Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 349: Nâng Cấp Không Gian Và Sự Thật Về Linh Hồn
Cập nhật lúc: 02/03/2026 11:18
Còn chiếc vòng tay đâu???
Lúc này nàng mới nhớ ra chiếc vòng tay chính là chìa khóa, vậy nó biến đi đâu rồi?
Không lẽ mở khóa xong là chiếc vòng cũng mất luôn?
Hừ... Ít nhất cũng phải để lại cho nàng đeo chứ.
Chiếc vòng đẹp như vậy mà cứ thế bị không gian "tịch thu" mất rồi.
Nàng kéo anh trai ngồi xuống, vừa ăn kem vừa kể lại chuyện xảy ra với Lục Đình.
Bao gồm cả chuyện say rượu ở đơn vị phương Nam lần trước nàng cũng kể hết cho anh trai nghe.
Tiêu Tuấn Kiệt trầm tư.
Tiêu Khả Tình cười tít mắt nói: “Anh, anh thấy Lục Đình có phải là định mệnh của em không? Nếu không sao chiếc vòng tay lại là chìa khóa được chứ? Lần trước không gian nâng cấp cũng là nhờ anh ấy đấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “Còn phải nói sao, chiếc vòng tay chính là minh chứng rõ nhất rồi, vả lại cậu ta còn từng cứu em nữa.” Hắn đưa mắt nhìn quanh, thầm thắc mắc sao lớp sương mù này vẫn chưa tan hết nhỉ?
Hắn nói tiếp: “Em xem, cái chuồng gia súc đằng kia rõ ràng còn có thể mở rộng, máng nước cũng chỉ mới hiện ra một nửa, rõ ràng sương mù đang che khuất nửa còn lại, chắc chắn vẫn còn có thể nâng cấp tiếp.”
Tiêu Khả Tình đang chìm đắm trong niềm vui nên quả thực đã bỏ qua lớp sương mù trong không gian. Đúng như anh trai nói, chắc chắn vẫn còn có thể nâng cấp.
Vậy cơ hội nâng cấp nằm ở đâu?
Tiêu Khả Tình đi dạo một vòng nhưng vẫn không nghĩ ra cách nào để sương mù tan đi.
Lúc này nàng quay lại thấy anh trai đã ăn xong kem và đang ra sức nhấn vào màn hình đổi đồ.
Nàng đi tới.
Tiêu Tuấn Kiệt thắc mắc: “Em ơi, anh muốn ăn thêm cây nữa mà sao nhấn mãi không được, chẳng thấy phản ứng gì cả.”
Tiêu Khả Tình đưa tay nhấn một cái, lập tức có phản ứng ngay.
Tiêu Tuấn Kiệt lại thử làm theo bộ dạng của em gái nhưng vẫn không được.
Hắn hừ lạnh một tiếng: “Cái thứ này còn biết nhận chủ cơ đấy.”
Tiêu Khả Tình bật cười, xem ra chỉ có nàng mới dùng được. Nàng lại đổi thêm một cây kem nữa.
Số tiền phía trên hiện còn chín mươi mốt đồng.
Tiêu Tuấn Kiệt cầm lấy kem mở ra ăn.
Hắn chẳng hề vì mình không thao tác được mà khó chịu, ngược lại còn cười bảo: “Em nhấn thử xem còn đổi được gì nữa không? Anh xem với.”
Tiêu Khả Tình lúc này mới theo lời anh trai nhấn xem từng mục một.
Nàng nghĩ ngày mai anh trai phải đi tàu hỏa, liền nhìn hắn nói: “Anh muốn gì cứ tự lấy trong không gian nhé, ngày mai mang thêm nhiều đồ ăn đi.”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “Lấy một lọ thịt băm, mấy quả táo, ít bánh ngọt, lấy thêm cái bình giữ nhiệt nữa để pha sữa mạch nha uống dọc đường, còn lại thì thôi.”
Tiêu Khả Tình hỏi: “Mang ít thế thôi ạ? Không mang kẹo sao?”
Tiêu Tuấn Kiệt không muốn phô trương, cười bảo: “Anh đã gọi điện nhờ người bên kia chuẩn bị rồi, ‘ba bánh một tiếng’, kẹo, rượu, t.h.u.ố.c lá, sính lễ cũng giống như em, sáu trăm sáu mươi đồng, anh đã bàn bạc với ba mẹ rồi.”
