Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 65: Lục Đình "thông Suốt"
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:18
Đoàn trưởng Dương vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn đĩa lòng già trước mặt: “Gì cơ… Ngay cả cái thứ ch.ó còn chê hôi này mà có thể ngon hơn thịt kho tàu sao?”
Lục Đình thấy thế, dẫn đầu gắp một miếng lòng già bỏ vào trong miệng, chậm rãi nhấm nuốt sau đó nói: “Ừm, xác thực là ngon.”
Đoàn trưởng Dương thấy Lục Đình ăn ngon lành, do dự một chút, cũng thử ăn một miếng nhỏ. Mới vừa nhai vài cái, biểu tình liền trở nên kinh hỉ: “Ui chà, không nghĩ tới cái thứ này lại ngon như vậy.”
Những người khác thấy vậy, cũng sôi nổi động đũa nếm thử món lòng già.
Lục Đình gắp thịt ở bụng cá, sau khi nhặt sạch xương thì bỏ vào trong bát Tiêu Khả Tình.
Động tác này vừa ra, làm cho ba Lục, mẹ Lục và cả ba Tiêu đều sững sờ. Bọn họ cầm đũa mà tay khựng lại giữa không trung, cứ thế ngơ ngác nhìn hai người bọn họ.
Tiêu Khả Tình cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, một chút cũng không nhận ra ánh mắt dị dạng của mọi người đang nhìn mình.
Trong khoảng thời gian này ăn cơm đều là Tiêu Tuấn Kiệt cùng Lục Đình gắp thức ăn cho cô, cô cũng đã quen rồi.
Cô rất thích cảm giác ăn miếng thịt cá đã được nhặt sạch xương, thật sự rất đã ghiền.
Lục Đình nhìn tiểu nha đầu ăn say mê, khóe môi nhếch lên, lại từ trong thau cá gắp một miếng thịt cá ngon, nhặt xương rồi bỏ vào bát Tiêu Khả Tình.
Tiêu Quốc Vĩ: “……”
Lục Diệu Huy: “……”
Mẹ Lục: “……”
Mẹ Lục nhìn cái dáng vẻ ân cần lấy lòng của con trai mình, thực sự làm bà kinh ngạc, đây là nó đã thông suốt rồi sao!
Tiêu Quốc Vĩ nhìn ánh mắt Lục Đình nhìn con gái mình, ánh mắt đó không hề trong sáng chút nào.
Ông đâu còn lạ gì tâm tư của Lục Đình, đây là lại coi trọng con gái ông rồi.
Hừ… Hắn nói không thích liền có thể một mạch bỏ đi, hiện tại muốn là liền xum xoe nịnh nọt sao.
Đừng hòng mơ tưởng, ông mới không chiều hắn, dù sao hôn sự cũng đã lui rồi.
Trở về liền nghe lời mẹ con bé, cho con gái đi xem mắt, trước cứ nói chuyện yêu đương hai năm rồi kết hôn cũng không muộn.
Trong bữa tiệc, Lục Đình thường xuyên gắp thức ăn cho Tiêu Khả Tình.
Một bữa cơm, ăn thật sự tận hứng.
Chân anh trai còn đang giả vờ bị thương, khẳng định không thể để anh trai rửa bát trước mặt người ngoài.
Tiêu Khả Tình đứng dậy chuẩn bị thu dọn bát đũa, Lục Đình thấy thế, vội vàng đứng dậy đoạt lấy bát đũa trong tay cô nói: “Làm một bàn lớn đồ ăn vất vả rồi, không cần em làm, đi nghỉ ngơi đi, về sau đều không cần em rửa bát.”
Tiêu Tuấn Kiệt ngồi ở trên ghế liếc mắt nhìn Lục Đình một cái, coi như hắn còn có mắt nhìn, không bắt em gái mình rửa bát, bằng không thì hắn biết tay.
Tiêu Quốc Vĩ nhìn Lục Đình đang xum xoe, đừng nghĩ rửa cái bát là có thể xong chuyện. Muộn rồi, con gái ông mới không phải là người hắn muốn gọi thì đến, muốn đuổi thì đi.
Lục Diệu Huy chậc chậc chậc, đây vẫn là thằng con trai thích mặt lạnh của ông sao? Thật là không còn mắt mũi nào mà nhìn nữa!
