Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 69: Đụng Độ "ớt Cay Nhỏ"
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:19
Bà ta cố ý lớn tiếng nói: “Ái chà! Cô chính là em gái Doanh trưởng Tiêu, Tiêu Khả Tình đấy hả! Mọi người mau đến xem này!” Người nhà quanh đó nghe thấy vậy liền sôi nổi vây quanh lại đây.
Mẹ Lục nhìn hai người này tới với vẻ không có ý tốt, tiến lên chắn trước người Tiêu Khả Tình nói: “Các người muốn làm gì?”
Tiêu Khả Tình biết đây là tay sai của Dương Quế Chi, lần trước đ.á.n.h Dương Quế Chi, ả ta không ngáng chân thì cô không tin.
Nhìn dì Lục chắn trước người giúp mình, trong lòng cô cảm thấy ấm áp, rất là cảm động.
Lưu Tiểu Hồng nhìn người phụ nữ chắn trước mặt Tiêu Khả Tình, lại có nét hơi giống Tiêu Khả Tình, trên người mặc quần áo đều là vải tốt, trên tay đeo đồng hồ càng làm người ta hâm mộ.
Chồng bà ta cũng là Doanh trưởng, người trong nhà đông, mỗi tháng tiền trợ cấp cũng không đủ tiêu. Sống cuộc sống đầy đất lông gà, càng đừng nói đến chuyện mua đồng hồ.
Lưu Tiểu Hồng vẻ mặt ghét bỏ nói: “Ái chà! Xem bộ dáng này chắc là mẹ của Tiêu Khả Tình hả! Chậc chậc chậc, có loại mẹ nào thì sẽ có loại con gái nấy thôi.”
“Vị nữ đồng chí này, sao cô lại mắng c.h.ử.i người khác như thế.” Mẹ Lục tức giận lớn tiếng nói.
Lưu Tiểu Hồng hừ một tiếng, cố ý lớn tiếng nói: “Ai mắng c.h.ử.i người? Tôi nói chính là sự thật, bà không biết con gái bà ở trong đại viện thanh danh thế nào à? Còn có mặt mũi ở lại đây, bà hỏi những người ở đây xem, ai mà không biết.”
Đám đông quần chúng xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, phần lớn đều là không rõ chân tướng, hùa theo nghị luận.
Rất nhiều người đều nghe nói chuyện em gái Doanh trưởng Tiêu, nói có sách mách có chứng, hôm nay nhìn thấy người thật đúng là xinh đẹp, đối với lời đồn càng tin là thật.
Mọi người: “Cô ta chính là em gái Doanh trưởng Tiêu nha! Lớn lên còn đẹp hơn lời đồn nữa!”
Mọi người: “Thảo nào…”
Mọi người: “Loại người này nên đuổi khỏi khu gia binh.”
Mọi người: “Chỗ này có phải hay không có hiểu lầm gì? Cũng không nhìn xem Lưu Tiểu Hồng là hạng người gì, cái miệng bà ta nói ra có thể tin sao?”
………………
Lưu Tiểu Hồng nghe quần chúng thảo luận, trong lòng càng đắc ý, chỉ cần bà ta muốn đuổi người, không có ai là bà ta đuổi không đi.
Khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa không có hảo ý nói: “Ỷ vào có vài phần tư sắc liền thích đi khắp nơi thông đồng đàn ông, làm mẹ cũng không biết dạy con. Mọi người mau đến xem, hai mẹ con nhà này ăn diện thế kia, trong nhà thì nghèo rớt mồng tơi, làm sao mua nổi mấy thứ này, còn không phải do những gã đàn ông khác nhau tặng cho. Loại hành vi không đứng đắn này là phải bị bắt lại, làm bôi bác khu gia binh chúng ta, bôi đen bộ đội, cút khỏi khu gia binh ngay.”
Lý Xuân Mai phụ họa nói: “Tiêu Khả Tình, cô cùng mẹ cô sao còn có mặt mũi ở chỗ này lượn lờ thế? Còn không mau cút khỏi khu gia binh, các người chính là sâu mọt của khu gia binh.”