Tiêu Khả Tình không rành tập tục ở đây: “Anh tự xem mà làm, em có hiểu mấy cái đó đâu.”
Tiêu Tuấn Kiệt giải thích: “Hôm nay sính lễ Lục Đình đưa cho em đúng là đứng đầu đại viện này luôn đấy, chưa có ai đạt đến tiêu chuẩn đó đâu. Nhìn đống quần áo cậu ta sắm cho em là biết cậu ta rất dụng tâm. Tấm chân tình của cậu ta anh vẫn luôn nhìn thấu.”
Tiêu Khả Tình đương nhiên nhận ra sự dụng tâm của Lục Đình. Hai người kết hôn chắc chắn hắn sẽ phát hiện ra điều gì đó.
Người đàn ông này đã sớm nghi ngờ nàng rồi.
Dù nàng có muốn giấu thì hắn cũng khôn khéo lắm.
Vào khoảnh khắc này, trong đầu nàng bỗng nảy ra một câu hỏi.
Nó khiến nàng không nhịn được mà nhíu mày.
Để Lục Đình biết sự tồn tại của không gian cũng không phải không được, nàng tin tưởng hắn.
Nhưng như vậy chẳng phải hắn sẽ biết về quá khứ của nàng sao?
Tiêu Khả Tình nhíu mày hỏi: “Anh, anh có chịu cưới một người mà linh hồn lớn hơn anh mười tuổi không? Anh có chê bỏ không?”
Tay cầm kem của Tiêu Tuấn Kiệt hơi khựng lại, hắn hiểu ý em gái. Câu hỏi này của em gái đúng là nan giải thật, sau này chắc chắn nàng không giấu nổi đâu.
Tiêu Khả Tình thấy anh trai do dự, lại nói tiếp: “Anh ấy có khi nào nghĩ em là yêu quái không?”
Tiêu Tuấn Kiệt trợn tròn mắt nhìn em gái, lớn tiếng nói: “Hắn dám! Anh không lột da hắn mới lạ. Em chính là thiên tiên, là tiểu tiên nữ.”
Tiêu Khả Tình “phụt” một tiếng bật cười, tâm trạng cũng nhẹ nhõm đi nhiều.
Tiêu Tuấn Kiệt trầm ngâm một lát: “Hiện tại vẫn đừng nói cho cậu ta biết, chờ anh về rồi tính tiếp.” Linh hồn lớn hơn mười tuổi thì đã sao, dù có lớn hơn nghìn tuổi thì em gái hắn vẫn là tiểu tiên nữ.
Tiêu Khả Tình đáp: “Vâng, dọc đường anh nhớ chăm sóc ba mẹ cho tốt nhé. Em về phòng ngủ một lát đây.”
Nàng muốn tự mình suy nghĩ kỹ về vấn đề này.
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “Ừ, anh chắc chắn sẽ chăm sóc mọi người thật tốt.”
Vì coi trọng hôn sự của con trai nên ba mẹ họ Tiêu chắc chắn phải có mặt trong buổi dạm ngõ.
Dương Vân Thu đã xin nghỉ một tuần, còn Tiêu Quốc Vĩ thì đang trong kỳ nghỉ đông.
Tiêu Khả Tình về phòng, cởi áo khoác nằm xuống chiếc giường lớn êm ái, nhắm mắt trầm tư.
Suy nghĩ một lát, đôi mắt nàng bỗng mở to, khóe môi bất giác nhếch lên. Trong lòng nàng đã có chủ ý, do dự không phải là tính cách của nàng.
......
Sáng hôm sau, sau khi cả nhà ăn sáng xong, ba mẹ họ Tiêu cùng Tiêu Tuấn Kiệt và Kiều San San cùng nhau ra ga tàu.
Ông nội Tiêu lúc này không có nhà, chỉ cần trời không mưa là ông đều đi dạo bộ đúng giờ.
Lục Đình nhìn vợ nói: “Thời gian này em không cần nấu cơm đâu, cùng ông nội sang nhà anh ăn nhé.”
Tiêu Khả Tình gật đầu: “Vâng.”
Lục Đình nắm lấy tay nàng định kéo lên lầu.
Tối qua hắn cứ nghĩ mãi về chuyện này, vẫn không hiểu chiếc vòng tay đã đi đâu? Làm hắn mất ngủ cả đêm.
