Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 309: Kiều San San Bị Sàm Sỡ, Tiêu Tuấn Kiệt Nổi Giận
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:23
Hắn không ngờ có một ngày mình lại yêu Khả Tình đến thế. Đôi mắt hắn tràn ngập ý cười, lại cúi đầu thì thầm bên tai nàng: “Được, nghe lời bà xã hết.”
Giọng nói của hắn vô cùng quyến rũ, khiến Tiêu Khả Tình cảm thấy tim đập thình thịch, chỉ muốn ngồi hẳn vào lòng hắn mà xem phim cho rồi.
Trong khi đó, Kiều San San đang xem phim say sưa thì cảm thấy chân trái bị người ngồi bên cạnh chạm vào. Nàng liếc nhìn sang trái, dù tối nhưng vẫn thấy đó là một người đàn ông. Nàng cứ ngỡ vì rạp tối nên người ta vô tình chạm phải, liền nhích chân về phía Tiêu Tuấn Kiệt, cả người cũng dịch sang một chút.
Tiêu Tuấn Kiệt lập tức cảm nhận được Kiều San San đang nhích lại gần mình. Trong lòng hắn thầm nghĩ: *“Miệng thì nói không thích, mà hành động lại chủ động thế này, đúng là coi thường mình quá.”*
Kiều San San ăn được vài miếng đồ ăn vặt, cảm thấy ăn mảnh thì không hay lắm nên đưa túi đồ tới trước mặt Tiêu Tuấn Kiệt. Hắn nhìn thấy túi đồ ăn vặt ngay trước mắt, ch.óp mũi ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ người nàng. Hắn vốn không thích đồ ngọt nên đẩy tay nàng ra.
Hắn thầm nghĩ: *“Nhìn xem, lại còn đưa đồ ăn cho mình, bước tiếp theo định làm gì nữa đây? Chắc chắn là còn chiêu trò khác.”*
Kiều San San thấy hắn không ăn thì thôi, càng tốt, nàng đỡ phải mời. Ăn thêm một lúc, nàng bỗng khựng lại. Chân trái nàng lại bị gã đàn ông bên cạnh chạm vào một lần nữa. Lần này nàng có thể khẳng định gã này cố ý. Chỗ ngồi cách nhau một khoảng, không thể nào vô tình chạm tới hai lần như vậy được.
Đúng lúc đó, ánh sáng trên màn hình chợt lóe lên, giúp nàng nhìn rõ vẻ mặt của gã bên cạnh. Gã đàn ông đang nở một nụ cười đầy tà ý với nàng.
Cơn giận của Kiều San San lập tức bùng lên. Hôm nay nàng đi giày da, nàng nghiến răng, dồn hết sức bình sinh hung hăng giẫm mạnh gót giày lên chân gã. Giẫm xong, nàng lập tức nhích sát về phía Tiêu Tuấn Kiệt, tay cũng vô thức đặt lên đùi hắn.
Gã đàn ông lập tức phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết: “A...!”
Toàn bộ khán giả trong rạp đều quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, những người ngồi sau bắt đầu phàn nàn bảo gã im miệng. Gã đàn ông đau đến mức phải co chân lên, nghiến răng chịu đựng. Trước đây gã thường xuyên làm vậy, những cô gái khác đều không dám kêu ca, dù bị sờ đùi cũng chỉ biết câm nín. Đáy mắt gã hiện lên vẻ hung ác, nhìn chằm chằm về phía Kiều San San.
Cảm giác trên đùi khiến Tiêu Tuấn Kiệt tê dại cả người, như có một luồng điện chạy dọc toàn thân. Cơ thể cô gái nhỏ dường như đang nép hẳn vào lòng hắn, mùi hương thoang thoảng cứ quanh quẩn nơi đầu mũi. Tim hắn bỗng hẫng một nhịp, cổ họng nóng ran, mặt cũng bắt đầu đỏ bừng lên.
