[xuyên Đến Nhà Thanh] Hệ Thống Cung Đấu Của Hắc Liên Hoa - Chương 159
Cập nhật lúc: 18/01/2026 14:21
Trong số những kẻ đó, nàng chính là người khó thoát tội nhất.
"Hoàng Hậu, chuyện này tra xét đến đâu rồi?" Thái Hậu lạnh lùng lên tiếng hỏi.
Hoàng Hậu vội đứng dậy, cung kính thưa: "Bẩm Thái Hậu nương nương, các thái giám cung nữ liên quan đến chuyện này đều đã tống vào Thận Hình Tư.
Có một thái giám của Thư Quý Nhân khăng khăng khẳng định là do Thư Quý Nhân sai bảo..."
Lời còn chưa dứt đã bị Thái Hậu ngắt ngang.
Thái Hậu nhíu c.h.ặ.t lông mày, trong ánh mắt như có cuồng phong đang tụ lại, uy nghi của kẻ ngồi vị trí cao nhiều năm khiến người ta rét run: "Nếu thái giám kia đã chiêu khai, vậy tại sao Thư Quý Nhân vẫn còn ngồi ở đây!"
Mặt Thư Quý Nhân tức thì cắt không còn giọt m.á.u, nàng chỉ muốn ngất lịm đi ngay lập tức, nhưng lại hung hăng bấm mạnh vào đùi mình, vội vàng quỳ sụp xuống đại điện.
Tiếng đầu gối chạm đất thật mạnh, nghe mà thấy xót xa: "Thái Hậu nương nương, việc này không phải thần thiếp làm, thần thiếp bị kẻ gian hãm hại, oan uổng quá!"
Hoàng Hậu liếc nhìn nàng ta một cái, rồi mới tiếp tục nói: "Thái Hậu nương nương, thái giám kia tuy nói là do Thư Quý Nhân làm, nhưng lời lẽ lại đầy rẫy sơ hở, thế nên Vạn Tuế Gia cảm thấy không thể vì thế mà định tội cho Thư Quý Nhân."
Nghe đến Càn Long, sát ý trong mắt Thái Hậu mới nhạt đi vài phần, nhưng đôi mày vẫn không hề giãn ra, người phán: "Dù vậy, chỉ giáng xuống làm Quý nhân thì quá nhẹ nhàng cho nàng ta rồi.
Thôi được, từ hôm nay trở đi, bắt nàng ta mỗi tháng phải chép tay mười quyển Phật kinh, coi như tích đức cho đứa trẻ kia."
Mỗi tháng chép mười quyển Phật kinh, chẳng khác nào một hình phạt hành hạ âm ỉ đối với Thư Quý Nhân.
Phải biết rằng, để chép xong một quyển Phật kinh một cách chỉn chu không phải chuyện dễ dàng, huống hồ số kinh đó kiểu gì cũng phải qua mắt Thái Hậu, thậm chí là qua mắt Quý Phi.
Với sự thù hận hiện tại của Quý Phi dành cho Thư Quý Nhân, đây chẳng khác nào giao cho Quý Phi một cái cớ danh chính ngôn thuận để dày vò nàng ta.
Sắc mặt Thư Quý Nhân lại trắng thêm vài phần, nhưng dù sao mạng sống cũng giữ được, nàng không dám cãi nửa lời, vội vàng dập đầu: "Thần thiếp lĩnh phạt."
Cố Thiến Thiến đứng bên cạnh quan sát, ánh mắt hiện lên vẻ suy tư.
Nàng sớm biết Thái Hậu rất bảo bọc Quý Phi, nhưng không ngờ lại bảo bọc đến mức này.
Vừa mới hồi cung đã không chờ nổi mà trút giận cho Quý Phi, dùng Thư Quý Nhân để "sát kê cảnh hầu", răn đe những kẻ có ý đồ bất kính với Quý Phi.
Đến con gái ruột chắc cũng chỉ được đãi ngộ đến thế là cùng.
Mà cũng phải, Thái Hậu làm gì có con gái, chỉ có duy nhất một mụn con trai là Càn Long thôi.
"Lui xuống đi." Thái Hậu mất kiên nhẫn lên tiếng.
Thư Quý Nhân không dám ho hen, lủi thủi như một con ch.ó bại trận, lui sang một bên ngồi xuống.
Thái Hậu thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt nói với Hoàng Hậu: "Nếu đã vậy, nghĩa là chuyện này vẫn chưa được tra rõ ràng."
"Thần thiếp vô năng." Hoàng Hậu cúi đầu nói: "Thần thiếp sẽ sớm điều tra minh bạch."
"Hừ." Quý Phi từ trong cổ họng phát ra một tiếng cười lạnh: "Lời này của Hoàng Hậu nương nương nghe thật quen tai." Nàng dừng một chút, như đang hồi tưởng, rồi vỗ tay một cái, cười nhạo: "Phải rồi, ước chừng mấy ngày trước, Hoàng Hậu nương nương cũng nói như vậy.
Cái gọi là 'sớm' này rốt cuộc là bao lâu?
Nếu không phải biết Hoàng Hậu nương nương tâm địa lương thiện, có lòng bao dung, thần thiếp đều phải hoài nghi liệu Hoàng Hậu nương nương có tư tâm hay không, bằng không chuyện này sao cứ kéo dài mãi mà vẫn chưa tra ra ngô khoai gì."
Những lời này của Quý Phi có thể nói là chua ngoa khắc mỏng, không nể mặt Hoàng Hậu chút nào.
Nếu là một tháng trước, dù Quý Phi có được sủng ái đến đâu cũng không dám nói với Hoàng Hậu những lời như thế.
Nhưng gần đây, có lẽ vì cú sốc Tiểu Sản quá lớn, hoặc cũng có thể Quý Phi đang cố ý khích tướng để dò xét Hoàng Hậu, lời nàng nói ra nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
"Quý Phi!" Hoàng Hậu nghiêm mặt, vẻ mặt vốn dĩ dịu dàng như nước thường ngày giờ lộ ra nét sắc sảo không cho phép khinh nhờn: "Bản cung thông cảm cho ngươi vừa mất con, tâm tình không tốt, nhưng nếu ngươi ngậm m.á.u phun người, vu khống bản cung, bản cung tuyệt đối không dung thứ."
"Thần thiếp chẳng qua chỉ tùy miệng nói vậy thôi," Cao Quý Phi nhướn đôi mắt phượng, ánh mắt cực kỳ hung ác: "Hoàng Hậu nương nương kích động như vậy làm gì?
Trông cứ như kẻ trộm chột dạ ấy."
Hoàng Hậu đôi mắt bừng bừng lửa giận, hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí đặc quánh mùi khói lửa chiến tranh.
Cố Thiến Thiến thong thả nhấp một ngụm trà.
Năm đó để Quý Phi m.a.n.g t.h.a.i quả nhiên là quyết định sáng suốt nhất, nếu không thì hai kẻ này sao có thể đấu đến mức một sống một c.h.ế.t thế này.
