Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 307: Nguyện Đắc Nhất Nhân Tâm, Bạch Thủ Bất Tương Li
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:22
Nàng tuy rằng đã đáp ứng gả cho Lục Đình, nhưng sợ chuyện không gian bị bại lộ nên vẫn muốn bàn bạc với anh trai một chút, dù sao anh ấy cũng có thể giúp nàng nghĩ cách, đưa ra chủ ý.
Lục Đình nghiêm túc nói: “Sẽ không đâu, anh vất vả lắm mới theo đuổi được bảo bối, anh nhất định sẽ trân trọng thật tốt.”
Tiêu Khả Tình nghe hắn gọi mình là "bảo bối", trong lòng ngọt ngào như rót mật, người đàn ông này sao càng ngày càng dẻo miệng thế không biết.
Cùng lúc đó, Tiêu Tuấn Kiệt nhìn về phía Kiều San San đang đứng cách mình khá xa, hỏi: “Cô có muốn mua đồ gì không?”
Kiều San San quay sang nhìn hắn rồi lắc đầu. Nàng có muốn mua cũng chẳng muốn mua cùng hắn, nàng chỉ muốn đi cùng Tiêu Khả Tình thôi. Nếu đã đến trung tâm thương mại, nàng định mua một món quà nhỏ tặng cho Khả Tình.
Nàng tiến lại gần quầy hàng, liếc mắt một cái đã ưng ngay chiếc gương nhỏ đặt trên kệ. Chiếc gương có hình tròn, chỉ to bằng lòng bàn tay, khung bằng kim loại. Đôi mắt Kiều San San sáng lên, cái này có thể bỏ vào túi xách mang theo bên người, rất tiện lợi.
Nàng gọi nhân viên bán hàng tới hỏi giá, ba đồng một chiếc. Nàng lấy từ trong túi ra sáu đồng, muốn mua hai chiếc.
Tiêu Tuấn Kiệt đứng bên cạnh thấy vậy liền hỏi: “Mua hai cái giống hệt nhau làm gì?”
Kiều San San quay lại nhìn hắn: “Tất nhiên là tặng cho Khả Tình một cái rồi. Hôm nay chẳng phải sinh nhật cậu ấy sao, chiếc gương nhỏ này bỏ vào túi rất tiện, sau này trước khi biểu diễn còn có thể soi một chút.”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu, thấy cũng có lý. Hắn nhìn lướt qua các món đồ trên quầy hai lượt nhưng vẫn chẳng chọn được món nào ưng ý để mua cho em gái. Nếu có em gái ở đây, hắn còn có thể hỏi xem nàng thích gì.
Hai người tiếp tục đi dạo về phía trước. Tiêu Tuấn Kiệt nhớ tới việc em gái bảo sẽ chọn quần áo cho mình, nhưng giờ nàng không ở đây thì chọn kiểu gì? Hắn lại nhìn sang Kiều San San, chẳng lẽ lại bảo nàng chọn hộ? Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy không ổn lắm.
Kiều San San nhìn quanh quẩn, quả nhiên phát hiện ra một chiếc khăn quàng cổ. Nhìn chất liệu chắc chắn là rất tốt, nàng sờ vào túi tiền mới sực nhớ ra mình mang không đủ. Chắc chắn là không mua nổi rồi, nếu Tiêu Khả Tình báo sớm một ngày là hôm nay đi xem phim thì nàng đã mang đủ tiền.
Tiêu Tuấn Kiệt quay sang nhìn người bên cạnh, lúc này mới phát hiện nàng không đi theo kịp. Hắn quay đầu lại thì thấy Kiều San San đang nhìn chằm chằm vào chiếc khăn quàng trên giá. Hắn nhìn theo, có một chiếc kẻ ô, một chiếc sọc và một chiếc màu trắng kem, nhưng nhìn tầm mắt của nàng thì thật sự không đoán được nàng ưng chiếc nào.
Tiêu Tuấn Kiệt quay lại vài bước, thấy nàng sờ túi tiền rồi lộ ra vẻ mặt tiếc nuối, sau đó lủi thủi đi về phía trước nhưng mắt vẫn liếc về hướng chiếc khăn.
