[xuyên Đến Nhà Thanh] Hệ Thống Cung Đấu Của Hắc Liên Hoa - Chương 399

Cập nhật lúc: 21/01/2026 08:08

Nay chỉ cần một câu nhận lỗi nhẹ tênh là có thể lật qua chuyện này, họ sao có thể không cam lòng!

Vĩnh Thụy nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Thiến Thiến, đôi môi mím lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ buồn bã.

Nhưng Cố Thiến Thiến nhanh ch.óng bóp nhẹ tay nó.

Vĩnh Thụy ngẩng đầu lên, thấy Cố Thiến Thiến mỉm cười với mình.

Nó ngẩn người nhìn nàng, còn Cố Thiến Thiến lại buông tay nó ra, chậm rãi bước tới bên bàn học, cầm cuốn thoại bản mà Vĩnh Thành định đưa cho Vĩnh Thụy lên.

Ánh mắt mọi người đều dồn vào nàng.

Trong lòng Vĩnh Thành chợt dâng lên một dự cảm bất lành.

Không ai hiểu rõ nội dung cuốn thoại bản này hơn hắn, Nhàn Quý Phi sao lại nảy ra ý định xem nó?

“Quý Phi nương nương, cuốn thoại bản này thô tục không chịu nổi, không xứng để người bận tâm, người đừng xem thì hơn, tránh làm bẩn mắt.” Vĩnh Thành vội vàng nói, nhanh chân bước tới, vẻ mặt cực kỳ khẩn khoản.

Cố Thiến Thiến lại cười lạnh một tiếng: “Thô tục không chịu nổi?

Bản cung thấy không chỉ có vậy đâu, bên trong này sao lại có cả hình xuân cung thế này?”

“Hình xuân cung?!” Ánh mắt Càn Long trầm xuống, dưới đáy mắt cuồn cuộn những đợt sóng tối tăm.

Người đưa tay về phía Cố Thiến Thiến: “Đưa sách cho trẫm.”

Cố Thiến Thiến mỉm cười đưa cuốn thoại bản cho Càn Long.

Hiện giờ hậu cung do nàng quản lý, muốn lén lút mang một cuốn sách vào cung dưới mắt nàng không phải chuyện dễ.

Nếu không có nàng ngầm cho phép, cuốn sách này áp chừng ngay cả cửa cung cũng không vào được.

Hơn nữa, dù nàng tin tưởng Vĩnh Thụy có thể xử lý tốt, nhưng nàng cũng không ngốc đến mức mặc kệ hoàn toàn, từ lâu đã cắm người ở chỗ các A Ca, nhất cử nhất động của Vĩnh Thành đều không lọt khỏi mắt nàng.

Càn Long lật mở cuốn thoại bản, đập vào mắt trang đầu tiên chính là một bức hình nam nữ hành lạc.

Nhịp thở của người rối loạn mấy nhịp, ngón tay siết c.h.ặ.t cuốn sách đến trắng bệch.

Người nhanh ch.óng lật xem, ngoài trang đầu tiên, phía sau còn không ít hình vẽ, hơn nữa mức độ ngày càng táo tợn.

Càn Long vốn nghĩ cuốn sách Vĩnh Thành đưa cùng lắm cũng chỉ là mấy chuyện du hiệp kiếm khách, mấy thứ đó tuy là vật mọn làm nhụt ý chí nhưng ít ra còn đưa ra ngoài ánh sáng được.

Người đâu ngờ Vĩnh Thành và Vĩnh Dung lại đê tiện đến thế, dám đưa cho đứa em trai bốn tuổi của mình xem loại thứ này.

Đây không chỉ là muốn dẫn dụ Vĩnh Thụy lười biếng, xao nhãng học hành, mà là muốn kéo nó vào con đường bại hoại.

Một đứa trẻ bốn tuổi nhìn thấy những thứ này sẽ có hậu quả gì!

Càn Long không dám nghĩ tới.

Người nhớ lại giấc mộng điềm lành đêm đó, trong lòng không khỏi sợ hãi.

Nếu không phải Vĩnh Thụy thông minh, thật sự để Vĩnh Thành và Vĩnh Dung đạt được ý đồ, thì thiên thu vạn đại của Đại Thanh chẳng phải sẽ hủy trong tay hai kẻ này sao!

“Người đâu!”

“Nô tài có mặt!” Mấy thái giám bước ra.

Càn Long xé nát cuốn thoại bản, mặt đanh lại: “Lôi Tứ A Ca và Lục A Ca ra ngoài, Tứ A Ca trượng hình ba mươi, Lục A Ca trượng hình hai mươi.

Ngoài ra, gọi tất cả các A Ca tới đây, bắt chúng đứng nhìn mà chịu phạt!”

“Rõ.” Đám thái giám đồng thanh vâng lệnh.

Gia Tần không dám tin vào tai mình, bà ta bật dậy, mắt đỏ hoe nói với Càn Long: “Vạn Tuế Gia, Vĩnh Thành vẫn còn là một đứa trẻ, ba mươi trượng sẽ lấy mạng nó mất!”

“Ngươi yên tâm, đám thái giám ra tay sẽ có chừng mực.” Càn Long u ám nói: “Hôm nay chúng dám làm ra chuyện đê tiện vô nhân luân như thế này, nếu không dạy dỗ nghiêm khắc, sau này không biết sẽ trưởng thành hạng người gì.

Chúng là trẻ con, chẳng lẽ Vĩnh Thụy không phải trẻ con sao?”

Gia Tần lập tức á khẩu.

Vĩnh Thành và Vĩnh Dung đều đã sợ đến hồn siêu phách lạc.

Họ cứ ngỡ đã thoát được một kiếp, nào ngờ Hoàng A-ma sau khi xem xong thoại bản lại thịnh nộ đến mức này.

Khi hai người bị đè xuống sân ngoài, họ vẫn chưa thể tin được.

Nhóm Vĩnh Hoàng đều được gọi tới, thấy tình cảnh này vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Họ có nghe thấy động tĩnh bên này nhưng không dám dò hỏi.

Càn Long lệnh cho Lý Ngọc nói lại tình hình cho họ nghe.

Biểu cảm của mấy vị A Ca lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.

Có kẻ kinh hãi giận dữ, có kẻ luống cuống không biết làm sao, lại có kẻ lộ vẻ không dám tin, nhưng sau lưng lại toát mồ hôi lạnh.

Khi nhìn thấy Vĩnh Kỳ, Vĩnh Thành cuối cùng cũng phản ứng lại.

Hắn liều mạng vùng vẫy, đẩy văng hai thái giám, lao đến trước mặt Càn Long: “Hoàng A-ma, kế sách này không phải chúng nhi thần nghĩ ra, là do Ngũ đệ nghĩ ra đấy ạ!”

Du Tần vừa mới chạy đến nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức đại biến.

Bà ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, nhanh chân bước vào sân, quát Vĩnh Thành: “Tứ A Ca, ngươi đang nói bậy bạ gì đó!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.