Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 285: Xe Máy Của Vị Hôn Thê
Cập nhật lúc: 02/03/2026 09:26
Lục Đình khóe môi cong lên nói: “Vị hôn thê của tôi tặng.”
“Gì?” Lục Thành kinh ngạc lớn tiếng nói, tiến lên sờ sờ: “Mẹ trước hai ngày qua đưa thịt, không nghe mẹ nói cậu muốn kết hôn à? Cậu mới từ hôn được bao lâu chứ! Chiếc xe máy này hẳn là rất đắt tiền, tôi đây lấy ra hai năm tiền lương cũng chỉ sợ mua không nổi.”
Lục Đình cười cười: “Ừm, 5000 tệ, hai năm tiền lương của tôi cũng không mua nổi.” *Tình Nhi của hắn thật lợi hại mà.*
Lục Thành lập tức ngưỡng mộ, cười nói: “Tốt, rất tốt, ai giới thiệu cho cậu, cô gái nhà người ta thế nào? Tôi nghe người ta nói người có tiền tính tình không tốt, còn đầy tật xấu.”
Lục Đình nở một nụ cười giảo hoạt: “Ông nội định ra đấy! Có nhan sắc, có học thức, rất dịu dàng, nũng nịu, mỗi một chỗ đều lớn lên trong lòng tôi, tiền lương một tháng của cô ấy còn cao hơn tiền lương bốn tháng của tôi không ít.”
“Muốn nói có chỗ không tốt thì thật sự có, chính là có quá nhiều người có ý đồ với cô ấy, tôi hận không thể ngày mai liền cưới người về nhà cho rồi, chính là người ta không đồng ý mà!”
Lục Thành đầy bụng nghi ngờ nói: “Có thể có người tốt như cậu nói vậy sao? Ông nội trước kia sao không giới thiệu cho tôi.”
Lục Đình rất có hứng thú nhìn hắn nói: “Ông nội có giới thiệu cho anh đấy chứ! Anh không phải không c.ầ.n s.ao? Thế này không phải đến lượt tôi.”
Lục Thành gãi gãi đầu: “Người tốt như cậu nói sao tôi không nhớ được.”
Lục Đình khởi động xe máy, cong khóe môi nói: “Lần sau về nhà anh sẽ biết, tôi còn phải cảm ơn anh trai anh không cần, bằng không tôi đâu có thể cưới được người vợ tốt như vậy.”
Lục Thành nhìn bóng dáng Lục Đình đi xa lâm vào trầm tư, *không có khả năng có người như vậy.*
*Ông nội hắn khi còn nhỏ không phải có định cho hắn một người sao, anh cả chê người ta nhỏ tuổi, hắn chê người ta xấu, thường xuyên dùng cái này trêu chọc cô ấy, em trai hắn khẳng định không phải nói cô ấy, bọn họ không phải đã sớm từ hôn rồi sao.*
Lục Đình lại cưỡi xe máy đi nhà anh cả đưa thịt.
Buổi tối là ở nhà anh cả ăn cơm, anh cả Lục Càng cũng hỏi ra lời nói tương tự như anh hai, Lục Đình lại kể lại lời nói tương tự như đã nói với anh hai cho anh cả nghe.
Anh cả cũng vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lục Đình, khẳng định nói: “Không có khả năng, có người tốt như cậu nói, tôi đều không thể sẽ để lại cho cậu, càng đừng nói là em hai liền càng không thể sẽ nhường cho cậu.”
Lục Đình cười đến miệng toe toét đến mang tai: “Cái này không phải đều phải cảm ơn các anh, lần sau về nhà các anh sẽ gặp mặt, cô ấy bây giờ thường xuyên tới nhà ăn cơm.”
Anh cả thật sự khá tò mò, chờ Lục Đình ăn xong bữa tối về nhà sau, anh cả không nhịn được gọi điện thoại cho em hai Lục Thành.
Hai người trò chuyện liền càng thêm tò mò, hẹn chủ nhật tuần sau cùng nhau về nhà nhìn xem, đều là đối với việc em trai tìm đối tượng lòng hiếu kỳ tràn đầy.
