhận, trông anh rắn rỏi lên bao nhiêu, xem ra đều là công lao của Lục ca nhà em rồi.”
Lục Đình nghe thấy câu “Lục ca nhà em”, lòng sướng rơn, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm Tiêu Khả Tình.
Tiêu Khả Tình nói tiếp: “Trưa nay mình ăn đơn giản thôi, làm mì sợi, để tối hãy làm món ngon. Trưa nay mẹ không có nhà, tối cả nhà cùng ăn mới vui.”
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn Giang Kỳ: “Đúng thế, tối hãy ăn, đợi mẹ về đã.”
Tiêu Khả Tình nhẩm tính các món cho buổi tối: “Lục ca, tối nay mời cả dì Lục và ông nội Lục sang ăn cùng cho vui nhé.”
“Được, lát nữa anh sẽ báo cho mọi người.” Lục Đình cười đáp.
Tiêu Khả Tình chào mọi người rồi đeo gùi đi mua thức ăn.
Vừa ra đến cổng đại viện, cô đã thấy Tô Hoa Nhài đang làm thủ tục đăng ký ở trạm gác, trên vai còn đeo hòm t.h.u.ố.c.
Tiêu Khả Tình chẳng buồn chào hỏi, mặc kệ cô ta đến đại viện làm gì. Vạn nhất là tìm Lục Đình thì cô ta cũng chẳng tìm thấy đâu, Lục Đình đang bận làm việc ở nhà cô rồi.
Tô Hoa Nhài vừa đăng ký xong, vô tình liếc thấy Tiêu Khả Tình đang sải bước ra ngoài cổng, liền gọi lớn: “Tiêu Khả Tình!”
Tiêu Khả Tình nghe thấy tiếng gọi nhưng cảm thấy cực kỳ phiền phức, cái người này không biết là cô chẳng muốn tiếp chuyện sao? Cô vẫn tiếp tục bước đi.
Tô Hoa Nhài lại gọi to lần nữa: “Tiêu Khả Tình!” Vừa gọi vừa chạy đuổi theo.
Tiêu Khả Tình bất đắc dĩ phải dừng lại, hôm nay may mà không ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người cô ta.
Tô Hoa Nhài đứng trước mặt Tiêu Khả Tình, bày ra bộ dạng nhu nhược đáng thương: “Tiêu Khả Tình, tôi muốn phiền cô một việc được không?”
Tiêu Khả Tình lạnh lùng đáp: “Không được.” Nói xong cô định đi tiếp, cô vẫn chưa quên chuyện cô ta nói xấu mình ở bệnh viện đơn vị phương Nam đâu.
Tô Hoa Nhài cũng hết cách rồi, chuyện lần trước ở phương Nam khiến Lục Đình cứ mãi hiểu lầm cô ta, hắn chẳng thèm cho cô ta lấy một cơ hội để giải thích.
Hôm nay bệnh viện cử người mang t.h.u.ố.c đến cho một vị lãnh đạo trong khu gia binh, cô ta đã chủ động xin đi để xem có gặp được Lục Đình không, không ngờ vừa vào cổng đã chạm mặt Tiêu Khả Tình.
Tô Hoa Nhài lại tiến lên chặn đường: “Tiêu Khả Tình, cũng không có gì to tát đâu, chỉ là muốn nhờ cô giải thích với anh Đình về chuyện lần trước chúng ta gặp ở phương Nam thôi.”
Tiêu Khả Tình cười khẩy: “Cô nực cười thật đấy! Chẳng phải chính cô là người khơi mào, lại còn vu khống tôi trước sao?”
Tô Hoa Nhài giải thích: “Tôi biết cô và Lục Đình đã hủy hôn rồi, lần trước chỉ là hiểu lầm thôi, cô đừng để bụng. Anh Đình cứ mãi hiểu lầm tôi, tôi cũng chẳng biết làm sao nữa.”
Tiêu Khả Tình cười lạnh: “Ai bảo với cô là tôi và Lục Đình hủy hôn rồi?”
Tô Hoa Nhài: “Tôi nghe mọi người trong khu gia binh nói thế, nên tôi mới hiểu lầm cô, mới nói vậy.”
Tiêu Khả Tình nhướng mày, mỉa mai: “Cô không có não hay là tưởng tôi không có não thế? Cô vu khống tôi, chẳng phải cô nên là người đi giải thích sao? Sao giờ lại ngược đời thế này?”
Tô Hoa Nhài ủy khuất: “Anh ấy không chịu nghe tôi giải thích, giờ gặp cô ở đây, hay là chúng ta cùng đi tìm anh ấy để nói rõ mọi chuyện đi, giải tỏa cái hiểu lầm này là xong mà.”
Tiêu Khả Tình thầm nghĩ sao trong sách lại có nữ chính ngốc nghếch thế này: “Cô thật sự coi tôi là đồ ngốc à? Vả lại, tại sao tôi phải giúp cô giải thích trước mặt người đàn ông của tôi? Đừng có lượn lờ trước mặt tôi nữa, không thì đừng trách tôi ác.” Cô còn giơ nắm đ.ấ.m lên dọa một cái.
Tô Hoa Nhài tức đến mức nói lắp bắp: “Cô... sao cô có thể như thế, chỉ là nhờ giải thích một chút thôi mà. Hơn nữa hai người đã hủy hôn từ lâu rồi, sao anh ấy lại là người đàn ông của cô được, cô thật không biết xấu hổ.”
Cái người này đúng là hết t.h.u.ố.c chữa, rốt cuộc ai mới là kẻ không biết xấu hổ đây? Tiêu Khả Tình suýt chút nữa không nhịn được mà ra tay: “Tránh ra, đừng có làm phiền tôi. Còn chắn đường nữa là tôi đ.á.n.h thật đấy, có báo công an thì tôi cũng là người có lý.”
Tô Hoa Nhài tức giận dậm chân nhưng không dám tiến lên. Cô ta vẫn chưa quên chuyện ở phương Nam, cô ta từng điều trị cho một người tên là Dương Quế Chi, bà ta kể bị Tiêu Khả Tình đ.á.n.h cho thê t.h.ả.m thế nào, giờ vẫn chưa biết đã xuống giường đi lại được chưa.
Mà cái người bị Tô Hoa Nhài nhắc đến - Dương Quế Chi, lúc này đang được người nhà sắp xếp ở trong một căn nhà nhỏ không xa bộ đội. Nằm trên giường, Dương Quế Chi nghiến răng nghiến lợi, hận Tiêu Khả Tình thấu xương. Bà ta tự nhủ khi nào bình phục nhất định phải tìm cô báo thù. Chính vì cô mà giờ bà ta mất trắng tất cả, nếu không phải bệnh viện cấp giấy chứng nhận cần nằm tĩnh dưỡng thì giờ bà ta đã bị tống xuống nông thôn rồi.
