Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 301: Kế Hoạch Tác Hợp
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:21
Tiêu Khả Tình được Lục Đình đưa về.
Sáng sớm hôm sau, Lục Đình ở Tiêu gia ăn sáng, trong bếp nấu cho Tiêu Khả Tình một chén mì, bên trong còn bỏ thêm hai quả trứng gà.
Tiêu mẹ nhìn trong mắt, mỗi năm đều là bà làm những thứ này cho con gái, hiện tại có thêm một người yêu thương con bé, trong lòng không thể tả xiết bao nhiêu cảm động.
Tiêu Khả Tình nhìn người đàn ông nấu mì cho mình, khóe miệng tạo nên độ cong cong, ăn một ngụm sau cảm thấy hương vị còn khá tốt.
Bữa sáng qua đi, Lục Đình bắt đầu đun nước cho Tiêu Tuấn Kiệt, nghe Tình Nhi nói, đun hai nồi mới đủ dùng.
Không bao lâu Kiều San San cũng tới.
Tiêu Tuấn Kiệt cõng sọt xách túi trở về liền thấy Lục Đình ở nhà hắn đun nước cho hắn, tức khắc nở nụ cười, *xử lý con mồi có người giúp đỡ rồi.*
Cười đối với Lục Đình nói: “Vừa lúc có thể giúp tôi thu thập con mồi, hai người thu thập lên cũng nhanh.”
Lục Đình lắc lắc đầu: “Không được, tôi đun nước xong cho cậu rồi, tôi muốn cùng Tình Nhi đi thương trường mua quần áo, không có thời gian cho cậu thu thập.”
Tiêu Tuấn Kiệt trừng mắt Lục Đình nói: “Không giúp đúng không! Vậy các cậu đã có thể đi không được, bởi vì tôi không đồng ý, nào có em gái ăn sinh nhật, anh trai không ở bên cạnh. Cậu không phải gọi tôi là anh cả sao? Có cậu như vậy gọi sao? Không phải muốn cưới em gái tôi sao? Còn có muốn tôi ở trước mặt ba nói tốt cho cậu nữa!”
Lục Đình lạnh lùng “A” một tiếng: “Thật đúng là cậu, cậu thật đúng là cả ngày quấy rầy chúng tôi. Tôi liền hỏi cậu khi nào có thể tìm được đối tượng, cậu hiện tại chính là người lớn tuổi nhất trong đại viện không có đối tượng, cậu không sợ người khác nói cậu có tật xấu gì sao!”
Nói xong, hắn cầm lấy thùng bắt đầu múc nước sôi lên.
Bên ngoài Tiêu Khả Tình cùng Kiều San San nghe được lời bọn họ nói rõ mồn một, cả hai đều không nhịn được nở nụ cười.
Kiều San San hỏi: “Khả Tình, hôm nay là sinh nhật cậu sao?”
Tiêu Khả Tình gật gật đầu: “Đúng vậy!”
Kiều San San tức khắc có chút ảo não, không biết sớm hơn, còn có thể chuẩn bị một món quà, buồn rầu nói: “Khả Tình, tôi không biết hôm nay là sinh nhật cậu, không chuẩn bị quà cho cậu rồi.”
Tiêu Khả Tình nhếch môi cười: “Ăn sinh nhật liền nhất định phải có quà sao? Hôm nay cùng cậu cùng nhau trải qua cũng rất vui.”
Mà Lục Đình ở trong sân giúp Tiêu Tuấn Kiệt thu thập con mồi, Tiêu Khả Tình liền ở bên cạnh cùng bồi hai người bọn họ.
Mà Kiều San San cũng đi theo bên cạnh Tiêu Khả Tình, thường xuyên trò chuyện một lát.
Mấy người vừa nói vừa cười trò chuyện, mà Lục Đình bắt được ánh mắt Tiêu Tuấn Kiệt nhìn về phía Kiều San San.
Hắn vẻ mặt hoài nghi híp híp mắt, khi nói chuyện phiếm với Tiêu Khả Tình, cũng chú ý đến sự tương tác giữa Tiêu Tuấn Kiệt và Kiều San San.