Ngày hôm sau buổi sáng, Tiêu Tuấn Kiệt kéo em gái vào phòng hắn, làm cô chọn quần áo cho hắn, hôm nay hắn muốn đi xem mắt.
Kể lại chuyện cậu hắn giới thiệu đối tượng cho hắn ngày hôm qua một lần, còn kể lại chuyện Đường Nhiên tìm hắn gây sự một lần.
Tiêu Khả Tình nghe xong lập tức tinh thần phấn chấn, thật đúng là phối hợp quần áo cho anh trai hắn, *nhà cậu ở trong thôn, nghĩ đến là giới thiệu người cũng là ở thôn gần đó.*
Vừa tìm quần áo cho anh trai vừa nói: “Anh nhưng ngàn vạn không thể dính dáng quan hệ với Đường Nhiên, tốt nhất cách xa thật xa, biết không? Trước kia cũng không phát hiện cô ta là loại người như vậy.”
Tiêu Tuấn Kiệt đương nhiên hiểu rõ lợi hại quan hệ, gật gật đầu: “Biết.”
Tiêu Khả Tình nhìn tủ quần áo của anh trai nói: “Hôm nào vẫn là muốn lại mua cho anh mấy bộ quần áo mới, anh cứ dứt khoát mặc áo khoác bò là được, trông trẻ trung năng động, em lại từ không gian tìm một bộ kính râm cho anh, anh đạp xe khi có thể che tia UV bảo vệ đôi mắt, còn có thể chắn gió và côn trùng.”
*Hắn nghĩ Lục Đình chỗ đó cũng muốn cho anh một bộ mới tốt.*
Tiêu Tuấn Kiệt nghi ngờ nói: “Có tốt như em nói vậy sao?”
“Vạn nhất anh cưỡi xe mà côn trùng bay vào mắt thì nguy hiểm biết bao.” Giây tiếp theo Tiêu Khả Tình trong tay nhiều ra một bộ kính râm, đeo cho anh trai.
Vuốt cằm, gật gật đầu: “Anh, cưỡi lên xe máy của anh, anh chính là người sáng nhất, đẹp trai ngời ngời đấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt bị ngữ khí của em gái làm cho bật cười, hắn vẫn rất tin tưởng em gái hắn, cô ấy nói đẹp trai thì khẳng định là đẹp trai.
Tiêu Khả Tình thấy râu lún phún của anh trai hơi nhú ra, lại từ không gian dịch chuyển ra một chiếc d.a.o cạo râu tự động, đưa cho anh trai, dạy anh trai cách dùng.
Lại lấy ra sữa rửa mặt, dẫn anh trai đi rửa mặt, còn vỗ vỗ nước và sữa dưỡng da lên mặt hắn.
Còn dặn dò anh trai sau này sáng tối dùng.
Tiêu Tuấn Kiệt vẻ mặt chê bai nói: “Đàn ông nào lại dùng cái này.”
Tiêu Khả Tình không đồng tình phản bác: “Chỗ chúng ta còn có đàn ông dùng nước hoa, đây là chuyện rất bình thường được không, anh trước tự mình đối diện gương nhìn xem có phải làn da tốt hơn nhiều không.”
Tiêu Tuấn Kiệt nửa tin nửa ngờ mà cầm lấy gương cẩn thận ngắm nghía, sờ sờ trên mặt cảm thấy trên mặt thoải mái hơn nhiều, không nhờn, buông gương xuống: “Sao cảm giác tôi muốn đi xem mắt còn có chút hồi hộp vậy!”
Tiêu Khả Tình khanh khách bật cười: “Nhìn thấy cô gái nhà người ta cảm giác đầu tiên tốt, thì thử ở chung xem sao, không cần mù quáng, không tốt thì nhanh ch.óng đi thôi, em nói cho anh chắc chắn không sai.”
Tiêu Tuấn Kiệt gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Tiêu Khả Tình còn dặn dò anh trai đi phía trước ở Hợp tác xã mua bán mua một ít quà bánh gì đó.
