Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 334: Anh Trai Ghen Tuông, Lục Đình Mách Nước
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:26
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn quét một lượt những người trong nhà ăn, dò hỏi: “Khoảng thời gian này không thấy Giang Kỳ đâu, thằng nhóc này làm gì vậy?”
Lục Đình đang ăn cơm đáp lại: “Đương nhiên là không thấy hắn rồi, thằng nhóc này cũng giỏi giang như em gái cậu vậy, biết tiếng Anh. Chẳng phải bị cấp trên nhìn trúng sao, bây giờ thành phiên dịch đối ngoại rồi. Khoảng thời gian này chắc là đi theo ra nhiệm vụ, cụ thể là đi đâu thì tôi cũng không rõ.”
Tiêu Tuấn Kiệt gật gật đầu nói: “Hắn chắc là cũng giống em gái tôi, không chỉ biết một ngoại ngữ.”
Lục Đình nhếch môi cười: “Thằng nhóc này cũng giấu kỹ thật đấy, giống hệt em gái cậu.” Nói xong, trong lúc lơ đãng, hắn thấy Kiều San San của đoàn văn công đang trò chuyện với một người đàn ông bên cạnh, rồi đi đến cửa.
Lục Đình lại nói tiếp: “Nhìn người đang xếp hàng trong đội ngũ kia kìa.”
Tiêu Tuấn Kiệt nghe vậy, ngước mắt nhìn theo ánh mắt Lục Đình, hướng về phía hắn đang nhìn.
Liền thấy Kiều San San đang xếp hàng múc cơm.
Tiêu Tuấn Kiệt thu hồi tầm mắt nói: “Có gì đẹp đâu.”
Lục Đình nhìn Tiêu Tuấn Kiệt cứng miệng, *“À”* một tiếng, thu hồi tầm mắt chuẩn bị tiếp tục ăn cơm, nhưng lại liếc nhìn về phía Kiều San San một cái rồi vội vàng mở miệng nói: “Người đàn ông đang nói chuyện với Kiều San San là ai?”
Tiêu Tuấn Kiệt lập tức nhìn về phía Kiều San San, quả thật có một người đàn ông đang đứng trước mặt cô ấy.
Từ hướng của hắn không nhìn thấy mặt Kiều San San, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng cô ấy, nhưng lại rất rõ ràng nhìn thấy mặt người đàn ông đang nói chuyện với cô ấy, trên mặt người đàn ông nở nụ cười rạng rỡ.
Thấy người đàn ông nói mấy câu rồi, từ trong túi lấy ra một quả táo, đưa đến trước mặt Kiều San San, nói một câu gì đó.
Nhìn Kiều San San lắc đầu, chắc là từ chối.
Người đàn ông nhanh ch.óng cầm lấy hộp cơm nhôm của Kiều San San, đặt quả táo lên trên rồi đỏ mặt đi ra ngoài.
Sắc mặt Tiêu Tuấn Kiệt trầm xuống, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, tay cầm đũa siết c.h.ặ.t.
Lục Đình thấy thế, tiếp tục nói: “Người này tôi nhớ rõ, là tiểu đoàn trưởng của trung đoàn ba. Hôm nay còn có thể đưa táo, rất có lòng, ý tứ rõ ràng quá rồi còn gì. Nếu cậu mà vẫn không có cảm giác gì thì trước đây tôi đã lo chuyện bao đồng rồi.”
Nói xong, hắn liền tiếp tục ăn cơm, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía vẻ mặt lạnh lùng của Tiêu Tuấn Kiệt, không kìm được nhếch khóe môi.
Tiêu Tuấn Kiệt dùng sức đặt chiếc đũa xuống hộp cơm nhôm, rồi đứng dậy, đi về phía Kiều San San.
Lục Đình dừng động tác ăn cơm, đôi mắt mỉm cười nhìn Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Tuấn Kiệt đi tới trước mặt Kiều San San rồi dừng lại.
Kiều San San chuyển mắt liền chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Tuấn Kiệt, môi hắn mím c.h.ặ.t, trái tim cô không khỏi kinh hoàng.
Tiêu Tuấn Kiệt trầm mặt, trầm giọng nói: “Đối tượng đưa?”
