Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 52: Buổi Hẹn Hò Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:16
Tiêu Khả Tình thao tác trên màn hình: “Xem này, ở đây em cũng tải rồi.” Cô lại lấy ra một chiếc tai nghe.
“Đeo cái này vào là nghe được, không cần bật loa ngoài, tai vách mạch rừng, món đồ này không phải thứ thời đại này có, nhất định không được để người ta phát hiện.”
Tiêu Tuấn Kiệt cầm iPad phấn khích nói: “Anh biết rồi, em mau đi đi! Anh sẽ từ từ học.”
Tiêu Khả Tình trở về phòng thay quần áo. Mái tóc đen dài được tết đuôi cá đơn giản, làn da mịn màng không tì vết, cô chỉ tô thêm một chút son môi nhạt là đủ.
Ra ngoài liền thấy Lục Đình đang ngồi ở ghế lái của một chiếc xe Jeep quân dụng, mái tóc ngắn gọn gàng, mặc áo sơ mi trắng, khuỷu tay trái tùy ý gác lên khung cửa sổ xe, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ màu bạc.
Góc nghiêng quá mức đẹp trai khiến cô lóa cả mắt.
Lúc này, Lục Đình lơ đãng liếc mắt nhìn vào trong sân, ánh mắt lập tức dán c.h.ặ.t lên người Tiêu Khả Tình mà đ.á.n.h giá.
Cô mặc một chiếc váy màu vàng nhạt bước ra, ánh mặt trời chiếu lên người cô như dát một lớp hào quang kim sắc, khiến cả người cô trông càng thêm động lòng người.
Đôi mắt to tròn trong veo cứ thế nhìn anh, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Lục Đình nhanh nhẹn xuống xe, đi tới ghế phụ, rất ga lăng mở cửa xe cho cô.
Mặc sơ mi trắng, quần tây đen, cách phối đồ đơn giản nhất nhưng lại được người đàn ông này mặc ra khí chất trầm ổn.
Khiến Tiêu Khả Tình không khỏi nhìn thêm vài lần. Tên này thay quần áo rồi, vừa nãy đâu phải bộ này.
Lên xe, cô ngửi thấy mùi hương nam tính nhàn nhạt từ người Lục Đình phả vào mặt.
Nghĩ lại cả hai kiếp mình đều chưa từng có đàn ông, cũng không biết là mùi vị gì, cảm giác thiệt thòi ghê gớm.
Tiêu Khả Tình liếc Lục Đình một cái, đẹp trai thế để làm gì! Chẳng phải cũng giống thịt Đường Tăng sao, chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn.
Trong lòng càng thêm muốn nhanh ch.óng tìm một người đàn ông đẹp trai hơn Lục Đình, ai bảo cô trời sinh đã là người mê cái đẹp chứ!
Xe từ từ lăn bánh.
Lục Đình đề nghị: “Anh biết hôm nay có một bộ phim điện ảnh mới ra, em có muốn xem không?”
Lục Đình vẫn luôn nhớ kỹ lời Tiêu Khả Tình dạy anh trai cô trong phòng bệnh: “Đừng có tiếc tiền mà keo kiệt bủn xỉn. Ăn, uống, chơi, quà cáp, hoa, quần áo, giày dép, mỹ phẩm cứ thế mà sắp xếp hết. Sau này già rồi nhớ lại đó mới là những kỷ niệm đẹp!” Đây là nguyên văn lời Tiêu Khả Tình, anh nhớ rất rõ.
Hôm qua anh liền hỏi Hạ Dương xem khi theo đuổi người ta thì thường đi chơi ở đâu.
Hạ Dương cười như cầu được khen ngợi: “Lục phó đoàn trưởng, anh hỏi đúng người rồi đấy. Tuy em chưa từng có người yêu, nhưng em nghe nhiều lắm!”
“Mau nói.”