Tiêu Tuấn Kiệt cùng mọi người thương lượng vấn đề chỗ ở. Ba Tiêu sẽ ngủ cùng phòng với hắn, ba Lục cùng mẹ Lục có thể ngủ ở nhà Lục Đình, Đoàn trưởng Dương liền đi ký túc xá bộ đội.
Tiêu Khả Tình cùng Tiêu Tuấn Kiệt tiễn bọn họ ra cửa từ biệt.
Lục Đình đầu tiên là đưa cha mẹ về nhà, sau đó đưa Đoàn trưởng Dương đi ký túc xá.
Tiêu Tuấn Kiệt về đến nhà liền cùng ba thương lượng chuyện triệu hồi về Đế Đô.
Tiêu Quốc Vĩ gật gật đầu: “Con bên này đệ trình đơn xin, bên kia ba sẽ thông qua.”
Tiêu Quốc Vĩ ném một cái túi hành lý nặng trịch vào lòng Tiêu Tuấn Kiệt nói: “Mẹ con chuẩn bị cho con quần áo qua mùa đông, còn đan cho con hai cái áo len, ba thì một cái cũng không có.”
Tiêu Khả Tình bĩu môi nói: “Mẹ bất công, con cũng không có.” Trong giọng nói mang theo vài phần làm nũng.
Tiêu Quốc Vĩ sủng nịch nhìn con gái nói: “Con đi về là có liền, các con đều có, còn chưa biết ba có hay không đâu!”
Tiêu Quốc Vĩ đổi chủ đề: “Ngày mai con liền đi xin điều động, hơn một tháng là có thể về nhà, mẹ con chắc chắn sẽ vui lắm. Trở về thì tranh thủ tìm một đối tượng đi, con nhìn xem người ta trạc tuổi ba đã sớm làm ông nội rồi, con thì ngay cả cái bóng hồng nào cũng không có.”
“Vâng.”
Tiêu Quốc Vĩ chuyển mắt nhìn con gái nói: “Mẹ con đã tìm cho con một đối tượng, người ta ba cũng đã xem qua rồi, lớn lên anh tuấn, chiều cao cũng xấp xỉ anh trai con, trong nhà điều kiện cũng tốt, còn gần nhà nữa.”
Tiêu Khả Tình khựng lại một chút, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia cảm xúc mạc danh.
Sao lại đột nhiên nghĩ đến Lục Đình.
Trong khoảng thời gian này ở chung, hắn đều làm rất tốt, cho cô cảm giác là hắn thích mình.
Nháy mắt cô nhớ tới lời hắn nói trong phòng bệnh, nói sẽ coi cô như em gái.
Buồn cười chính là, chính mình còn suýt chút nữa cho rằng hắn thích mình, thảo nào lại đối tốt với cô như vậy.
Người ta chính là có "quan xứng" (bạn đời định mệnh trong nguyên tác).
Chính mình đang chờ mong cái gì chứ?
Nghĩ đến đây, nàng rũ mắt cười, giấu đi vẻ tự giễu nơi đáy mắt, ý cười không chạm đến đáy mắt: “Vâng ạ, đi về liền đi xem mắt, ba mẹ an bài là được, con tin tưởng ánh mắt của ba mẹ.”
Tiêu Quốc Vĩ cảm giác rất vui mừng, con gái đã trưởng thành rồi.
Bên này mẹ Lục đã trải chăn đệm xong xuôi, nước rửa mặt đ.á.n.h răng cũng đã đun nóng, liền cùng ba Lục ngồi ở phòng khách chờ Lục Đình trở về.
Mẹ Lục ghé vào tai chồng mình thấp giọng nói: “Ông nói xem con trai út liệu có phải là có vấn đề về phương diện kia không! Hay là tìm bác sĩ khám xem sao.”
Ba Lục tức khắc đứng lên, mở to hai mắt: “Gì cơ? Bà đang nói cái gì thế? Con trai tôi sao có thể có vấn đề!”
Mẹ Lục thấy thế, vội vàng kéo ba Lục ngồi xuống nói: “Nói nhỏ chút, làm gì mà lúc kinh lúc rống lên thế. Nếu không phải có vấn đề, tôi liền hoài nghi mắt con trai có vấn đề. Ca Cao tốt như vậy, sao nó lại chướng mắt chứ? Ông nói có phải không?”