Mẹ Lục tức giận đến đỏ mặt, lòng đầy căm phẫn nói: “Các người ngậm m.á.u phun người, hôm nay tôi coi như được mở rộng tầm mắt, khu gia binh này còn có loại đàn bà đanh đá như các người, cái gì bôi nhọ người khác cũng há mồm nói ra được.”
Lưu Tiểu Hồng lớn tiếng mắng: “Con tiện nhân này mắng ai là đàn bà đanh đá hả?”
Tiêu Khả Tình tiến lên một bước kéo mẹ Lục đang tức giận đến đỏ mặt tía tai ra sau.
Ánh mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng, đáy mắt lóe lên hàn quang, giọng nói thanh lãnh vang lên: “Tiện nhân mắng ai thế?”
Lưu Tiểu Hồng: “Tiện nhân mắng các người đấy.”
Quần chúng xung quanh: “Ha ha ha ha… Thật là cái đồ không não.”
Tiêu Khả Tình ánh mắt lạnh lẽo b.ắ.n thẳng vào người Lưu Tiểu Hồng: “Nếu bà đều thừa nhận chính mình là tiện nhân, tôi còn có thể buông tha bà sao?”
Lý Xuân Mai tiến lên một bước: “Tiêu Khả Tình, cô đều làm ra những chuyện không biết xấu hổ, anh Lục Đình sẽ không thích loại người không biết liêm sỉ như cô đâu, cô không xứng với anh ấy, mau cút khỏi đại viện.”
Mẹ Lục nghe được ả nhắc tới con trai mình, cũng nghiêm túc đ.á.n.h giá cô gái trước mắt, hóa ra là thích con trai bà nên mới có màn kịch hôm nay, vỗ đùi cái đét, thật là ủy khuất c.h.ế.t Ca Cao rồi.
Tiêu Khả Tình tức quá hóa cười, ha hả, nguyên lai lại là đào hoa nát của Lục Đình, người gọi hắn là anh cũng thật không ít.
Cô quay sang kéo tay mẹ Lục đi sang một bên, ôn nhu nói: “Dì nghe lời, đứng ở đây chờ cháu, để cháu dạy dỗ bà ta.”
Cơn giận trong lòng mẹ Lục nháy mắt bị giọng nói ôn nhu này xua đi một ít, gật gật đầu hưởng ứng: “Được.”
Lưu Tiểu Hồng lúc này mới phản ứng lại mọi người đều đang cười nhạo mình, trong lòng tức giận đạt tới đỉnh điểm: Xem bà không xé nát cái mặt của mày, xem mày còn đi thông đồng đàn ông kiểu gì.
Tiêu Khả Tình đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh băng nhìn Lưu Tiểu Hồng đang xông tới.
Ngay khi Lưu Tiểu Hồng sắp chạm vào người cô, Tiêu Khả Tình thân hình chợt lóe, nhẹ nhàng tránh thoát.
Lưu Tiểu Hồng vồ hụt, bởi vì quán tính lao về phía trước nên ngã sấp mặt xuống đất, chật vật bất kham, mọi người cười ồ lên.
Tiêu Khả Tình khẽ cười thành tiếng: “Chỉ có thế thôi à?”
Lưu Tiểu Hồng thấy mình bị mất mặt, mọi người đều đang cười nhạo bà ta.
Không cam lòng lại bò dậy lao về phía Tiêu Khả Tình, xem bà ta không lấy thân hình to béo này đè c.h.ế.t con ranh con, cào nát mặt nó ra.
Tiêu Khả Tình nhìn Lưu Tiểu Hồng đang xông tới, khóe miệng hơi nhếch, liếc nhìn cây cột sau lưng mình, thân thể điều chỉnh một chút góc độ.
Khi Lưu Tiểu Hồng muốn đ.â.m sầm vào mình, Tiêu Khả Tình lại nghiêng người một cái, Lưu Tiểu Hồng lại lần nữa vồ hụt, một đầu đ.â.m sầm vào cây cột phía sau Tiêu Khả Tình, tức khắc trán nổi lên một cục u to tướng.
“Ái da…” Lưu Tiểu Hồng phát ra tiếng hét t.h.ả.m thiết, ôm lấy trán, không ngừng kêu la, nước mắt đều sắp chảy ra.
