Xuyên Đến 40 Năm Sau Người Yêu Biến Thành Ông Già Làm Sao Bây Giờ - Chương 58
Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:22
Người già ở Tây Tạng bảo, đó là lông chim trời. Ai nhặt được chiếc lông chim này sẽ gặp may mắn, nhất định sẽ có ngày đoàn tụ với người thân, người yêu xa cách đã lâu.
Nghe đến đoạn này, có vẻ như chỉ là một chuyến du lịch bình thường, Du Dao bèn hỏi: "Rồi sao nữa?"
Giang Trọng Lâm đáp: "Rồi anh về."
Du Dao cạn lời. Cô cứ nghĩ mở lời bằng chuyện này thì chắc mẩm phải có sự kiện gì đặc biệt lắm chứ, ai dè chẳng có gì xảy ra? Thế thì cớ sao ông lại nhớ đến đoạn ký ức này đầu tiên?
Cô nào hay biết, chính chiếc lông chim trắng mỏng manh cùng những lời của vị trưởng lão xa lạ kia gần như đã cứu rỗi chàng thanh niên tiều tụy năm ấy. Đứng dưới bóng núi tuyết bên bờ hồ trong vắt, tay siết c.h.ặ.t chiếc lông chim trắng, anh như với được tia hy vọng le lói.
"Chung quy sẽ đoàn tụ" - vì câu nói đó, ông đã nâng niu cất giữ chiếc lông chim ấy suốt bao năm trời, thậm chí... cho đến tận bây giờ, chiếc lông chim ấy vẫn còn.
Du Dao bỗng lóe lên một ý, hỏi: "Thế chiếc lông chim đó giờ còn không?" Vừa hỏi, cô vừa nghĩ thầm trong bụng, chắc đã lâu lắm rồi, làm gì còn giữ được nữa.
Ngờ đâu, Giang Trọng Lâm lại đáp: "Còn chứ." Dứt lời, ông thậm chí còn bật dậy bật đèn, lục lọi bên thư phòng một chốc, rồi mang về chiếc lông chim trắng dài thượt ấy.
Du Dao giơ chiếc lông chim lên soi dưới ánh đèn. Cô vừa buồn cười vừa kinh ngạc: "Đùa à, anh giữ cái lông chim này bao lâu rồi, sao vẫn còn nguyên vẹn thế này." Trong lòng cô thầm nghĩ, có lẽ Giang Trọng Lâm quả thực là một kẻ nặng tình, dẫu chỉ là một chiếc lông chim bình thường đến thế, vậy mà ông cũng giữ gìn cẩn thận bao năm trời.
Giang Trọng Lâm nhìn cô mân mê chiếc lông chim trên tay, khẽ nói: "Tặng em đấy."
Du Dao: "Tặng em?"
Cô cũng ngồi dậy, đặt chiếc lông chim lên tủ đầu giường, lấy dây buộc tóc của mình chặn lên. Sau đó, cô bật thiết bị cá nhân, mở ứng dụng mà Dương Quân vừa giới thiệu hôm nay.
"Đợi đã, em cũng có quà tặng anh." Cô nói, mở giao diện lên, tìm đến mục vật phẩm, lôi ra một đống hoa tươi to đùng.
Ứng dụng này có thể ném đủ thứ, từ ly, đĩa, chén, bát, d.a.o bổ dưa hấu đến phân ch.ó bốc mùi, tất nhiên cũng có cả hoa tươi. Một ứng dụng, hai công dụng: vừa xả giận khi cãi nhau, vừa rải hoa tỏ tình. Thế là, Du Dao dội thẳng một cơn mưa hoa tươi xuống đầu lão tiên sinh họ Giang. Hình ảnh ba chiều ảo tung chảo khiến cả chiếc giường ngập tràn hoa, lão tiên sinh họ Giang thì bị hoa vùi lấp toàn tập.
Chưa từng thấy ứng dụng này bao giờ, lão sư Giang đầu đội đầy cánh hoa, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Nhìn vẻ mặt ngây ngốc của ông, Du Dao ôm bụng cười ngặt nghẽo, lăn lộn trên giường.
Giang Trọng Lâm thấy vợ cười sảng khoái như vậy, môi cũng bất giác vẽ nên một nụ cười. Ông chợt nhận ra, việc tiếp xúc với người vợ trẻ tuổi thực ra không hề khó khăn như ông tưởng tượng. Ngủ chung một giường cũng không quá lạ lẫm. Có lẽ bởi vì, trong mắt cô, ông chẳng phải là một cụ già cần được nâng niu, cũng chẳng phải là một học giả lão thành đáng kính. Ông chỉ đơn thuần là chồng cô - Giang Trọng Lâm, dù là chàng trai trẻ tuổi hay ông già tóc bạc.
"Anh còn đi đâu nữa không?" Du Dao nghiêng người, chống cằm nhìn ông.
"Anh có đến Quý Châu, một bản làng miền núi cực kỳ hẻo lánh. Bản nằm sâu thẳm trong vùng núi với ba ngàn ngọn núi, gần như tách biệt với thế giới bên ngoài. Người dân sống trên những ngọn núi cao ch.ót vót, dốc đứng, đường đi cực kỳ hiểm trở. Muốn ra huyện, họ phải đi bộ năm tiếng đồng hồ xuống núi, rồi ngồi xe thêm hai tiếng nữa. Trẻ em ở đó đi học cũng vất vả lắm. Anh ở đó một thời gian, chỉ có anh và một thầy giáo khác dạy ngữ văn và toán cho lũ trẻ..."
Du Dao lặng lẽ lắng nghe. Cô có thể mường tượng ra chàng thanh niên Giang Trọng Lâm bôn ba qua bao miền đất, trèo đèo lội suối trên những con đường núi cheo leo hiểm trở, mang thế giới bên ngoài đến với những đứa trẻ ở vùng cao hẻo lánh. Có lẽ, giữa cuộc sống nghèo khó mà giản đơn ấy, anh đã tìm thấy sự bình yên; giữa núi rừng tĩnh lặng và tiếng học bài ê a của bầy trẻ, anh đã khám phá ra những ý nghĩa khác của cuộc đời.
Anh đã chứng kiến muôn vàn kiếp người, thấu hiểu bao mảnh đời khác biệt trên thế gian. Ai cũng có hỉ nộ ái ố riêng, và những nỗi đau cá nhân dường như trở nên bé nhỏ, chẳng đáng là bao giữa bức tranh nhân loại rộng lớn này.
"... Anh cũng đến Tứ Xuyên rồi. Mấy người bạn ở đó nhiệt tình mời anh tới, nhưng anh không ở lâu. Cảnh sắc bên đó đẹp mê hồn, quanh năm trăm hoa đua nở. Con người đông đúc, nhộn nhịp. Cứ sáng tinh mơ là mọi người thức dậy, dù quen hay lạ cũng túm tụm lại ăn uống, chuyện trò rôm rả..."