*“Quả nhiên, lần này còn táo bạo hơn! Ái chà, cô nàng này định dùng 'mỹ nhân kế' với mình đây mà!”*
Hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì giây tiếp theo, hơi thở như lan của nàng đã phả bên tai, nàng thầm thì muốn đổi chỗ với hắn.
*“Cái này... chắc chắn lại là chiêu trò khác để tiếp cận mình đây, đúng là không thể xem thường cô ta được.”*
Kiều San San khẽ khom lưng đứng dậy, vừa vặn lại đá trúng chân gã đàn ông bên trái. Đôi mắt nàng lóe lên vẻ tinh quái, nghiến răng giẫm thêm một phát nữa. Gã đàn ông lại một lần nữa kêu t.h.ả.m thiết.
Người ngồi sau càng thêm oán giận: “Có để cho người ta xem phim không hả?”
Kiều San San lo lắng gã đàn ông sẽ trả thù, nhanh ch.óng nhích sang phía Tiêu Tuấn Kiệt. Tiêu Tuấn Kiệt cũng nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gã bên cạnh, nhưng lúc này hắn làm gì còn tâm trí đâu mà quan tâm gã kêu cái gì, toàn thân hắn vẫn còn đang tê rần đây này.
Kiều San San vấp phải chân Tiêu Tuấn Kiệt, cả người ngã ngồi lên đùi hắn, lưng cũng dựa hẳn vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Theo phản xạ tự nhiên, một bàn tay to lớn của Tiêu Tuấn Kiệt vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng. Cả hai người lập tức như bị đóng băng, bất động tại chỗ.
Trái tim Tiêu Tuấn Kiệt như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, bàn tay còn lại nắm c.h.ặ.t thành quyền. *“Cô ấy mềm mại thế này sao? Gan cô nàng này cũng lớn thật đấy!”*
Tâm trí Kiều San San cũng rối bời, nàng thật sự không cố ý mà! Nàng xoay người lại phía Tiêu Tuấn Kiệt, giọng nói khẽ run: “Tôi... tôi... tôi không cố ý.”
Cơ hàm Tiêu Tuấn Kiệt căng c.h.ặ.t, hắn khó khăn mở lời: “Còn không mau đứng dậy.” Hắn nghiến răng, thầm nghĩ nàng bảo không cố ý mà cứ cọ tới cọ lui trên đùi hắn thế này.
Kiều San San dùng bàn tay không cầm đồ ăn vặt chống lên đùi Tiêu Tuấn Kiệt để đứng dậy, nhưng bàn tay nàng nhanh ch.óng bị hắn tóm lấy, cơ thể nàng lại một lần nữa ngã vào lòng hắn. Tiêu Tuấn Kiệt nắm c.h.ặ.t t.a.y, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn. Cô gái này muốn mạng hắn sao? Nàng có biết nàng vừa chống tay vào chỗ nào không? Chỗ đó... đã có phản ứng rồi.
Hắn nhanh ch.óng bế thốc nàng lên, đặt nàng vào chỗ ngồi của mình, còn hắn thì ngồi sang vị trí của Kiều San San. Hắn nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi, tim đập loạn nhịp, hầu kết không ngừng lăn lộn.
Kiều San San căn bản không biết mình vừa chống tay vào đâu, chỉ biết người đàn ông này khỏe thật, nhấc bổng nàng lên nhẹ như không. *“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”* Nàng hoảng hốt nhìn Tiêu Tuấn Kiệt.
Nàng nắm c.h.ặ.t vạt áo, lấy hết can đảm ghé sát tai Tiêu Tuấn Kiệt nói: “Tôi thật sự không cố ý, là gã đàn ông đê tiện bên cạnh muốn sàm sỡ tôi, nên tôi mới muốn đổi chỗ với anh.”
Tiêu Tuấn Kiệt vốn định bụng cô nàng này vẫn chưa bỏ cuộc, còn muốn trêu ghẹo mình, nhưng khi nghe hết lời nàng nói, đôi mắt hắn bỗng mở to, trái tim đang xao động lập tức bình tĩnh lại.
