Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 297: Tình Ý Nhen Nhóm
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:21
Hai người bốn mắt nhìn nhau, anh nhìn ra ngay ý đồ trong ánh mắt của Kiều San San, chẳng phải là muốn xem anh ăn có thấy ngon không sao.
Lúc này anh mới thong thả bỏ miếng thịt vào miệng. Ngon, thực sự rất ngon, ngon hơn cả dì Tôn làm nhiều.
Nhưng anh không thể để Kiều San San thấy mình thích ăn được, nên vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì.
Tiêu Khả Tình đang định gắp thức ăn thì tình cờ thấy cảnh này, mắt cô lập tức sáng lên, cảm giác như có “biến” rồi đây.
Cô dùng chân đá đá ông nội ngồi bên cạnh.
Ông nội thấy cháu gái đá mình mới nhìn sang, thấy cô đang nháy mắt ra hiệu cho ông nhìn anh trai mình.
Ông nội bắt đầu quan sát hai đứa trẻ.
Suốt bữa cơm, Kiều San San thỉnh thoảng lại lén quan sát phản ứng của Tiêu Tuấn Kiệt, nhưng hoàn toàn không nhìn ra anh có thích hay không.
Chỉ thấy anh ăn uống rất văn nhã, thong thả từng chút một. Ngày thường anh cũng ăn ít thế này sao? Vóc dáng cao lớn thế kia mà chỉ ăn có bấy nhiêu thôi ư? Hay là món cô làm không hợp khẩu vị của anh?
Kiều San San bắt đầu suy diễn đủ thứ trong đầu.
Còn Tiêu Tuấn Kiệt suốt bữa cơm ăn uống vô cùng kiềm chế. Ai bảo Kiều San San cứ thỉnh thoảng lại nhìn anh làm gì, đừng tưởng anh không biết tâm tư của cô, chẳng qua là muốn xem anh có thích hay không thôi.
Anh cố tình không lộ ra chút cảm xúc nào, chắc chắn không thể để cô biết là anh rất thích món cô nấu. Rõ ràng anh có thể ăn hết bốn bát cơm, nhưng chỉ để mình ăn hai bát rồi đặt đũa xuống, cùng lắm thì buổi tối ăn bù sau.
Tiêu Khả Tình ăn xong liền kéo Kiều San San ra phòng khách.
Tiêu Tuấn Kiệt thu dọn bát đũa, đi vào bếp rửa bát.
Kiều San San thấy Tiêu Tuấn Kiệt rửa bát, cô cứ tưởng anh là kiểu đại thiếu gia không động tay vào việc gì, nhìn dáng vẻ của anh là biết thường xuyên làm việc nhà rồi.
Cô quay sang nói với Tiêu Khả Tình: “Nhà tớ anh trai tớ cũng thường xuyên rửa bát, nhưng hễ cứ về nhà ông bà nội ngoại là ông bà không cho anh ấy làm gì cả, việc gì cũng bắt tớ làm hết.”
Tiêu Khả Tình có thể tưởng tượng ra cảnh đó, ở thời đại này chuyện đó rất phổ biến, nhất là với người già, cô an ủi: “Dù sao ba mẹ cậu không như vậy là được rồi.”
Kiều San San xem tài liệu Tiêu Khả Tình đưa, còn Tiêu Khả Tình cũng lấy sách cần dịch ra bắt đầu làm việc.
Chủ yếu là vì Kiều San San ở đây nên cô cũng không làm việc khác được, chi bằng dịch sách luôn, chỗ nào Kiều San San không hiểu thì sẽ hỏi cô.
Tiêu Khả Tình cũng kiên nhẫn giảng giải cho cô ấy.
Tiêu Tuấn Kiệt rửa bát xong đi ra, nhìn về phía em gái nói: “Em ơi, anh đi ngủ một lát đây, lúc nào ăn cơm tối thì gọi anh nhé.”