Hạ Dương: “Em nghe người trong đội nói, tán tỉnh đương nhiên là phải đi xem phim rồi! Tối lửa tắt đèn còn có thể nắm tay nhỏ, nhất định phải mua chút đồ ăn vặt mang vào vừa xem vừa ăn, tình cảm chốc lát là tăng lên không ít.”
“Cửa hàng Hữu Nghị có thể mua đồ tặng đối tượng, không sợ người không tới tay.”
Hạ Dương nghĩ nghĩ lại nói: “Còn có công viên cũng có thể đi dạo, vận may tốt còn có khả năng gặp được thợ chụp ảnh nữa đấy!”
Lục Đình dặn dò: “Chuyện chúng ta nói không thể để người thứ ba biết, nghe rõ chưa.”
Hạ Dương liên tục gật đầu: “Rõ, nhất định sẽ không nói cho người thứ ba.”
Đợi Lục phó đoàn trưởng đi rồi, Hạ Dương cười có chút khoa trương, xem ra cây vạn tuế của Lục phó đoàn trưởng sắp nở hoa rồi!
Tiêu Khả Tình biết rạp chiếu phim thời đại này không giống đời sau, cảm thấy rất mới lạ, cũng muốn đi trải nghiệm thử xem rốt cuộc là cảm giác gì nên vui vẻ đáp: “Được ạ!”
Lục Đình thấy Tiêu Khả Tình đồng ý, trong lòng dâng lên một niềm vui sướng: “Vậy chúng ta đi mua vé xem phim trước, sau đó anh đưa em đi Cửa hàng Hữu Nghị dạo một chút, thế nào?”
Tiêu Khả Tình biết Cửa hàng Hữu Nghị thời đại này cần phiếu ngoại hối, cô không có phiếu ngoại hối nên không mua đồ, chỉ xem thời đại này có gì cũng được.
Vì thế cô gật đầu đồng ý: “Được, anh đưa em đi đâu thì em đi đó, đi theo chơi là được!”
Lục Đình thấy cô nhóc tin tưởng mình như vậy, trong lòng càng thêm ấm áp.
Suốt dọc đường đều là Lục Đình nói chuyện, vừa lái xe vừa giới thiệu cho Tiêu Khả Tình phong cảnh ven đường và những chuyện thú vị.
Tiêu Khả Tình cũng nghe đến say sưa.
Tiêu Khả Tình thực sự tiếp xúc riêng với Lục Đình mới phát hiện anh cũng rất dễ gần mà! Nói cũng nhiều, không hề bị tẻ nhạt.
Điều Tiêu Khả Tình không biết là, Lục Đình chỉ đối với một mình cô như vậy.
Ở bộ đội, biệt danh của anh là “Diêm Vương mặt lạnh”, ngày thường đều lạnh lùng, một bộ dạng cự tuyệt người ngàn dặm.
Các chiến hữu đều sợ anh, phần nhiều là kính sợ, chưa từng thấy anh nói nhiều với ai như vậy, càng đừng nói là con gái.
Lục Đình đỗ xe vững vàng trước cửa rạp chiếu phim, nghiêng đầu cười nói: “Anh đi mua vé trước, em có thể ngồi trên xe đợi anh.”
“Vâng.” Tiêu Khả Tình khẽ đáp.
Lục Đình xuống xe, sải bước đi về phía quầy bán vé.
Tiêu Khả Tình ngồi trên xe nhìn bóng lưng Lục Đình, trong đám đông anh cao lớn đĩnh đạc và nổi bật, liếc mắt một cái là có thể nhận ra ngay.
Lục Đình mua vé xong quay lại, trên tay có thêm hai chai nước có ga.
Sau khi lên xe, Lục Đình đưa nước cho Tiêu Khả Tình: “Này, uống chút đi. Vé là suất 3 giờ chiều, chúng ta đi Cửa hàng Hữu Nghị trước, xem em có muốn mua gì không, sau đó đi ăn cơm rồi hẵng đi xem phim.”
Tiêu Khả Tình sảng khoái đồng ý: “Được.” Lục ca còn rất biết sắp xếp.