Kiều San San vừa đi vừa thẫn thờ, căn bản không chú ý Tiêu Tuấn Kiệt đang đứng ngay phía trước. Ngay khi nàng định dời mắt đi thì đ.â.m sầm vào người hắn.
Nàng kêu đau một tiếng: “Tê...” Vì sợ ngã, đôi tay nàng theo phản ứng tự nhiên chộp lấy áo người đối diện.
Tiêu Tuấn Kiệt vốn có thể tránh ra, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại đứng chôn chân tại chỗ.
Kiều San San nhíu c.h.ặ.t mày, ngước mắt lên liền chạm phải ánh mắt của Tiêu Tuấn Kiệt, khiến nàng kinh ngạc đến mức ngây người ra.
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn Kiều San San đang ôm mình với vẻ mặt ngốc nghếch, cảm thấy có chút buồn cười: “Cô định ôm đến bao giờ nữa?”
Lúc này Kiều San San mới phản ứng lại, hai tay nàng vẫn đang túm c.h.ặ.t áo Tiêu Tuấn Kiệt, người cũng dán sát vào hắn. Nàng vội vàng buông tay, hốt hoảng lùi lại mấy bước: “Xin lỗi, tôi... tôi không cố ý.”
Khóe môi Tiêu Tuấn Kiệt khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. Nếu mà cố ý thì hắn đã c.h.ặ.t t.a.y nàng rồi.
Kiều San San xoa xoa chỗ bị va chạm, người đàn ông này làm bằng sắt hay sao mà cứng thế? Đâm vào đau điếng cả người.
Tầm mắt Tiêu Tuấn Kiệt lại hướng về phía chiếc khăn quàng cổ: “Không mua sao?” Hắn nghĩ sẵn tiện cũng mua cho em gái một chiếc, chứ mua thứ khác hắn cũng chẳng biết chọn.
Kiều San San lúc này mới hiểu ý hắn: “Không mua.”
Tiêu Tuấn Kiệt tiến lên đứng trước giá khăn quàng, sờ thử chất liệu rồi quay sang ngoắc ngón tay với Kiều San San.
Kiều San San bĩu môi, nếu không phải lát nữa còn phải ngồi xe hắn về thì nàng đã quay người bỏ đi rồi. Nàng vẫn lững thững bước tới đứng cạnh hắn.
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn nàng hỏi: “Cô thích chiếc nào? Hay nói đúng hơn là chiếc nào đẹp?”
Kiều San San nghi ngờ nhìn hắn, không lẽ hắn định mua cho nàng? Nhưng giây tiếp theo nàng lập tức phủ định ý nghĩ đó. Hắn ghét nàng còn không kịp, sao có thể chứ? Nàng vẫn nên biết tự lượng sức mình thì hơn.
Nàng điều chỉnh lại tâm trạng, chỉ vào chiếc màu vàng nhạt mà mình thích nhất.
Lúc này nhân viên bán hàng đi tới, nhìn Tiêu Tuấn Kiệt cười nói: “Đồng chí, mấy mẫu khăn này đều là hàng mới về đấy, đối tượng của anh mà quàng vào thì vừa đẹp vừa ấm.”
Kiều San San nghe nhân viên nói mình là "đối tượng" của Tiêu Tuấn Kiệt, vội vàng giải thích: “Chị hiểu lầm rồi, tôi không phải đối tượng của anh ta.”
Tiêu Tuấn Kiệt nghe vậy, nhìn Kiều San San rồi nhếch môi cười, nói với nhân viên: “Chiếc màu vàng nhạt không lấy, gói hai chiếc kia lại cho tôi.”
“Vâng ạ.” Nhân viên vội vàng cầm hai chiếc khăn còn lại lên.
Tiêu Tuấn Kiệt đi theo trả tiền.
Kiều San San nghe thấy Tiêu Tuấn Kiệt lấy hai màu kia, rõ ràng là chê mắt thẩm mỹ của nàng kém nên mới chọn màu khác.
