Xuyên Đến 40 Năm Sau Người Yêu Biến Thành Ông Già Làm Sao Bây Giờ - Chương 13
Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:15
Dù sao đi nữa, cô cũng không tài nào liên hệ được chàng thanh niên ôn hòa, hay ngượng ngùng lúc trưởng thành với cậu bé ngố tàu đáng thương năm xưa.
"Lúc đó anh cứ thấy em giống như tiên nữ vậy, đẹp lắm." Giang Trọng Lâm kể lại chuyện này với cô mang vẻ mặt đầy ngượng ngùng. Còn Du Dao - người lúc bấy giờ đã trở thành người phụ nữ đàng hoàng của gia đình - lại trợn tròn mắt, cảm thấy ánh mắt thời niên thiếu của người chồng trẻ này đúng là có vấn đề. Ngay cả bản thân cô cũng không nỡ nhớ lại cái hình tượng trẻ trâu thời ấy, làm sao có thể liên quan nửa chữ với "tiên nữ" được chứ.
...
Du Dao đang ngẩn ngơ, bỗng nghe Dương Quân thở dài: "Dao Dao, cậu trở về, tớ thực sự thấy mừng cho Giang Trọng Lâm."
Du Dao lập tức sực tỉnh khỏi dòng hồi tưởng: "Cái gì?"
Dương Quân: "Dao Dao, cậu có thể trở về, tớ thực sự rất mừng cho Giang Trọng Lâm."
Du Dao nhướng mày: "... Tớ thấy ông ấy có vẻ chẳng vui vẻ gì cho cam."
Dương Quân sững người: "Cậu nói gì vậy, nhìn thấy cậu xuất hiện, người vui mừng nhất phải là ông ấy mới đúng."
Giống như Dương Quân không thể hiểu nổi phản ứng của Du Dao, Du Dao cũng không tài nào hiểu được cách nói của Dương Quân. Nếu bảo sự xuất hiện của cô khiến Giang Trọng Lâm vui mừng cỡ nào, thì cô nhìn không ra. Hai ngày nay, ông ấy chưa từng tỏ ra một chút kích động hay vui mừng nào.
Cho nên cô xoa xoa thái dương, tâm trạng hơi bực dọc: "Tớ và ông ấy yêu nhau một năm, kết hôn một năm, tính ra ở chung nhiều nhất cũng chỉ hai năm thôi. Nhưng chúng tớ đã xa nhau 40 năm rồi, tớ nghĩ chắc ông ấy đã sớm quên tớ rồi. Giờ tớ đột nhiên xuất hiện, chắc ông ấy hoảng sợ nhiều hơn là mừng rỡ. Đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ thấy tớ là một gánh nặng. Nhưng Giang Trọng Lâm hồi trẻ vốn là người có trách nhiệm, hiện tại tính cách vẫn không đổi, nên lúc nhận được tin mới đi đón tớ về. Nói cho cùng, đó là do tính cách mà thôi."
Dương Quân: "Cậu nói vậy là sao, cậu còn chưa biết ông ấy yêu cậu đến nhường nào à?"
Du Dao ngả lưng vào ghế, không quá chắc chắn: "Trước kia thì chắc là có yêu, nhưng giờ đã qua bao nhiêu năm rồi, còn nhớ tớ là trí nhớ ông ấy đã tốt lắm rồi, đào đâu ra tình cảm nữa."
Dương Quân nhìn cô, đột nhiên hỏi: "Có phải Giang Trọng Lâm chưa nói gì với cậu đúng không?"
Trong lòng Du Dao mạc danh thót lên một nhịp: "Nói gì cơ?"
Dương Quân thở dài, mở thiết bị cá nhân của mình ra, thao tác vài cái rồi đưa đến trước mặt Du Dao: "Cậu xem cái này đi. Đây là một trang web tìm người lớn nhất, được cảnh sát lập ra từ thời kỳ đầu xây dựng mạng lưới dữ liệu lớn. Thông tin về người mất tích đăng trên này mỗi năm đều được cập nhật. Kể từ khi trang web này ra đời, thông tin của cậu vẫn luôn được treo ở đó, treo suốt bao nhiêu năm trời mà chưa bao giờ gỡ xuống. Vì để duy trì tin tức trên này thì mỗi năm đều phải nộp phí, nên rất nhiều gia đình tìm một hai năm không thấy, hết hy vọng sẽ gỡ tin xuống. Nhưng Giang Trọng Lâm vẫn luôn kiên trì treo thông tin của cậu ở đây, và năm nào cũng nộp phí. Cậu có hiểu điều đó có ý nghĩa gì không?"
Ý nghĩa là, dù 40 năm đã trôi qua, Giang Trọng Lâm vẫn luôn chờ cô trở về.
Dù qua 40 năm, những người khác đều tin rằng cô đã c.h.ế.t, ông vẫn ôm lấy một tia hy vọng mong manh.
Du Dao nhìn bức ảnh của chính mình trên trang web kia, hoàn toàn ngây dại.
"Ông ấy... Giang Trọng Lâm, bao nhiêu năm qua vẫn luôn tìm tớ sao?" Du Dao lẩm bẩm hỏi.
Thấy cô như vậy, trong lòng Dương Quân xót xa vô cùng, nỗi xót xa dành cho đôi vợ chồng xa cách bao năm này.
"Đương nhiên rồi, cậu nói xem lúc cậu ở trung tâm dịch vụ, nhân viên liên lạc được ngay với Giang Trọng Lâm, chính là vì thông tin của cậu vẫn treo trên trang web này nên họ mới nhanh ch.óng tra ra thân phận của cậu đấy."
Dương Quân kể tiếp: "Năm đó cậu đột nhiên mất tích, không để lại bất kỳ manh mối nào. Giang Trọng Lâm đã liên lạc với tất cả những người quen biết cậu để hỏi thăm tin tức, đến đồn cảnh sát lập hồ sơ, nhờ người nhà anh ấy và tất cả bạn bè chú ý đến tung tích của cậu. Anh ấy gần như đã làm mọi thứ. Cậu không biết đâu, chỉ riêng những con đường ngõ hẻm quanh nhà các cậu thôi, một mình anh ấy cũng không biết đã lùng sục bao nhiêu lần, tìm kiếm bao lâu. Dạo đó hình như anh ấy chuẩn bị theo giáo sư đi công tác, nhưng vì cậu mất tích, anh ấy cũng không quay lại trường học nữa."
Dương Quân nhớ lại hình ảnh Giang Trọng Lâm gầy rộc đi năm đó, câu "hình tiêu cốt lập" cũng không đủ để miêu tả trạng thái của anh. Cô và bạn trai khi ấy không yên tâm, thường xuyên đến thăm, tiện thể hỏi xem có tin tức gì của Du Dao không. Kết quả có một lần thấy Giang Trọng Lâm ngã gục ngay trước cửa nhà, chìa khóa vẫn còn cắm trên ổ nhưng cửa chưa mở, anh ấy cứ thế ngất xỉu trước cửa.