Kiều San San nhanh ch.óng lắc đầu, vội vàng nói: “Không phải đối tượng.”
Tiêu Tuấn Kiệt nhanh ch.óng lấy quả táo trong tay cô ấy, nhét vào túi mình, sau khi liếc nhìn Kiều San San một cái đầy ẩn ý, hắn liền quay về chỗ cũ.
Người đứng phía sau Kiều San San nói: “Người kia là ai vậy, nhìn có vẻ có ý với cô đấy? Chắc chắn là ghen tị rồi.”
Kiều San San quay lại nói với người phía sau: “Múc cơm đi, đừng nói bừa.”
Cô ấy liếc nhìn về phía Tiêu Tuấn Kiệt, ánh mắt kia là ý gì?
Lục Đình nhìn vẻ mặt Tiêu Tuấn Kiệt, cười trêu chọc nói: “Người từng trải như tôi khuyên cậu, hành động sớm đi, nếu không sẽ thật sự muộn đấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt lạnh lùng nói: “Ăn cơm của cậu đi, cơm còn chưa lấp đầy miệng cậu à.”
Quả thật bị Lục Đình nói đúng, nhìn thấy người đàn ông khác ve vãn cô ấy, cảm giác cả trái tim đều khó chịu, thật muốn lột da cái tên khốn đó ra mới hả dạ.
Ngày hôm qua còn chưa thực sự xác định tâm ý của mình, giờ phút này hắn thật sự biết mình thích Kiều San San.
Kiều San San lấy cơm xong, tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt không tự giác nhìn về phía Tiêu Tuấn Kiệt.
Mà Tiêu Tuấn Kiệt cũng trong lúc lơ đãng nhìn về phía cô ấy, hai người ánh mắt tương giao.
Kiều San San dời đi tầm mắt, cúi đầu ăn cơm, xem hắn, còn bị hắn bắt quả tang.
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn Kiều San San xem hắn, lập tức tâm trạng tốt lên không ít.
Hắn chuyển mắt nhìn về phía Lục Đình nói: “Làm sao để theo đuổi người ta?”
“Không phải cậu nói tôi ăn cơm còn chưa lấp đầy miệng sao? Tôi cứ ăn cơm là được rồi.” Nói xong, Lục Đình nhếch khóe môi.
Tiêu Tuấn Kiệt tức giận nói: “Nói nhanh đi, tôi còn là anh cậu không?”
Lục Đình *“À”* một tiếng: “Chuyện thứ nhất phải làm là bày tỏ tâm ý, em gái cậu lần trước ở bệnh viện quân đội phương Nam chẳng phải đã dạy cậu rồi sao? Cứ làm theo lời em gái cậu nói ấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt lúc này mới nhớ tới, ở bệnh viện quân đội phương Nam, lời nói của em gái hắn, gật gật đầu.
Về nhà sẽ hỏi kỹ lại em gái.
Lục Đình tiếp tục nói: “Với cái chỉ số cảm xúc này của cậu, tôi thấy cậu không một hai năm thì không kết hôn được đâu.”
Tiêu Tuấn Kiệt lạnh lùng nhìn về phía Lục Đình nói: “Cậu đây là khinh thường ai chứ.”
Hắn cũng đã xem rất nhiều phim em gái tải về, vẫn hiểu được rất nhiều điều mà niên đại này không có, chẳng lẽ không thể so với hắn hiểu nhiều lắm sao.
Trên phim đủ loại ôm ấp, hôn hít, những hình ảnh kích thích, hắn đều xem qua hết rồi đấy.
Không thể nói, mình biết là được rồi.
Ăn cơm xong, Tiêu Tuấn Kiệt liếc nhìn Kiều San San một cái rồi đi ra ngoài.
Buổi chiều, Tiêu Tuấn Kiệt sau khi nhận lương, liền trở về nhà.
Thấy em gái còn chưa về, liền lên lầu thay quần áo, tiếp tục làm những việc ngày hôm qua chưa xong.
Tiêu Khả Tình bụng đói cồn cào về đến nhà đã là hơn ba giờ chiều.
Vào cổng sân liền thấy anh trai đang xây bức tường rào này.