Rốt cuộc hắn đã hiểu ra, không nhịn được nhếch khóe môi, nhìn con mồi còn lại một con, liền đứng lên, đi đến vòi nước: Dùng xà phòng thơm rửa tay sạch sẽ xong, gọi Tiêu Khả Tình ra một bên khác của sân, ngồi xuống ghế.
Hắn nhỏ giọng nói vào tai cô, kể cho Tiêu Khả Tình những gì hắn thấy.
Tiêu Khả Tình nghe xong lời hắn nói, vẻ mặt kinh ngạc, trước đây cô đã có chút nghi ngờ, Lục Đình cũng có thể nhìn ra sao?
Lục Đình khóe miệng hơi cong, ngữ khí khẳng định nói: “Tôi và anh cậu ở bên nhau thời gian quá lâu, có thể nói là còn dài hơn thời gian ở bên cạnh anh em ruột thịt của mình. Anh cậu một ánh mắt tôi liền biết hắn muốn làm gì! Không ai so với tôi hiểu rõ anh cậu hơn.”
Tiêu Khả Tình dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lục Đình: “Vậy anh tôi vì sao còn muốn cự tuyệt Kiều San San chứ.”
“Cái đó thì tôi cũng không biết,” Lục Đình nghĩ nghĩ lại nói tiếp: “Tin tôi đi, anh cậu khẳng định là đối với Kiều San San có chút ý tứ, chỉ là chính hắn còn chưa ý thức được.”
Tiêu Khả Tình nghĩ Kiều San San làm chị dâu cũng khá tốt, người này cô cũng hợp tính.
Lục Đình cũng muốn Tiêu Tuấn Kiệt sớm một chút tìm được đối tượng, như vậy liền không cần cả ngày tới quấy rầy hắn và Tình Nhi, thật đúng là rất phiền.
Tiêu Khả Tình nhìn hai người suy nghĩ sâu xa, lại chuyển mắt nhìn về phía Lục Đình nói: “Hay là hôm nay chúng ta trước tác hợp hai người bọn họ, không được cũng không sao.”
*Như vậy không thể cùng Tình Nhi đơn độc ở bên nhau,* Lục Đình oán giận nói: “Tôi thật là phục anh cậu, đúng là một tên ngốc, rõ ràng đối với người ta có ý tứ, còn không biết hành động.”
Tiêu Khả Tình *hì hì hì* cười ra tiếng: “Anh ấy chính là một người nguyên thủy, vậy chúng ta thương lượng một chút muốn làm thế nào để tác hợp hai người bọn họ.”
Hai người cũng bắt đầu suy nghĩ.
Lục Đình nghĩ tới những chuyện mình đã làm khi theo đuổi Tiêu Khả Tình nói: “Chiều nay không phải muốn cùng tôi đi thương trường sao? Anh cậu khẳng định là muốn đi theo chúng ta đi, em hẹn Kiều San San cũng đi cùng, xem phim, ăn cơm, tôi lúc ấy không phải cũng là cùng em kiểu này mà đến sao.”
Tiêu Khả Tình nghe vậy, đôi mắt cong cong nhìn Lục Đình nói: “Anh lúc ấy liền đã kế hoạch tốt rồi sao?”
Mặt Lục Đình trong nháy mắt hơi đỏ lên, nhưng vẫn là thừa nhận: “Ừm, liền muốn nhanh ch.óng đem em đuổi tới tay.”
Theo sau hai người thương nghị một chút sắp xếp tiếp theo, thương lượng xong, Lục Đình không nhịn được cảm khái nói: “Thật là hao tổn tâm huyết mà!”
Tiêu Khả Tình nở nụ cười, *kia nhưng còn không phải là hao tổn tâm huyết sao.*
Hai người ánh mắt ý bảo một chút liền bắt đầu hành động.
Tiêu Khả Tình đi phòng khách tìm Kiều San San nói hẹn cô đi mua quần áo mùa đông, nhìn nhìn lại điện ảnh, hỏi cô có đi hay không.
Đôi mắt Kiều San San sáng lên, cô còn chưa xem qua điện ảnh, liền một ngụm đáp ứng.
