Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 32: Lục Đình Ghen
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:13
Bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Khả Tình đưa xấp tài liệu đã dịch xong cùng cuốn sách cho Lục Đình: “Lục ca, anh không phải muốn xem sao? Em để ở chỗ anh, không mang về nữa nhé.”
“Ừ.”
Tiêu Khả Tình ôn tồn nói: “Vậy em về nấu cơm đây, buổi tối vẫn ăn cháo như thường lệ nhé.”
Lục Đình cảm thấy cả buổi chiều nay mình rất không bình thường. Tiêu Khả Tình ngồi dịch bao lâu thì hắn nhìn cô bấy lâu. Thế cho nên khi Tiêu Khả Tình đưa cơm chiều tới, hắn vẫn cứ nhìn cô chằm chằm.
Hắn ý thức được sự chú ý của mình đối với Tiêu Khả Tình đã vượt quá mức bình thường, tâm tình càng thêm bực bội. Đêm đó nằm mơ, trong đầu hắn toàn là khuôn mặt tinh xảo của Tiêu Khả Tình, mơ thấy cô nói chuyện với giọng điệu mềm mại đến tận xương tủy.
Ngày hôm sau, Tiêu Khả Tình xách bữa sáng vừa ra khỏi cổng Đại viện thì lại oan gia ngõ hẹp gặp Kiều Quân.
Kiều Quân hôm qua về nhà, trong lòng cứ vương vấn mãi hình bóng Tiêu Khả Tình. Hắn xác định mình đã trúng tiếng sét ái tình, chưa bao giờ gặp người con gái nào xinh đẹp đến thế.
Sáng sớm tinh mơ Kiều Quân đã tới ngoài cổng Đại viện chờ, trong đầu tính toán cách lấy lòng Tiêu Tuấn Kiệt. Vừa thấy người trong mộng đi ra, hắn liền sải bước đón đầu.
“Tiêu Khả Tình, chào buổi sáng. Cô xách cơm nặng lắm, để tôi đưa cô đi.” Hắn ga lăng mở cửa xe.
Tiêu Khả Tình hơi kinh ngạc: “Kiều doanh trưởng, sao anh lại ở đây?”
“Tôi vừa vặn đi ngang qua, nghĩ cô xách cơm nặng nên tiện đường đưa cô đi luôn.” Kiều Quân không đợi Tiêu Khả Tình phản ứng đã giật lấy cái rổ trong tay cô.
Tiêu Khả Tình uyển chuyển từ chối: “Thật sự không cần đâu, rất gần, cũng không nặng lắm.”
Kiều Quân ước lượng cái rổ cười nói: “Tôi đã bảo là nặng mà. Anh trai cô cũng nói cô tay chân yếu ớt, xách cái rổ nặng thế này sao được. Lên xe đi, mấy phút là tới nơi rồi.”
“Với tôi còn khách sáo cái gì! Tôi và anh trai cô là anh em tốt, xách hộ hộp cơm thì có sao đâu.” Kiều Quân xách bữa sáng lên xe.
Tiêu Khả Tình bất đắc dĩ đành phải lên xe. Dọc đường đi, Kiều Quân tìm đủ mọi đề tài để bắt chuyện, Tiêu Khả Tình chỉ ngẫu nhiên phụ họa vài câu cho có lệ.
Hai người xách cơm đi thẳng tới phòng bệnh.
Tới cửa, Kiều Quân đi trước một bước đẩy cửa ra, hô lớn: “Kiệt ca, Lục phó đoàn trưởng, tôi tới thăm các cậu đây.” Nói xong, hắn đặt cái rổ lên bàn.
Tiêu Tuấn Kiệt dùng đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Kiều Quân. Ái chà, hôm nay gọi cả “ca” rồi cơ đấy, thật không coi mình là người ngoài nhỉ! “Sao cậu lại đi cùng em gái tôi?”
Kiều Quân nở nụ cười: “Cậu chẳng phải bảo em gái cậu chân yếu tay mềm sao, tôi thấy cái rổ nặng nên tiện đường đưa giúp.”
Lục Đình nhìn thấy Kiều Quân thì khẽ cau mày, vẻ mặt đăm chiêu.
Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa Kiều Quân và Tiêu Khả Tình, trong đáy mắt hiện lên một tia không vui khó phát hiện. Kiều Quân nhìn Tiêu Khả Tình bằng ánh mắt gì, hắn đương nhiên hiểu rõ.
Kiều Quân thấy Hạ Dương đang ăn bữa sáng Tiêu Khả Tình làm thì hâm mộ không thôi: “Các cậu ăn trước đi, tôi cũng đi nhà ăn ăn cơm đây.”
Hắn mỉm cười nhẹ giọng nói với Tiêu Khả Tình: “Trưa nay tôi sẽ đi tìm cô, cùng cô tới đây đưa cơm nhé.” Bỏ lại một câu, hắn sải bước đi ra khỏi phòng bệnh.
Tiêu Khả Tình ngẩn người tại chỗ, thầm nghĩ quan hệ giữa người này và anh trai mình chắc chắn rất tốt.
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn em gái đang ngẩn tò te: “Đứng ngây ra đó nghĩ cái gì thế?”
Tiêu Khả Tình tò mò hỏi: “Ca, Kiều doanh trưởng quan hệ tốt với anh lắm hả? Sao anh ấy quan tâm anh thế?”
Tiêu Tuấn Kiệt bất đắc dĩ lắc đầu: “Cái con bé ngốc này, người ta là để ý đến em đấy!” Chỉ có cô em gái ngốc nghếch này là không nhận ra Kiều Quân đang có ý đồ với mình, cố tình tới lấy lòng ông anh vợ tương lai này thôi.
“Ca, anh nghĩ nhiều rồi, em cũng đâu phải nhân dân tệ, làm gì có ai mới gặp một lần đã thích ngay được.”
Tiêu Tuấn Kiệt nghiêm túc nói: “Em đừng có không tin, đàn ông mới hiểu đàn ông nhất. Ánh mắt Kiều doanh trưởng nhìn em rõ ràng là có ý tứ.”
Tiêu Khả Tình cười nói: “Anh ấy mới gặp em một lần mà đã thích, vậy thì người này chính là nhất kiến chung tình rồi! Vậy anh có biết tiền đề của nhất kiến chung tình là gì không?”
Tiêu Tuấn Kiệt lắc đầu: “Là gì?”
“Đương nhiên là thấy sắc nảy lòng tham mới có nhất kiến chung tình chứ! Em không phản đối chuyện đó, rốt cuộc thì đó cũng là một cảm giác rất tốt đẹp. Nếu người ta đẹp trai đúng gu em, không đợi người ta theo đuổi, chắc chắn em sẽ chủ động đi cua người ta trước.”
Tiêu Tuấn Kiệt ngay lập tức trêu chọc: “Ồ? Cho nên trước kia em theo đuổi Lục ca là vì cậu ấy đẹp trai đúng gu em sao?”
Tiêu Khả Tình: “……”
Cô không khỏi nghẹn lời, trong lòng âm thầm ảo não. Quên mất nguyên chủ từng điên cuồng theo đuổi Lục Đình, nói nhiều như vậy làm gì chứ! Đây chẳng phải là tự đào hố chôn mình sao?
Liếc mắt nhìn thấy Lục Đình đang chằm chằm nhìn mình, dường như đang chờ đợi câu trả lời, làm cô nhịn không được nuốt nước miếng. Đẹp trai thì có đẹp trai thật, cũng rất câu dẫn người ta.
Lục Đình cứ thế nhìn thẳng vào Tiêu Khả Tình. Hóa ra hắn đẹp trai đúng gu cô, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên, muốn ép xuống cũng không được.
Tiêu Khả Tình nhìn dáng vẻ đắc ý của Lục Đình, đúng là cái đuôi sắp vểnh lên tận trời rồi, trong lòng âm thầm khó chịu.
Cô chuyển mắt trừng anh trai một cái, nói: “Hồi nhỏ không hiểu thẩm mỹ, hiện tại đã biết rồi, muốn tìm thì phải tìm mấy em trai nhỏ tuổi trẻ trung (tiểu thịt tươi), rốt cuộc em còn nhỏ mà.”
