Xuyên Đến 40 Năm Sau Người Yêu Biến Thành Ông Già Làm Sao Bây Giờ - Chương 41
Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:20
Lão Nhiếp căng mắt nhìn kỹ, lúc này mới nhận ra Giang Trọng Lâm hình như sắp nổi giận thật. Giang Trọng Lâm nổi giận là chuyện hiếm thấy. Những người bình thường hiền lành, ít khi tức giận mà một khi đã cáu thì đáng sợ lắm. Mặc dù kẻ thiếu nhạy bén như lão Nhiếp cũng biết không nên nói thêm, bắt buộc phải câm miệng, nhưng ông ta lại cảm thấy hơi mất mặt. Bèn lúng b.úng làu bàu: "Thì tôi chỉ thuận miệng nói đùa thôi mà, sao ông lại giận dỗi tôi chứ."
Thấy nét mặt Giang Trọng Lâm vẫn lạnh nhạt, ông ta định lảng sang chuyện khác. Vừa chớp mắt, nhìn thấy Du Dao đang ngồi cạnh Giang Trọng Lâm, ông ta liền tò mò hỏi: "Cô bé này là ai đây? Tôi mới thấy ông dẫn người theo lần đầu đấy, học sinh mới nhận à? Sao lại nhận một cô học trò trẻ đẹp thế này, không giống phong cách của ông chút nào."
Lúc này, Du Dao rốt cuộc cũng nở một nụ cười. Cô nhìn thẳng vào lão Nhiếp, mỉm cười, rành rọt từng chữ: "Chào ông, cháu tên là Du Dao, là vợ của Giang Trọng Lâm."
Cả sảnh đường c.h.ế.t lặng.
Vì giọng lão Nhiếp vốn dĩ oang oang, nên những người vào sảnh chờ ăn cơm đã sớm đổ dồn sự chú ý về phía họ. Lúc nãy thấy tình hình có vẻ căng thẳng, vài người còn định bước tới can ngăn. Nhưng cứ thế, chỉ một câu nói của Du Dao, hầu như tất cả mọi người đều nghe rõ mồn một. Thế là tất cả sững sờ tại chỗ, bao gồm cả hai cặp vợ chồng vốn đã biết rõ thân phận của Du Dao từ trước.
Trong phút chốc không ai lên tiếng, cả sảnh lớn tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh mắt mọi người đều găm c.h.ặ.t vào Giang Trọng Lâm và Du Dao. Vài người bước vào sau, chưa nghe được câu nói của Du Dao, thấy cảnh tượng im lìm này thì ngơ ngác nhìn quanh, thắc mắc: "Mọi người sao thế, sao tự nhiên im ắng thế này?"
Đến lúc này, lão Nhiếp rốt cuộc cũng hoàn hồn. Ông ta ợ lên một tiếng, trợn trừng đôi mắt to như mắt bò: "Cái gì! Lão Giang ông cưới vợ trẻ thế này từ lúc nào! Sao không mời anh em chén rượu hả!"
Ngay lập tức, cả sảnh vỡ òa như ong vỡ tổ.
"Gì cơ? Không đùa chứ, vợ thật á? Giỡn mặt hả?"
"Thầy Giang... cưới vợ?"
"Thế này cũng... trẻ quá mức quy định rồi... Không hợp lý chút nào..."
Đám đông như bị sét đ.á.n.h ngang tai, tin tức động trời này làm họ hồn bay phách lạc. Giữa mọi người ở đây, dù không thân thiết đến mức tri kỷ thì cũng là người quen biết, đã giao thiệp với nhau nhiều năm. Chẳng ai ngờ Giang Trọng Lâm lại gây ra một cú sốc thế này. Trong chốc lát, ánh mắt họ nhìn ông đều mang vài phần khác thường.
Giang Trọng Lâm chưa kịp phản ứng lại những tiếng xì xầm bàn tán cùng vô số ánh mắt soi mói, hai người bạn thân đã biết nội tình của ông không nhịn được nữa, phải lên tiếng bênh vực: "Lão Giang đâu phải hạng người đó, các người đừng có nói bậy bạ."
Gần như cùng lúc đó, Du Dao cất lời: "Tôi và Giang Trọng Lâm đã kết hôn từ hơn bốn mươi năm trước. Chắc các vị ở đây cũng đã từng xem tin tức về người xuyên không thứ năm xuyên qua 40 năm dạo trước, người đó chính là tôi. Tôi từ năm 2018 đi tới năm 2058 đến nay đã được khoảng hai tháng."
Đám đông bị hàng loạt thông tin dồn dập làm cho choáng váng, ngẩn tò te nhìn Giang Trọng Lâm, rồi lại dán mắt vào cô. Riêng lão Nhiếp thì vỗ đùi đ.á.n.h đét, cảm thán: "Má ơi! Thấy người sống rồi!"
Câu nói của ông cụ khiến Du Dao phì cười. Cô liếc nhìn một vòng những khuôn mặt đang ngây dại vì kinh ngạc, điềm nhiên nói: "Năm xưa tôi và Giang Trọng Lâm yêu nhau và kết hôn rất đỗi bình thường. Tuy rằng giữa đường gặp biến cố bất ngờ, nhưng hiện tại, cả hai chúng tôi đều công nhận mối quan hệ hôn nhân từ trước kia. Việc Giang Trọng Lâm nguyện ý gánh vác trách nhiệm của một người chồng trong cuộc hôn nhân này hoàn toàn xuất phát từ tinh thần trách nhiệm và bản tính lương thiện của anh ấy. Tôi không muốn anh ấy vì tôi mà bị mọi người hiểu lầm."
Giang Trọng Lâm lặng lẽ ngắm nhìn cô, dường như có chút xuất thần. Nhưng ông nhanh ch.óng lấy lại vẻ tỉnh táo, quay sang xác nhận với các thành viên Hội Văn học đang bàng hoàng đưa mắt nhìn nhau: "Quả thực là vậy, Du Dao là vợ hợp pháp của tôi. Để đảm bảo cuộc sống thường ngày của cô ấy không bị quấy rầy, trước đó tôi đã làm đơn xin bảo mật thông tin và hạn chế phát tán hình ảnh của cô ấy."
Ông hướng ánh mắt về một nữ sinh trẻ tuổi đang ngồi bàn trên, ôn tồn nhắc nhở: "Vì thế, bạn học này, mong em bảo quản thật kỹ những bức ảnh và đoạn video vừa quay chụp. Xin đừng đăng tải lên bất kỳ nền tảng công cộng nào, cũng đừng chia sẻ rộng rãi."
Cô nữ sinh thoáng chốc đỏ bừng mặt xấu hổ. Tuy giọng điệu của Giang Trọng Lâm chẳng hề có chút trách móc, cô vẫn cảm thấy đứng ngồi không yên trước bao ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cô vội vàng xóa sạch mọi hình ảnh và video, lí nhí đáp: "Em xin lỗi, em xin lỗi ạ, em xóa hết rồi."
