[xuyên Đến Nhà Thanh] Hệ Thống Cung Đấu Của Hắc Liên Hoa - Chương 239
Cập nhật lúc: 19/01/2026 01:22
Nếu người đồng ý, nô tỳ nguyện đến trước mặt Vạn Tuế Gia để bẩm báo!"
Những người có mặt trong phòng đều bị diễn biến bất ngờ này làm cho sững sờ.
Trên mặt Cố Thiến Thiến cũng hiện lên vẻ kinh ngạc thực sự.
Nàng vội vàng quát bảo đám cung nữ đang hầu hạ Trần đáp ứng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì?
Mau đỡ đáp ứng của các ngươi dậy!
Đang mang long t.h.a.i mà quỳ dưới đất lạnh thế kia, lỡ có mệnh hệ gì, ai trong các ngươi gánh nổi trách nhiệm hả!"
Đám cung nữ sợ hãi đến run rẩy, vội vàng xông lên dìu Trần đáp ứng dậy.
Trần đáp ứng cũng không có ý định quỳ lì ở đó.
Chiêu trò quá đà chỉ khiến Nhàn Phi thêm nghi ngờ, thế nên vừa có người dìu, nàng ta liền thuận thế đứng lên.
Cố Thiến Thiến nhìn nàng ta, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Chuyện này không phải chuyện nhỏ.
Hiện giờ cả hậu cung ai nấy đều biết Quý phi muốn nuôi con của ngươi, giờ ngươi đột ngột nói với bản cung như thế, bản cung sẽ rất khó xử."
"Nô tỳ hiểu, nhưng xin nương nương hãy suy xét kỹ lưỡng.
Chuyện này đối với người, cái lợi lớn hơn cái hại, chẳng phải sao?" Trần đáp ứng ướm lời.
Cố Thiến Thiến mím môi, trong lòng đã nảy sinh nghi hoặc, nhưng ngoài mặt chỉ khẽ thở dài: "Thôi được, cứ để bản cung suy nghĩ đã.
Sau khi cân nhắc kỹ càng, bản cung sẽ cho ngươi câu trả lời.
Dẫu sao đây cũng là chuyện đại sự."
Trần đáp ứng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Nô tỳ hiểu.
Dù kết quả ra sao, nô tỳ vẫn luôn khắc ghi ân tình của nương nương."
Cố Thiến Thiến chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Sau khi tiễn Trần đáp ứng về, Quế Chi lộ rõ vẻ vui mừng, không tiếc lời tâng bốc Cố Thiến Thiến: "Nương nương, sáng sớm nay nô tỳ đã nghe thấy hỉ thước kêu vang trước cửa cung, hóa ra là ứng nghiệm vào việc này.
Không ngờ Trần đáp ứng lại biết điều đến thế, sau này nương nương sắp có con bế bồng rồi."
Cố Thiến Thiến liếc nhìn nàng ta một cái: "Thôi đi, đừng nói mấy lời đó, bản cung còn chưa có hứa hẹn gì đâu.
Chuyện này làm gì có chuyện dễ ăn như thế?"
"Nương nương còn do dự điều chi ạ?" Quế Chi thắc mắc: "Trần đáp ứng đã nói sẵn lòng thay người bẩm báo với Vạn Tuế Gia rồi.
Chỉ cần nàng ta mở lời, cộng thêm địa vị của nương nương trong lòng Vạn Tuế Gia, việc này nắm chắc mười mươi rồi còn gì."
Chuyện này quả nhiên có điểm cổ quái.
Cố Thiến Thiến lắc đầu: "Việc thì chắc chắn thành, nhưng làm vậy sẽ đắc tội với cả Quý phi lẫn Thái Hậu.
Bản cung phải xem xét xem có đáng để mạo hiểm hay không.
Tất cả lui ra hết đi, để bản cung yên tĩnh suy nghĩ."
Mọi người đồng thanh vâng dạ rồi lui xuống.
Quế Chi dù trong lòng không cam tâm nhưng cũng chẳng làm gì được.
Những chuyện thế này, nếu Nhàn Phi không gật đầu thì chẳng ai quyết định thay nàng được, trừ phi Vạn Tuế Gia đích thân hạ chỉ, nhưng người cũng chẳng đời nào đột ngột can thiệp vào chuyện này.
Vì vậy, Quế Chi chỉ còn biết hy vọng Nhàn Phi sớm nhìn ra giá trị của đứa trẻ đó.
Tuy nhiên, lúc này trong phòng, Cố Thiến Thiến lại thản nhiên tiến về phía bàn viết, mài mực trải giấy chuẩn bị luyện chữ.
Nàng chẳng hề phiền não về chuyện này, bởi đơn giản là nó không khả thi, và nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Vốn dĩ chuyện nuôi con cho kẻ khác không bao giờ nằm trong kế hoạch của Cố Thiến Thiến.
Kiếp trước lớn lên trong viện mồ côi, nàng đã chứng kiến quá nhiều nhân tình thế thái.
Chuyện nhận nuôi này, nếu cha mẹ đứa trẻ đã khuất núi thì còn có cơ may nuôi cho nó thân thiết, chứ nếu cha mẹ vẫn còn sờ sờ ra đó, lại còn ở ngay gần kề, thì dù có đối tốt đến mấy cũng chỉ là công dã tràng.
Biết bao cha mẹ nuôi ngậm đắng nuốt cay, dồn hết tâm tư nuôi đứa trẻ khôn lớn, chờ đến khi nó trưởng thành, có công ăn việc làm kiếm ra tiền, thì đùng một cái, đám cha mẹ đẻ tưởng như đã "xanh cỏ" từ lâu lại nhảy bổ ra.
Nào là kể lể mười tháng m.a.n.g t.h.a.i vất vả, nào là dù không nuôi nấng nhưng ngày đêm mong nhớ.
Và rồi, cái kết thật nực cười: mười đứa trẻ chưa từng nhận một giọt ơn nghĩa từ cha mẹ đẻ thì có đến tám đứa chọn quay về nhận lại tông đường, thậm chí có kẻ còn tuyệt tình không thèm nhìn mặt cha mẹ nuôi.
Cố Thiến Thiến xem nhiều đến mức tâm lanh như băng nguội.
Ngay từ đầu nàng đã chắc chắn không nuôi con của Trần đáp ứng, giờ thêm việc nàng ta tìm đến tận nơi, lại thêm con bé Quế Chi cứ lải nhải bên tai, sự chắc chắn đó từ một trăm phần trăm đã tăng vọt lên một nghìn phần trăm.
Hiện tại nàng có thể khẳng định, cái t.h.a.i của Trần đáp ứng ẩn chứa uẩn khúc rất lớn.
Nếu không, tại sao nàng ta lại nhất quyết chọn nàng?
Nói cái gì mà Cao Quý phi tính tình không tốt, sợ sau này con cái khổ cực, mấy lời đó nghe cho vui tai thì được, chứ tin là thật thì đúng là đồ ngốc.