Tiêu Khả Tình liếc nhìn anh trai: “Vâng, em biết rồi!” Cô quay sang nói với Kiều San San cũng đang nhìn theo hướng anh trai mình: “Anh tớ sáng nay dậy sớm, tối nay còn phải lên núi đặt bẫy nữa, giờ chắc chắn là cần nghỉ ngơi cho tốt.”
Kiều San San gật đầu.
Hai người cứ thế làm việc đến hơn 3 giờ chiều, Kiều San San mới chào Tiêu Khả Tình để về ký túc xá.
Đến bữa tối, Tiêu Khả Tình làm thêm ba món nữa, cộng với hai món mặn San San làm lúc trưa, cả nhà ăn là vừa đẹp. Cô hâm nóng lại hai món mặn rồi bưng lên bàn.
Trên bàn ăn, Tiêu Tuấn Kiệt ăn như rồng cuốn. Trưa nay ăn không no nên giờ anh thấy rất khó chịu, lúc này mới thực sự bung xõa, ăn uống ngon lành.
Tiêu Khả Tình thấy dáng vẻ anh trai ăn cơm lúc này so với lúc trưa quả thực là một trời một vực.
Đây đã là bát cơm thứ năm của anh rồi, cô nhịn không được hỏi: “Anh ơi, anh đói đến mức nào thế?”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Tuấn Kiệt nghiêm túc nói: “Sáng nay làm thịt bao nhiêu con mồi xong mệt quá chẳng muốn ăn gì, tối nay anh còn phải lên núi nữa nên phải ăn nhiều một chút chứ. Nếu trong nồi còn cơm, chắc anh còn ăn thêm được bát nữa đấy.”
Dương Vân Thu gắp một miếng thịt lợn vào bát cho con trai: “Ăn nhiều vào con ạ. Tối nay cố gắng đặt thêm nhiều bẫy nhé, mùa đông này trông chờ cả vào con đấy. Mai mẹ sẽ bảo người chở mấy cái lu lớn về để con làm thịt hun khói.”
Bà lại nghĩ đến chuyện xem mắt: “Con trai này, dạo này trong đại viện có nhiều người tìm mẹ muốn làm mai cho con lắm, con thấy thế nào?”
Tiêu Tuấn Kiệt đang cầm đũa bỗng khựng lại: “Người trong đại viện thì thôi đi ạ, con không thích.” Con gái nhà ai trong đại viện này mà anh chẳng biết, không có ai là anh thích cả.
Dương Vân Thu biết ngay là sẽ như vậy, bà cũng chẳng tưởng tượng nổi con trai mình rốt cuộc là thích kiểu người thế nào, bà nói tiếp: “Vậy để mẹ đi hỏi thăm mấy người làm ở bệnh viện xem sao.”
Ông nội nhìn cháu trai nói: “Ông thấy cô bé San San lúc trưa cũng được đấy chứ, người ngoan ngoãn, nấu ăn lại ngon. Tuấn Kiệt, cháu thấy thế nào?”
“Chẳng ra làm sao cả, hung dữ c.h.ế.t đi được.” Nói xong, Tiêu Tuấn Kiệt tiếp tục cắm cúi ăn cơm.
Tiêu Quốc Vĩ bực mình nhìn con trai: “Anh cứ kén chọn đi! Không nhìn lại xem mình bao nhiêu tuổi rồi, người ta không chê anh thì thôi, anh còn hết chê người này đến chê người nọ, định ở vậy cả đời thật đấy à!”
Tiêu Khả Tình nhìn anh trai nói: “Em thấy San San rất ôn nhu mà! Cô ấy hung dữ chỗ nào chứ?”
Tiêu Tuấn Kiệt không trả lời câu hỏi của em gái, tiếp tục ăn cơm.
Ngày hôm sau, Tiêu Khả Tình ăn sáng xong bắt đầu đun một nồi nước lớn.
Kiều San San cũng đến nhà Tiêu Khả Tình đúng giờ như hôm qua.
Tiêu Khả Tình đưa bản nhạc cho cô ấy nói: “Cậu làm quen với bài hát này trước đi, đợi cậu thuộc lời rồi tớ sẽ chỉ cho cậu kỹ thuật hát.”
